Chương 280: Người đá
Lưu Mộ chậm rãi đứng lên, thân thể gãy xương, muốn làm ra động tác như vậy, sẽ thừa nhận đau đớn cực đại, nhưng gã không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào.
Gã yên lặng thối lui, kéo dãn cự ly đối với những người khác.
Ở sâu trong nội tâm, gã đã cảm giác được, chính mình rất nhanh sẽ bị một loại tâm tình nào đó bao phủ.
Không bao lâu, nụ cười bình tĩnh, bởi vì tâm tình phản phệ trở nên có chút vặn vẹo, ý thức ở dưới sự trùng kích của tâm tình tiêu cực to lớn, sắp vỡ nát.
Lưu Mộ vẫn chăm chú nhìn theo bóng dáng của Ngũ Cửu: "Thành tựu lớn nhất trong cuộc đời của ta, chính là nhận thức ngươi. Thật sự rất muốn tiếp tục sóng vai chiến đấu cùng với ngươi!"
Người đàn ông vạm vỡ này rơi lệ, thuỷ triều tâm tình đáng sợ, vỗ nát bấy ý thức của gã.
Kim đồng hồ đã sớm chạm vào trị số 300, trên người Lưu Mộ, đã bắt đầu có dị biến.
Vào điểm cuối của sinh mệnh nhân loại, gã nhìn bóng dáng chiến đấu trên bầu trời, nhẹ giọng nói: "Ngũ Cửu…về sau ngươi nhất định phải trở nên càng sắc bén hơn…bởi vì thuẫn…đã không thể lại giúp ngươi nữa!"
Tiếng gầm gừ vang lên, một con quái vật kinh khủng đản sinh.
(Lời của tác giả: cuốn sách này không phải là bi kịch, Lưu Mộ vẫn có phần diễn rất quan trọng.)
Tiếng gầm tê tâm liệt phế thu hút sự chú ý của những người xung quanh, sức mạnh kinh người đột nhiên nổi lên ở ngoại vi khiến đám người đang nhìn Ngũ Cửu phải nhìn về phía bên rìa.
Họ không thể nhận ra khuôn mặt của con quái vật kia nữa, chỉ nhìn con quái vật kia cao lớn hơn từng chút một, xé rách chiến phục màu xanh của quân đoàn điều tra.
Quái vật dị biến, làn da trở nên đen kịt như pha lê đen vậy, lóe ra một loại sáng bóng nào đó.
Ngũ Cửu cùng với Nhiếp Trọng Sơn quyết đấu trên bầu trời, cũng nhận ra điều gì đó không đúng.
Cỗ khí tức đến từ đồng loại này, khiến cho Nhiếp Trọng Sơn nhíu mày.
Mảnh khu vực diễn võ này đối với Nhiếp Trọng Sơn Mà nói, chính là sân chơi cực kỳ thú vị, nó cũng không cần một con Ác Đọa khác tham gia.
Ngũ Cửu vốn dĩ muốn giết về hướng người đá to lớn toàn thân đen kịt kia.
Nhưng Nhiếp Trọng Sơn không có buông tha cho Ngũ Cửu: "Để cho những đồ bỏ đi kia chơi với nó! Cốc Thanh Ngọc, trò chơi giữa chúng ta còn chưa kết thúc!"
Nắm đấm như vũ bão của Nhiếp Trọng Sơn lại rơi xuống.
Đường rút lui của Ngũ Cửu bị phong tỏa bởi một loạt cú đấm.
Tốc độ của y chỉ miễn cưỡng nhanh hơn Nhiếp Trọng Sơn một chút, đối mặt với thế công liên hoàn đột nhiên xuất hiện, y không thể không phòng ngự!
Một quyền lại một quyền, đòn tấn công trí mạng của Nhiếp Trọng Sơn càng ngày càng gần Ngũ Cửu.
Cộng thêm một con Ác Đọa mới xuất hiện, trong lòng Ngũ Cửu có chút loạn. Y có một loại cảm giác phiền muộn không thể lau đi, lại chẳng biết tại sao mà đến.
