Chương 258: Trêu ghẹo
Hơn nữa chị dâu lùn lần này bất đồng, vài ngày trước chị dâu lùn liền phát hiện ra bị theo dõi, cho đến hiện tại đối phương vẫn không có hạ thủ.
"Xem ra trước kia đích xác không phải là thủ bút của Tháp Thần Hội, mà là cao tầng khác. Điều này thật kỳ quái, Tháp Thần Hội làm sao lại đột nhiên nhắm vào Ngũ Cửu?"
Nguyễn Thanh Vận tại tầng dưới cùng được xem như là nhân vật số má, nhưng ở trong mắt quý tộc, chẳng qua chỉ là một con kiến hôi lớn, cho nên mục đích bắt đi Nguyễn Thanh Vận, chính là chấn nhiếp Ngũ Cửu.
Nhưng Bạch Vụ vẫn luôn cảm thấy bên trong có vấn đề.
"Vụ án thiếu nữ mất tích cần phải có mồi. Nhưng dù có mồi thì cũng phải mất một thời gian mới thu hút được cá, hiện tại mấu chốt nhất chính là chị dâu lùn. Tháp Thần Hội đến cùng đang mưu đồ cái gì? Bọn hắn vì sao không bắt chị dâu lùn?"
"Lại nói tiếp lúc đầu, ta muốn nhập hội, nói là muốn thí luyện ta, làm sao tới bây giờ còn chưa liên hệ với ta? Người có tiềm lực tốt như ta cũng không muốn?"
Bạch Vụ rất có một loại phiền muộn là cao thủ quân đoàn bảo vệ quân đoàn điều tra đều muốn đoạt lấy, lại bị người khác cự tuyệt ở ngoài cửa.
"Ta phải đi." Hắn đứng dậy.
Vân Thư hỏi: "Đi vào lúc này sao? Có manh mối rồi?"
"Không có manh mối, một số điểm chung tổng kết ra, ta đã ghi chép ở trên giấy, phía trên liệt kê đặc điểm và hoàn cảnh sống của nhiều thiếu nữ mất tích, bắt đầu từ ngày mai, các ngươi căn cứ vào những đặc điểm trên này, đi tìm một thiếu nữ tương tự, nhưng nhớ kỹ, phải điệu thấp."
Lưu Chanh Tử hiểu được, Bạch Vụ đây là muốn câu cá: "Vậy ngươi thì sao? Ngươi đi đâu?"
"Ta có một số điều cần nói với đội trưởng."
Bạch Vụ nhanh chóng rời đi.
Sau khi rời khỏi văn phòng tổ thẩm vấn, liền đi thẳng đến phòng làm việc của Ngũ Cửu.
"Đội trưởng, là ta, Bạch Vụ."
"Vào đi."
Tuy đã là đêm khuya, Bạch Vụ lại biết rõ, đội trưởng tất nhiên vẫn còn đang xử lý các loại công việc của quân đoàn. Trái lại là Ngũ Cửu thoáng ngoài ý muốn, Bạch Vụ rất hiếm khi muộn như vậy vẫn còn ở tầng 2: "Ngồi đi, có chuyện sao?"
Bạch Vụ gật gật đầu, để tránh cho chị dâu lùn gặp chuyện ngoài ý muốn, hắn trực tiếp nói ra những sự tình phát sinh hôm nay.
"Vụ án này ta cũng đang một mực chú ý, không nghĩ tới nàng cũng bị liên lụy vào." Ngũ Cửu nhíu mày, lập tức bởi vì có chút mệt mỏi, y nhắm mắt lại, dùng ngón tay dụi mắt, thấp giọng nói: "Ngươi xác định là Tháp Thần Hội?"
"Đúng vậy."
"Ta một mực không biết hội trưởng Tháp Thần Hội là ai, chỉ biết đối phương hoạt động tại tầng 3 và tầng 4."
"Tầng 4 không phải đều là người quản lý sao?"
"Đúng vậy, trong những tòa nhà hình nón vuông màu đen đó, cũng có không ít phụ trách sản xuất các loại vũ khí. Những vũ khí này không có hiệu quả ở ngoài tháp, nhưng có hiệu quả trong tháp. Lúc trước ta suy đoán, một trong những nguồn thu nhập của Tháp Thần Hội, có thể là từ sản xuất vũ khí."
