Chương 259: Nhà hàng Lilith
Đêm hôm khuya khoắt hắn không có ý định tiếp tục đùa giỡn Ngũ Cửu, nói: "Ốc biển nhất định phải giao cho bà chủ, bà chủ rất thông minh, nàng sẽ biết tầm quan trọng của vật này."
Ngũ Cửu nói: "Ngươi không sợ Yến tiểu thư tức giận?"
"Ta giới thiệu bà chủ cho nàng, nàng hẳn nên cao hứng mới đúng."
Có lý có cứ, Ngũ Cửu gật gật đầu: "Hai quân diễn võ, ngươi thật sự không tham gia sao? Nơi này chỉ có hai ta, nói một chút nguyên nhân."
"Đội trưởng, ta và không oán không cừu với những người khác...nếu như ta đi, chẳng phải là không tốt lắm?"
Bạch Vụ không nói cặn kẽ.
Chẳng qua Ngũ Cửu lại có chút liên tưởng.
Lần đầu tiên ra ngoài tháp cùng với Bạch Vụ rõ ràng là đi khu vực màu trắng, lại gặp loại quái vật đẳng cấp như Lợi Á.
Lần thứ hai ra ngoài tháp, lại càng là trực tiếp bị ánh sáng tím bao bọc, đi đến chuyến bay tử vong.
Lần thứ ba càng quá mức, tiến vào từ tấm bia đá màu trắng, lại có thể xuất hiện nguy hiểm cấp bậc màu đỏ.
Lần thứ tư đến trang viên, mặc dù là màu xanh, nhưng người bình thường tiến vào liền gần như không ra được.
Ngũ Cửu suy nghĩ một chút, chẳng lẽ đây là Bạch Vụ xung đột với đoàn người mình?
Hai quân diễn võ lần này là ở ngoài tháp, sự việc liên quan trọng đại, mặc kệ khu vực gì, nếu Bạch Vụ tiến vào, nếu truyền thống lại lặp lại, đại khái quân đoàn bảo vệ và quân đoàn điều tra sẽ gặp một trận đại hạo kiếp trong 90 năm qua.
"Vậy thì không miễn cưỡng ngươi nữa, vào trước khi hai quân diễn võ chấm dứt, ngươi cũng đừng đi ra ngoài tháp."
...
...
Đêm khuya.
Sau khi Bạch Vụ rời đi, Ngũ Cửu tiến hành xử lý các loại văn bản tài liệu đến mười một giờ.
Mười một giờ, y đi đến khu dân cư tầng 2.
Tầng 2 sạch sẽ hơn nhiều so với tầng dưới chót, khu dân cư ở đây cũng xa hoa hơn không ít, mặc dù không thể so sánh với tầng 3.
Nhưng tương đối mà nói, thủ tục thường trú ở tầng 2 cũng khó xử lý hơn nhiều, Nguyễn Thanh Vận kỳ thật sống ở tầng 2.
Lúc này Ngũ Cửu đang ở ngoài Cư Xá Bách Hợp của Nguyễn Thanh Vận.
Tuy y luôn cảm thấy danh tự của tiểu khu này không tốt lắm, nhưng cách bài trí nhà cửa ở đây cũng không tệ.
Y gõ cửa và nhanh chóng nghe thấy giọng nói của Nguyễn Thanh Vận: "Ai thế?"
"Là ta, Cổ Thanh Ngọc."
"Ồ, Cửu Gia."
Cánh cửa nhanh chóng mở ra, Nguyễn Thanh Vận đang mặc một áo ngủ, để lộ xương quai xanh.
Ngũ Cửu có chút buồn bực, hiện tại trong quân đoàn điều tra có rất nhiều người không biết y tên là Cổ Thanh Ngọc, chỉ biết Ngũ Cửu thì cũng thôi, làm sao ngay cả Nguyễn Thanh Vận cũng đổi biệt danh của y từ Ngũ Cửu thành Cửu Gia.
"Đã muộn rồi còn có việc?"
"Ừm, Bạch Vụ đã nói cho ta chuyện về ngươi."
"Vào nhà rồi nói."