Ngay vào thời điểm Ngũ Cửu sắp bị quyền phong thôn phệ, đám thương binh ở bên dưới đang chuẩn bị kháng cự lại con quái vật mới.
Ở giữa chiến cuộc lại có biến cố mới.
Người đá đen to lớn còn vạm vỡ hơn Nhiếp Trọng Sơn kia, đột nhiên nhảy bật lên, gã căn bản không quan tâm đến quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra phía dưới, giống như một viên đạn pháo, vọt vào cuộc đấu tay đôi giữa Ngũ Cửu cùng với Nhiếp Trọng Sơn.
Không khí vặn vẹo trở trở nên càng thêm vặn vẹo.
Vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt mọi người, tất cả mọi người đều nhìn ra được, Ngũ Cửu đã gần như đến cực hạn.
Đối mặt với Ác Đọa giống như Ác Ma, y đã vô cùng chật vật, lúc này lại có một con Ác Đọa đến, cục diện đã là tử cục không thể giải trừ!
Nhưng hình ảnh phát sinh kế tiếp, lại làm cho tất cả mọi người, kể cả Ngũ Cửu cùng với Nhiếp Trọng Sơn đều cảm thấy kinh ngạc.
Vào thời điểm Ngũ Cửu rốt cục tránh cũng không thể tránh, sắp bị quyền phong kinh khủng của Nhiếp Trọng Sơn nhấn chìm, thân hình đen nhánh rốt cục cũng sát nhập vào chiến trường.
Gã không có lựa chọn tấn công Ngũ Cửu, mà là đứng sừng sững ở trước người Ngũ Cửu, giống như là một...tấm chắn!
Đại thụ khổng lồ phát ra tiếng rắc rắc dưới sức mạnh của nắm đấm đủ để làm biến dạng không gian.
Quái vật màu đen to lớn đứng ở trên cành đại thụ, lại là sừng sững bất động, một quyền bá đạo đến từ Ác Ma, bị gã ngăn trở chính diện.
Mà Ngũ Cửu đứng phía sau gã, tuy cảm giác được lực gió thổi qua, lại không có chịu mảy may tổn thương.
Nhiếp Trọng Sơn căng hai cánh ra, phiêu phù ở không trung, nhìn kia bỗng nhiên xuất hiện người đá to lớn, mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
"Thú vị!"
Nhiếp Trọng Sơn đang bay cao trên bầu trời, bắt đầu súc tích lực lượng. Đối mặt với Ngũ Cửu, nó không thể tung ra một đòn tụ lực mạnh nhất, chỉ có thể sử dụng những đòn combo nhanh để tìm cách đánh trúng Ngũ Cửu.
Dù vậy, lực lượng quyền kình cường hãn cũng làm cho Ngũ Cửu ăn không ít đau khổ.
Nhưng trước mắt, Nhiếp Trọng Sơn bắt đầu tích súc quyền thế.
Lực lượng có thể nhìn thấy bằng mắt thường tập trung trong nắm tay phải của Nhiếp Trọng Sơn như vòng xoáy. Khó có thể tưởng tượng được một quyền này đánh ra sẽ có sức công phá như thế nào!
Người đá đen to lớn, giang hai tay ra, triệt để che chắn cho Ngũ Cửu.
Động tác này, khiến cho nhóm đội trưởng có một loại cảm giác quen thuộc, dần dần, mọi người từ trên chiến y màu xanh rách nát của quái vật, phục hồi lại tinh thần.
Tào An là thành viên trị liệu trong tổ tiên phong đội 13, y hốt hoảng nhìn chung quanh, phát hiện ra căn bản không có thân ảnh của Lưu Đội.
Vương Thế mặc dù là thành viên tổ tiên phong đội 7, nhưng vẫn luôn muốn trở thành lá chắn đứng ở phía trước đồng đội hứng chịu công kích như Lưu Mộ, lúc này trong mắt y cũng mang theo vẻ khó có thể tin, lo lắng muốn tìm được thân ảnh nào đó.