"Những vũ khí này...rất mạnh?"
"Ta đã từng nghe Đoàn Trưởng nói, uy lực nghe nói là có thể sánh ngang với một số vũ khí hạng nặng của thời đại trước kỷ nguyên Toà Tháp, hơn nữa đạn dược rất đặc thù, có quan hệ cùng với tinh quáng, cho dù chuỗi sức mạnh tại cấp bốn cấp năm, bị bắn trúng chính diện, cũng sẽ sản sinh uy hiếp trí mạng."
Đây là điểm mù kiến thức của Bạch Vụ, hắn nói: "Trước mắt vẫn là tìm người bảo hộ Nguyễn tỷ. Ta đã từng giao thủ với bọn hắn, đối phương chắc hẳn cũng biết quan hệ giữa Nguyễn tỷ và đội trưởng ngươi."
"Đối với chuyện này, ngươi nghĩ như thế nào?" Ngũ Cửu lộ ra thần sắc nghiêm túc.
"Vụ án thiếu nữ mất tích, hẳn là không có quan hệ gì với Tháp Thần Hội, trước mắt xem ra có quan hệ không lớn, Tháp Thần Hội để mắt tới Nguyễn tỷ, đại khái là vì để giá họa."
"Nói tiếp."
"Chúng ta đã từng giao thủ cùng với Tháp Thần Hội, đám người kia rất điên cuồng, ta tạm thời không biết bọn hắn đang âm mưu gì, nhưng tuyệt đối là nhằm vào đội trưởng, chẳng qua thủ đoạn của đối phương rất đơn giản, chỉ là bắt cóc Nguyễn tỷ, bọn hắn hẳn là còn chưa ý thức được chúng ta đã phản ứng kịp, lúc này, chỉ cần để cho Nguyễn tỷ ở vào trạng thái tuyệt đối an toàn, liền có thể bất biến ứng vạn biến."
Bạch Vụ vừa nói chuyện, vừa mở ba lô ra, nói: "Đúng rồi, đội trưởng, đưa thứ này cho bà chủ, bảo nàng mang theo sát người."
Thứ mà Bạch Vụ cầm trong tay, chính là ốc biển có thể liên lạc với Yến Cửu.
Trong chớp mắt Bạch Vụ lấy ra, Yến Cửu lại bắt đầu một tràng chào hỏi.
Bạch Vụ không để ý đến.
Dù sao thì ý tứ đại khái chính là: Có ở đây không có ở đây không có ở đây không có ở đây không? Ta nhớ ngươi lắm, ngươi đang làm gì? Ta gần đây đã học được một số kiến thức với Lưu Chanh Tử, ta rất nhớ ngươi, ta vẽ có đẹp không?
Ngũ Cửu tiếp nhận ốc biển, hiểu ý của Bạch Vụ, chỉ cần mang sát người, Yến Cửu liền có thể báo ra tung tích của Nguyễn Thanh Vận.
Ở trong thời kì phi thường này, cũng là một loại thủ đoạn bảo hộ. Chiêu này của Bạch Vụ, cũng là một chiêu mà Gia ẩn cũng không nghĩ tới.
Chẳng qua Ngũ Cửu vẫn rất nhạy bén bắt được chỗ không đúng trong lời nói của Bạch Vụ:
"Ngươi gọi nàng là bà chủ? Ngươi cũng gia nhập Quỷ Thôi Ma rồi?"
"Không có, ngươi là ông chủ của ta, nàng không phải chính là bà chủ của ta?" Bạch Vụ cười trêu ghẹo.
Ngũ Cửu ho khan một tiếng, rất nghiêm túc nói: "Ta quanh năm ở ngoài tháp, hơn nữa trở lại trong tháp cũng bận rộn công việc, chưa từng nghĩ tới chuyện này."
Bạch Vụ vui vẻ, mặc dù đội trưởng trông nghiêm túc, nhưng ngữ khí ít nhiều có chút tiếc nuối.
Xem ra gọi bà chủ cũng không lỗ.