Chương 239: Mơ hồ
Vào thời điểm Bạch Vụ chuẩn bị tiếp tục xâm nhập, trong đầu truyền đến thanh âm.
"Cha phải về nhà, ta nhớ cha."
Không có thời gian.
Bạch Vụ âm thầm lắc đầu.
"Xem ra còn phải trải qua một đêm nữa. Tối hôm qua là ở với tư cách khách nhân, không hiểu được đêm nay với tư cách là chủ nhân vào ở, sẽ có biến hóa gì."
Cơm trưa rất thịnh soạn.
Dáng dấp của Doãn Sương cực đẹp, vào thời điểm băng sơn đại mỹ nhân cười rộ lên, càng có lực sát thương hơn so với nữ nhân có nhan sắc ngang nhau.
Nhưng Bạch Vụ không cảm nhận được vẻ đẹp.
Bởi vì Doãn Sương cũng không vui vẻ.
Sau khi trở về từ tòa nhà kiểu khách sạn, Bạch Vụ thử qua đi qua gặp Ngũ Cửu một chút, nhưng thanh âm trong đầu nhắc nhở "cha không bao giờ muộn" "bây giờ không phải giờ trà chiều" .
Cộng thêm buổi sáng có người đến thăm, Bạch Vụ suy đoán rằng có thể đến thăm những người khác trong giờ trà chiều và giờ ăn sáng.
Chỉ là manh mối có thể hỏi, nhất định sẽ rất ít.
Trên bàn cơm, Bạch Vụ nhìn đồ ăn trên bàn có chút nghi hoặc.
"Nếm thử đi, để làm ra những món này, ta đã rất mất công." Doãn Sương cười nói những lời này.
Bạch Vụ lại có thể nghe ra sự bất đắc dĩ trong đó.
"Là sửa chữa ký ức sao? Rõ ràng là trước sáng nay, Doãn Sương thậm chí còn không thể gọi tên các nguyên liệu, nhưng bây giờ lại có thể làm ra những món ăn cao cấp từ chúng, bởi vì không thể nào nấu được, cho nên trực tiếp cải biến nhớ?"
"Chẳng lẽ cô bé mà Lâm Vô Nhu đóng vai kia, là một tiểu đầu bếp thiên tài sao?"
"Không đúng."
Bạch Vụ vừa nói vừa cười, ngẫu nhiên gắp đồ ăn cho Lâm Vô Nhu cùng với Doãn Sương.
Doãn Sương cũng rất hàm súc nói: "Có chút nhớ nhung nhà mẹ đẻ, ngươi phải sớm hoàn thành công việc, sau đó đi theo ta về thăm nhà."
Lâm Vô Nhu không có nghe được ý tứ trong lời này, trí nhớ của y đã bị xuyên tạc không ít, lúc này trong nội tâm y đang vừa nôn mửa, vừa đong đưa cánh tay Bạch Vụ nói: "Cha, cha, ta muốn ăn cái này."
Bạch Vụ thì nghe hiểu, Doãn Sương rất thông minh.
Trước mắt mà nói, nàng vẫn là biết nên nói gì và không nên nói gì, nhưng vẫn luôn không có gì sai khi cẩn trọng, dù sao cơn đau bị châm cũng rất dày vò.
Nhà mẹ đẻ là Tòa Tháp, công việc thì là điều tra khu vực trước mắt.
Trong nội tâm của Doãn Sương nhất định rất sợ hãi, mới có thể đưa ra loại yêu cầu này.
Bạch Vụ gật gật đầu nói: "Nhanh thôi, sẽ không để cho ngươi đợi quá lâu."
Nghe những lời này, Doãn Sương cảm kích nhìn thoáng qua Bạch Vụ.
Có lẽ chỉ có cái nhìn này, là trùng hợp chân thật với tâm ý của nàng.
Sau buổi cơm trưa, Bạch Vụ bị buộc phải tương tác giữa cha và con cùng với Lâm Vô Nhu một phen, đại khái là trò chơi ôm và nâng đứa con to lớn trên vai người cha già.
