Chương 278: Nhiếp Trọng Sơ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2,925 lượt đọc

Chương 278: Nhiếp Trọng Sơ

Nhưng Ngũ Cửu rất thông minh, tốc độ của y vẫn như cũ là áp chế đối phương, y tận khả năng lợi dụng chênh lệch tốc độ nhỏ bé, tránh thế công của Ác Ma.

"Sức chiến đấu cũng không tệ lắm, thiên phú chiến đấu cũng là nhất lưu, tiểu tử, báo danh đi!"

"Cốc Thanh Ngọc."

Thực lực mà Ác Ma thể hiện ra bây giờ, đã khiến cho Ngũ Cửu cảm thấy khó có thể ứng phó.

Cực Hạn Cân Đối mang đến đề thăng toàn diện, khiến cho Ngũ Cửu bỏ xa người thứ hai trong Toà Tháp. Nhưng đối mặt với kẻ đánh bại mình ngày xưa, y vẫn như trước không địch lại.

Ác Ma cũng đã rất lâu không nghe thấy danh tự nhân loại.

Nó ở trong những năm nay, cũng đã nhìn thấy một số nhân loại, nhưng theo nó, đều là một đám đồ bỏ đi chết không có gì đáng tiếc. Đáng được hỏi danh tự, một người cũng không có.

Hôm nay là lần đầu tiên.

Kẻ nhân loại này so với lúc nó còn là nhân loại, còn cường hãn hơn. Điều này làm cho nó có một loại cảm giác dường như đã trải qua mấy đời.

Nó cũng đã từng là người mạnh nhất Tòa Tháp, mạnh hơn người thứ hai một mảng lớn, vương bài của quân đoàn điều tra ngày xưa, Nhiếp Trọng Sơn.

Nhưng Nhiếp Trọng Sơn cũng không có may mắn như Ngũ Cửu.

Quân đoàn điều tra năm đó không có Tần Tung, không có Ngũ Cửu, toàn bộ quân đoàn điều tra, mang theo một cỗ thói xấu giang hồ nồng đậm.

Bọn họ bị quân đoàn bảo vệ khinh bỉ, rồi lại vì vật tư mà cùng một giuộc cùng với quân đoàn bảo vệ, tất cả các vụ án ở ba tầng dưới, gần như đều có hai quân tham dự.

Nhiếp Trọng Sơn quá đàng hoàng, lộ ra sự không hợp nhau.

Cho dù có thực lực mạnh nhất, cũng thường xuyên bị người gạt bỏ. Thẳng đến sau này, Nhiếp Trọng Sơn cũng gặp phải mấy người cùng chung chí hướng muốn cải biến hiện trạng tầng dưới cùng.

Thực lực của Ngũ Cửu, khiến cho Nhiếp Trọng Sơn hoài niệm quá khứ.

Nhưng Nhiếp Trọng Sơn đã biến thành Ác Đọa, cho dù còn có một chút ký ức cuộc sống trong Tòa Tháp, nhưng những ký ức đó cũng đã vặn vẹo.

Sự tồn tại của Ngũ Cửu và ánh mắt chờ mong của hai quân, khiến cho Nhiếp Trọng Sơn có chút ghen tị với người hậu bối này.

Quyền thế của nó càng ngày càng cương mãnh!

Lực lượng vốn đã khiến cho Ngũ Cửu khó có thể chống đỡ, lại còn có thể lại đề thăng gấp mấy lần một lần nữa.

Thiên địa trở nên ảm đạm, tất cả mọi người nhìn thấy nơi Ngũ Cửu giao phong cùng với Nhiếp Trọng Sơn, như có một tầng sương mù.

Mông lung, vặn vẹo.

Ai cũng không biết ở trung tâm chiến trường, Ngũ Cửu đang thừa nhận lực lượng kinh khủng cỡ nào.

Mọi sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào cuộc quyết đấu giữa Ngũ Cửu cùng với Ác Đọa, không có ai phát hiện ra vị trí hoàn cảnh của bọn họ đều đã chuyển sang màu đen trắng.

