Chương 240: Chơi chữ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 793 lượt đọc

Chương 240: Chơi chữ

Ban đêm.

Sau bữa tối, Bạch Vụ trở lại phòng làm việc. Hết thảy đều như hắn nghĩ, với tư cách là người giàu có, thời gian làm việc của hắn chỉ giới hạn trong một giờ vào buổi sáng.

Mặc dù tình huống thật, thường thường là công việc trong cuộc sống, cuộc sống nơi công việc, ở trong mắt người ngoài có vẻ rất nhàn hạ, nhưng lại không ngừng suy nghĩ về cách kiếm tiền.

Chẳng qua Bạch Vụ đang diễn cho "cô bé" trong đầu nhìn.

Trẻ con không hiểu công việc.

Cô bé chỉ biết khi nào cha đi làm và khi nào cha sẽ quay lại.

Đến 9h tối, đám người Bạch Vụ bắt đầu tuân theo chỉ thị, chuẩn bị rửa mặt đi ngủ.

Nhưng đêm nay khác đêm trước.

Vào thời điểm Lâm Vô Nhu đến tìm Bạch Vụ, Bạch Vụ có thể thấy rõ sự đau đớn và vặn vẹo trên khuôn mặt của Lâm Vô Nhu.

Nhưng rất nhanh lại biến thành trạng thái bình thường, Bé Lâm lộ ra vẻ mặt chờ mong nói: "Cha, con muốn ngủ với cha và mẹ!"

Tính cách thật sự của Lâm Vô Nhu là rấ ghét người khác đụng vào chính mình, nữ nhân ở trong mắt y, đại đa số đều rất xấu, Doãn Sương mặc dù là phạm trù xinh đẹp, nhưng y cũng không muốn có quá nhiều tiếp xúc.

Y cho rằng ăn chung đã là cực hạn, nhưng còn phải ngủ chung...

Doãn Sương cũng rất tuyệt vọng.

Nàng kỳ thực đoán được, nếu là người một nhà, như vậy sẽ có sự tình hai mẹ con ngủ cùng nhau.

Chỉ là một nam nhân cũng đã rất tra tấn nàng, đồng thời ngủ với hai nam nhân là có chuyện gì?

Lần này...

Ngược lại là phía Ngũ Cửu Tần Lâm Bạch Tiểu Vũ, tương đối tốt hơn một chút.

Vào thời điểm Ngũ Cửu rời khỏi Quỷ Thôi Ma, gia nhập quân đoàn điều tra, bởi vì phòng không đủ chia, y và Lưu Mộ lúc ấy là bạn cùng phòng, cũng không phải là ngủ cùng một giường, nhưng giường đều ở trong một phòng.

Cũng là bởi vì lý do này, vào thời điểm hai người còn là tân binh, đã giao lưu tương đối nhiều, trở thành bạn thân.

Cho dù về sau Lưu Mộ trở thành đội trưởng đội 13, Ngũ Cửu trở thành đội trưởng đội 7, hai người vẫn là bạn thân.

Nam nhân không có nhiều sĩ diện như vậy, Bạch Tiểu Vũ ngủ ở giữa Ngũ Cửu và Tần Lâm.

Vào khoảng 10h, Doãn Sương nhớ lại nỗi sợ hãi đã trải qua đêm qua, cảm giác khuất nhục ngủ cùng giường với hai nam nhân giảm bớt một chút.

Thanh âm của nàng hơi run, mặc dù nàng đã cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc của mình, nhưng nàng vẫn nức nỏ khi nghĩ đến tương lai:

"Nếu...nếu có chuyện gì xảy ra ở đây, khi về quê có thể quên được không?"

Bạch Vụ biết cái gọi là chuyện gì xảy ra, đại khái là sự tình nam nam nữ nữ, việc mà vợ chồng sẽ làm vào ban đêm.

Doãn Sương có thể dự cảm được, đây chỉ là đêm đầu tiên, nếu như ở đây trường kỳ không thể rời đi, có lẽ ngày mai, có lẽ một ngày nào đó sau này, nàng cùng với Bạch Vụ sẽ trở thành vợ chồng thực sự.