Sau đó Lâm Vô Nhu cùng với Bạch Vụ còn có Doãn Sương đều nghỉ ngơi, ngủ trưa một giờ, ba người lại ra sân thưởng thức trà chiều.
Nhà ai muốn mời nhà ai đều là căn cứ vào giọng nói trong đầu, hôm nay Bạch Vụ muốn mời nhà của Ngũ Cửu, cùng với hộ gia đình ở toà nhà thứ ba kia.
Bốn giờ, trong sân biệt thự, một nhóm người nhìn như đang ngồi bên nhau vui vẻ, thưởng thức trà chiều.
Ngũ Cửu nhìn thấy Bạch Vụ, cũng mơ hồ bày tỏ thông điệp "Muốn trở về Tòa Tháp, nhanh chóng phá án".
Bạch Vụ nhìn ra được, Bạch Tiểu Vũ cùng với Tần Lâm, đã khiến cho Ngũ Cửu rất tan vỡ.
Nhất là Bạch Tiểu Vũ một mét bảy, Ngũ Cửu một mét năm, hình ảnh hai người chơi trò cha bồng con...
Bạch Vụ suy nghĩ một chút, ngày mai nhất định phải phá án, bằng không thì trở lại Tòa Tháp, tất cả mọi người sẽ khó mà đối mặt với nhau.
"Công việc của ngươi gần đây thế nào?" Bạch Vụ hỏi thăm Ngũ Cửu, có ý đồ hỏi một chút Ngũ Cửu có manh mối hay không.
Ngũ Cửu lắc đầu nói: "Vẫn như cũ."
Bạch Vụ thoáng thất vọng, đội trưởng cũng không đần, nhưng ở trong trang viên này, muốn tìm được manh mối cũng đều vô cùng khó khăn.
Hộ gia đình toà nhà thứ ba láng giềng, cũng là một nhà ba người, người đóng vai cha 29 tuổi, người đóng vai mẹ 30 tuổi, xem như vạn hạnh trong bất hạnh, người đóng vai con 42 tuổi.
Mới đầu bọn họ có chút không quen, nhưng bây giờ gia đình này thậm chí còn thực sự cảm thấy đây là con mình.
Gia đình này rất bất ngờ, bởi vì đám người Bạch Vụ thích ứng vô cùng nhanh. Bọn họ đến đây uống trà chiều, cũng là muốn báo cho Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, muốn rời khỏi nơi này, phải tuân thủ các quy tắc.
Tiếp theo sẽ đến phiên bọn họ, hi vọng vào thời điểm ngoài trang viên có khách nhân mới, Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ có thể tuân thủ quy củ.
Những lời này cũng không quá rõ ràng, nhưng bọn họ vẫn phải chịu đau khổ khi nói ra.
Bạch Vụ nói: "Vì sao mọi người không thể cùng nhau đi ra ngoài du lịch, vì sao nhất định phải giữ người trong công ty? Chẳng lẽ không có dự định cho mọi người đi nghỉ dài hạn sao?"
Lời nói của Bạch Vụ tương đối mơ hồ, hắn muốn đưa mọi người rời khỏi đây.
Nhưng đối phương chỉ cho rằng Bạch Vụ đang nói mê sảng:
"Quy định của công ty...phải đặt lên hàng đầu."
"Công ty là ta, ta có dự định như vậy."
Sau khi để lại những lời này, Bạch Vụ không nói thêm gì nữa, gia đình thứ ba như thể cũng có chút mất hứng.
Dù mọi người vẫn tỏ ra thân thiện và tươi cười chào tạm biệt.
Bạch Vụ cũng có thể hiểu được những người này đã sống ở đây nhiều năm, đối mặt với loại quy tắc cấp bậc "trang viên" này, bọn họ không có cách nào chống lại, cho nên cho đến nay, ngay cả địch nhân trông như thế nào cũng không biết.
Ý nghĩ mang theo tất cả mọi người rời đi, phá giải bí mật trang viên đã sớm tan thành mây khói. Hiện giờ bọn họ có thể làm, chính là tuân theo quy tắc.
Nhưng chỉ có ông trời mới biết khi nào sẽ có những vị khách mới đến bên ngoài cổng trang viên.