Trong không khí có một mùi hương nhàn nhạt, rõ ràng là Nguyễn Thanh Vận vừa mới tắm xong, Ngũ Cửu cũng không có đi vào.
Hắn đứng ở cửa, vẫn là vẻ mặt nghiêm túc: "Hiện tại những người ta có thể điều động đều đã đi ngủ, đêm nay ta sẽ canh giữ ở bên ngoài, ngày mai ngươi đi theo ta đến phân bộ quân đoàn điều tra, đợi đến khi ta chỉ định người bảo vệ ngươi, ngươi hãy trở về."
"Cho nên ngươi định đứng ngoài cả đêm?" Nguyễn Thanh Vận trừng mắt nhìn Ngũ Cửu.
Ngũ Cửu không cảm thấy như thế là không ổn, ngược lại là lộ ra một loại biểu tình "có vấn đề gì à?" nhìn Nguyễn Thanh Vận.
Sau đó Ngũ Cửu lại lấy ốc biển ra.
"Đây là thứ mà Bạch Vụ muốn giao cho ngươi, ngươi tốt nhất nên mang theo sát người. Ta không hy vọng ngươi cần sử dụng nó, nhưng nếu quả thật phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, có nó, ta có thể lập tức tìm được ngươi."
Nguyễn Thanh Vận tiếp nhận ốc biển, trong nháy mắt liền thấy được Yến Cửu.
Lúc này Yến Cửu đang ở bệnh viện tâm thần tầng 3, vội vàng khoát tay nói: "Ta chỉ là một người truyền tin, ngươi yên tâm, ta cùng với Ngũ Cửu chỉ là bằng hữu bình thường, ta thích Bạch Vụ!"
Đây là ấn tượng đầu tiên của Nguyễn Thanh Vận đối với Yến Cửu, tiểu nha đầu như thể là sợ tạo thành hiểu lầm gì đó, đang làm rõ một điều gì đó rất nghiêm túc.
Nguyễn Thanh Vận cười cười, trong chớp nhoáng nàng liền rõ ràng tác dụng của ốc biển, ngược lại là có chút thích đối với tiểu cô nương.
Sau đó nàng nhìn Ngũ Cửu nói: "Vào đi, ngươi ở bên ngoài, ta ở bên trong, ngươi làm sao bảo hộ ta?"
"Không cần, cho dù ta ở bên ngoài cũng có thể bảo hộ ngươi." Ngũ Cửu cự tuyệt một lần nữa.
"Bên ngoài lạnh lẽo, bên trong ấm áp."
"Ta không sợ lạnh, hơn nữa cái lạnh có thể khiến người ta tỉnh táo." Ngũ Cửu nói không chê vào đâu được.
Nguyễn Thanh Vận cả giận nói: "Bảo ngươi đi vào liền đi vào, nhăn nhăn nhó nhó cái gì! Sợ ta ăn thịt ngươi sao?"
Nói xong cũng không quan tâm động tác quá lớn bởi vì áo ngủ quá lỏng, có lộ ra cái gì không, trực tiếp lôi kéo Ngũ Cửu đi vào.
Sau đó phịch một tiếng, Nguyễn Thanh Vận đạp một cước, cửa đóng lại.
...
...
Sự cảnh giác của Nguyễn Thanh Vận, cộng thêm sự thận trọng của Bạch Vụ, còn có sự nghiêm túc của Ngũ Cửu. Khiến cho kế hoạch bắt cóc của Tháp Thần Hội sớm bại lộ.
Mấy ngày kế tiếp, Nguyễn Thanh Vận giảm bớt quỹ tích hoạt động, hầu như đều ở trên tầng 2, còn có người quân đoàn điều tra bảo vệ xung quanh.
Khiến cho người Tháp Thần Hội đừng nói theo dõi, coi như đến gần Nguyễn Thanh Vận cũng đều dị thường khó khăn.
Đối phương phản ứng quá nhanh, điều này làm cho hội trưởng Tháp Thần Hội rất bất ngờ.
Tại tầng 3 Tòa Tháp, nhà hàng Lỵ Ti.
Nguồn gốc tên của nhà hàng này, là bởi vì chủ nhà hàng tên là Lỵ Ti.