Dường như mọi người và mọi thứ xung quanh chỉ còn là hồi ức của một ai đó.

Mọi người ngẩng đầu nhìn trời, bên tai vang lên những lời thì thầm.

Thẳng đến khi Lưu Mộ nghe thấy một tiếng thì thầm nào đó, gã đột nhiên tỉnh dậy.

Một màn này rất giống với một màn trong tháp trước đây.

Khi tất cả mọi người bị thu hút bởi trận chiến giữa Ngũ Cửu cùng với Nhiếp Trọng Sơn, nam tử đeo mặt nạ lặng yên không một tiếng động dùng một loại lực lượng quỷ dị nào đó bao phủ khu vực nhóm tinh nhuệ của hai quân.

Trong giây lát Lưu Mộ liền phát hiện ra, ánh mắt của mọi người, trở nên có chút ngây ngốc.

Khác với trận chiến ở phòng thể dục học viện quý tộc tầng 3 lần trước, lần này nam tử đeo mặt nạ phải đối mặt, đều là những chiến sĩ cấp năm cấp sáu.

Y muốn ăn mòn, cần hao phí nhiều thời gian hơn, cần càng thêm "lặng yên không một tiếng động" .

Nhưng Lưu Mộ vẫn đã phát hiện ra, chẳng qua là tất cả những chuyện này đều là do nam tử đeo mặt nạ cố ý làm.

Nam tử đeo mặt nạ này chính là Gia ẩn.

Vào thời điểm Lưu Mộ nhìn bốn phía, Gia ẩn nói: "Ngũ giác của bọn họ đã trở nên vô cùng chậm chạp, chẳng qua ngươi yên tâm, cho dù là ta, cũng không có biện pháp làm cho nhiều cao thủ như vậy rơi vào trong hồi ức thống khổ. Ta chỉ là muốn ngăn chặn bọn họ."

Mặc dù Gia ẩn vẫn đeo mặt nạ, nhưng cảm giác tạo ra cho Lưu Mộ, hoàn toàn bất đồng so với hình tượng điên cuồng lần trước.

"Ngũ Cửu, đây quả thực là một biệt danh thú vị, nghe nói sớm nhất là ngươi gọi như vậy, về sau mọi người cảm thấy thú vị, đều gọi theo, thế cho nên ngay cả tên thật của Ngũ Cửu cũng đều quên."

Lưu Mộ rất muốn la hét, để cho mọi người nhận thấy gì đó.

Gia ẩn lại đi tới bên người Lưu Mộ, vỗ vỗ bờ vai của Lưu Mộ: "Tuy không có biện pháp mê hoặc nhiều người như vậy, nhưng ít ra ta vẫn có thể khiến cho bọn họ mất đi cảm giác trong giây lát, cho nên từ bỏ đi, bây giờ là hai người chúng ta, một đối một."

Thân thể của Lưu Mộ đã không thể động đậy, mặc dù sau khi Ngũ Cửu đến, đã được toàn bộ đội trị liệu ưu tiên chữa trị một phen, nhưng xương cốt đứt gãy cũng không có biện pháp khôi phục trong thời gian ngắn.

Gia ẩn cũng không có ý tứ chà đạp Lưu Mộ: "Nói thật, ngươi có ghen ghét Ngũ Cửu không? Y toả sáng như sao sáng, tất cả mọi người đều ngước nhìn y, ngươi thì sao? Sắp chết trong tay ta, cũng không có ai nhận thấy, thật đáng thương."

Lưu Mộ không có động tĩnh, chỉ là cảnh giác nhìn Gia ẩn.

Gia ẩn thoáng ngoài ý muốn, lập tức bừng tỉnh: "Coi như ta không có nói gì, lời nói vừa rồi, chỉ là xuất phát từ thói quen, muốn mê hoặc ngươi đi đối phó Ngũ Cửu, đây là sự tình ta cũng không làm được. Chậc, thực hâm mộ đôi bạn tốt các ngươi, ta cũng đã từng có một người bạn, y là đại sư ta một mực rất tôn kính…đáng tiếc là bệnh chết quá sớm."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right