Nếu thật sự là như thế, Bạch Vụ cảm thấy đội trưởng và Tần Lâm đại khái sẽ tương đối thảm.

Hắn không có trêu chọc, bởi vì hắn cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề: "Cho ta thêm chút thời gian, đêm nay, cộng thêm ban ngày của ngày mai, có lẽ là đủ rồi."

"Đúng rồi, đên qua ngươi xảy ra chuyện gì...đêm qua ngủ có ngon không?"

Bạch Vụ vốn muốn hỏi tối hôm qua phát sinh chuyện gì, thử một chút, nhưng rất nhanh hắn liền cảm nhận được thống khổ.

Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể đổi cách hỏi khác.

Hiện tại, Doãn Sương cùng với Bạch Vụ xem như đều biết một sự kiện, với tư cách là diễn viên, bọn họ có thể chơi chữ với trang viên.

Doãn Sương suy nghĩ một chút, nói: "Đêm qua ngủ rất ngon, chỉ là gần đây nhớ ngươi, lo lắng cho ngươi, làm tóc rụng ở trên giường. Chăn của ta cũng rất nhớ ngươi, phảng phất như vẫn có nhiệt độ cơ thể của ngươi."

Bạch Vụ sững sờ.

Doãn Sương bị rụng tóc, chăn cũng rất nhớ ta là có chuyện gì? Rụng tóc, tóc rụng?

Chăn vẫn còn có nhiệt độ cơ thể của ta...

Hắn bỗng nhiên hiểu ra.

Chăn không phải là do cơ thể của Doãn Sương làm cho ấm lên, đồng thời ở trên giường nàng, đêm qua xuất hiện tóc.

Có ai đó trong chăn?

Liên tưởng đến việc chính mình gặp được người đàn ông cầm cưa điện, nhưng người đàn ông cầm cưa điện không có xẻ chính mình. Cộng thêm đẩy cửa ra thấy không gian tuần hoàn, cùng với chiếc TV bật khi cửa sổ đóng lại...

Bạch Vụ đột nhiên nghĩ đến những thứ này, chẳng lẽ là yếu tố kinh dị sao?

"Căn phòng này đang cố tình tạo ra sự kinh dị sao?"

Vừa vặn nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Lâm Vô Nhu lúc này.

Trong giấc mộng, y cũng sẽ trải qua một loại tra tấn nào đó.

Chó bên ngoài lại bắt đầu sủa.

Doãn Sương đang chuẩn bị đóng cửa sổ, Bạch Vụ nói: "Để ta."

Hắn thận trọng rời giường, đi đến bên cửa sổ, cảm thụ tiếng chó sủa ngoài cửa sổ.

"Ban ngày ta không có nhìn thấy chó, hơn nữa ban ngày cũng không có hiện tượng tâm linh, tức là ban đêm là lúc "nó" hoạt động."

"Yếu tố kinh dị, có lẽ không phải là xuất hiện ngẫu nhiên. Người đàn ông cầm cưa điện, TV, tóc, chăn ấm, có lẽ đều là manh mối."

Tiếng chó sủa càng ngày càng to, Doãn Sương có chút sợ hãi.

Bạch Vụ đóng cửa sổ lại, hết thảy liền yên tĩnh trở lại.

[Một chiếc cửa sổ có tác dụng cách âm rất tốt, đến nỗi khi ngươi đóng cửa sổ lại, cả thế giới sẽ phối hợp với ngươi để yên tĩnh lại.]

Lúc này, Bạch Vụ lại nhớ lại những lời này, bỗng nhiên cảm thấy có chỗ khác nhau.

"Có lẽ thực sự là...'nó' muốn ta đóng cửa sổ, nhắc nhở ta đóng cửa sổ, mới khiến cho chó sủa không ngừng?"

TV lại bật lên, vẫn là những chương trình Bạch Vụ xem tối hôm qua.

Bởi vì đang ở trong phòng Bạch Vụ, cho nên những gì xảy ra tương tự như những gì Bạch Vụ đã thấy ngày hôm qua.

Hắn kiên nhẫn chờ đợi mặt nữ quỷ xuất hiện khi chuyển kênh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right