Chương 279: Không ngừng tiêm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 469 lượt đọc

Chương 279: Không ngừng tiêm

"Ngươi phải biết rằng trong bảy trăm năm, người có thể được ta cảm thấy vừa mắt đích xác rất ít, người có thể làm cho ta học tập cùng với tôn kính, như vậy thì cũng chỉ có một mình y, chỉ tiếc nhân loại không tránh được sinh lão bệnh tử." Gia ẩn thậm chí còn có chút thương cảm, nhưng rất nhanh y tiếp tục nói:

"Sau trận quyết đấu lần trước, ta đã rút kinh nghiệm, ngươi cùng với Ngũ Cửu thật sự là bạn thân, các ngươi cùng nhau gia nhập quân đoàn điều tra, chỉ chẳng qua là một người trở thành đội trưởng đội 13, một người trở thành đội trưởng đội 7. Nhưng dù vậy, tình hữu nghị giữa các ngươi cũng không có tiêu giảm, lần lượt vào sinh ra tử, lần lượt mạo hiểm nghĩ cách cứu viện, tạo thành mỹ danh kiếm và thuẫn của quân đoàn điều tra."

Lưu Mộ mở to hai mắt, không biết Gia ẩn nói những thứ này là muốn làm gì.

"Lưu Đội trưởng, ta tin chắc rằng, ngươi có tư chất giống như Ngũ Cửu, chỉ là thiếu sót một ít vận khí, dù sao thì ta cũng tin rằng bản thân Ngũ Cửu, cũng không cảm thấy có thể lại thực hiện một lần hành trình sinh tồn dài đến 24 ngày, ngươi nói xem?"

"Ngươi muốn nói điều gì?"

"Ừm, xác thực nên đi thẳng vào vấn đề, dù sao thì lực lượng của ta cũng sắp không chịu nổi. Ban đầu ta vốn chuẩn bị rất nhiều phương án, ta muốn vào trước khi Thông Hành Giả giết chết các ngươi, tiêm cho các ngươi một thứ thú vị, nhưng Thông Hành Giả…có vẻ khác với những gì ta nghĩ, ngươi có cảm thấy điều đó không? Nó dường như không muốn giết chết các ngươi."

Ngữ khí của Gia ẩn có chút bất đắc dĩ: "Nó rất hưởng thụ chiến đấu, ta không thể xen vào trận chiến đấu này, nếu như ta giết tất cả các ngươi, đại khái quan hệ giữa ta cùng với Thông Hành Giả cũng sẽ trở nên khó mà chịu nổi, cái thế lực kia thật không đơn giản, những Ác Đọa có danh hiệu này, còn cường đại hơn quá nhiều so với những môn đồ của ta. Ta tạm thời không thể đắc tội bọn họ."

"Nhưng ngươi xem, ta chuẩn bị nhiều thứ tốt như vậy, dù sao cũng nên có đất dụng võ đúng không? Ta mặc dù không có tận lực trù bị, nhưng cũng đã lãng phí tài nguyên mười mấy năm, về sau lại đi đến tầng 5 cũng không có dễ dàng như vậy. Ta không thể giết chết tất cả mọi người, nhưng có lẽ có thể chọn một người thú vị để thử, như ta đã nói, Lưu Đội, ngươi có tiềm lực giống như Ngũ Cửu, ta rất muốn biết loại tồn tại cấp bậc như ngươi, nếu như biến thành Ác Đọa, sẽ là dạng gì?"

Lúc Gia ẩn nói chuyện, không biết từ trong cái túi nào, móc ra một số ống tiêm.

Lưu Mộ trừng to mắt, trị số trên đồng hồ đột phá 75 trong chớp mắt, nhưng rất nhanh...trị số giảm xuống còn một chữ số.

Bởi vì Gia ẩn đã tiêm một ống thuốc an thần vào cổ Lưu Mộ.

"Ta tin rằng người có thể vào sinh ra tử cùng với Ngũ Cửu, tâm tính sẽ không đồng nhất với thường nhân, cho nên một ống tiêm có lẽ là không đủ."

Lúc này Lưu Mộ rất tỉnh táo, vào lúc thuốc an thần tiêm vào, gã dự cảm được số mệnh.

Động tác của Gia ẩn không có ngừng.

Lại một ống an thần rót vào, sau đó ống thứ ba, ống thứ tư…

Những thuốc an thần có thể ức chế tâm tình này, một ống liền có công hiệu cường đại, có thể lập tức khôi phục sự bình tĩnh cho một người khi họ đang cực kỳ sợ hãi.

Nhưng chưa có ai từng thử tiêm vào liên tục, một khi hiệu lực chấm dứt, tâm tình bắn ngược sẽ có bao nhiêu đáng sợ.

Gia ẩn cũng không biết, y rất là hiếu kỳ.

Thừa dịp niệm lực chưa khô kiệt, y không ngừng tiêm thuốc an thần vào người Lưu Mộ.

Ống thứ 15, ống thứ 16, ống thứ 17…thẳng đến thời điểm ống thứ 20, Gia ẩn dừng lại, bởi vì y cảm giác được, những người chung quanh bắt đầu chậm rãi di động.

Điều này đồng nghĩa với việc lĩnh vực của y đã mất đi tính hiệu quả.

Đôi mắt của Lưu Mộ vô cùng trũng sâu, xung quanh như thể rơi vào yên tĩnh tuyệt đối.

Thuốc an thần cũng không có hiệu quả thôi miên, nó chỉ giúp cho người ta bình tĩnh, tiêm vào quá nhiều thuốc an thần trong một lần duy nhất, khiến cho cả người Lưu Mộ phảng phất như đang ở dưới đáy đại dương.

Thanh âm của Gia ẩn quanh quẩn ở trong thức hải của Lưu Mộ: "Ta rất muốn biết, y ở ngoài tháp mất đi bạn thân, trong tháp mất đi tình cảm chân thành, sẽ làm ra cử động như thế nào. Cảm tạ sự phối hợp của ngươi, Lưu Đội, ta sẽ nhớ kỹ sự cống hiến của ngươi."

Nói xong câu đó, nam tử đeo mặt nạ biến mất như bụi bặm, giống như ở tầng 3 Tòa Tháp ngày ấy vậy.

Muốn ở trong thời gian ngắn dùng lĩnh vực trói buộc nhiều tinh nhuệ như vậy, đối với Gia ẩn mà nói, đã đạt tới cực hạn.

Cỗ thân thể này đã sớm tiêu hao, y cũng có chút tiếc nuối, không thể thấy được hình ảnh năm phút đồng hồ tiếp theo.

Mọi thứ xung quanh bắt đầu náo động, màu sắc không gian, cũng không còn chỉ là hai màu đen trắng.

Tất cả mọi người cũng không có phát giác được chuyện gì vừa mới xảy ra, bọn họ vẫn đang quan sát bầu trời, nhân loại cùng với Ác Đọa dùng cây cối to lớn làm chiến trường.

Lực lượng kinh khủng của Nhiếp Trọng Sơn, khiến cho Ngũ Cửu rơi vào tình thế bất lợi tuyệt đối, thương thế trên người y rất nặng, tưởng chừng như có thể bị Ác Ma đánh bại vào bất cứ lúc nào.

Nhưng đối mặt với quyền thế cường đại đủ để vặn vẹo không gian của Nhiếp Trọng Sơn, Ngũ Cửu vẫn không có nửa phần nhượng bộ!

Lưu Mộ ngẩng đầu, nhìn hảo hữu ngày xưa liều mạng vì tất cả mọi người, gã lộ ra nụ cười.

"Ta thực sự giống ngươi...hoặc là chịu ảnh hưởng của ngươi...mỗi lần nâng khiên lên, cho dù khiên bị vỡ, ta cũng sẽ không rút lui."

"Chỉ là ngươi bây giờ, còn không phải là đối thủ của những quái vật đỉnh cấp nhất này, nhưng một ngày nào đó trong tương lai, ngươi nhất định có thể đánh bại chúng."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right