Chương 281: Phòng ngự siêu cường

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1,873 lượt đọc

Chương 281: Phòng ngự siêu cường

Hai người Long Tiêu, Mạnh Uyên cũng phát hiện ra, người vào trước khi Ngũ Cửu đến, ngăn cản Ác Ma lâu nhất...đã biến mất.

"Ngươi rốt cuộc là...ai?" Nhìn động tác vô cùng quen thuộc, thanh âm của Ngũ Cửu có chút run rẩy, biểu tình trên mặt cũng đột nhiên trở nên khủng hoảng.

Cho dù là lần đầu tiên đối mặt với Nhiếp Trọng Sơn, bị hành hạ sáu ngày, cả người bất tỉnh, vào thời điểm cho rằng mình sẽ chết đi...y cũng chưa từng có biểu tình khủng hoảng như thế.

Trước đó không lâu, vô số tâm tình tiêu cực cuộn trào trong ý thức của Lưu Mộ, thẳng đến khi trở thành Ác Đọa, mới dần dần lắng lại.

Như Gia ẩn đã nói, gã có tư chất tương đương với Ngũ Cửu, mặc dù đã trở thành Ác Đọa, cũng là loại có trí tuệ.

Cho dù bỗng nhiên cảm giác được toàn bộ khu vực diễn võ đều tràn ngập mỹ vị sợ hãi, có xúc động mãnh liệt muốn xé nát những đồng đội ngày xưa này.

Cho dù không có chỗ phát tiết sự bi thương và lửa giận trong nội tâm, chỉ muốn không ngừng chiến đấu, chém giết.

Nhưng vào thời điểm nhìn thấy Ngũ Cửu sắp bị đánh bại, gã vẫn là lập tức áp chế tất cả tâm tình, lao về phía trước!

Lúc này nghe được lời nói của Ngũ Cửu, Lưu Mộ đúng là bình tĩnh trước đó chưa từng có...

"Hãy chiếu cố cho thuộc hạ của ta, Ngũ Cửu, thật tiếc nuối khi không thể nhìn thấy ngày ngươi kế nhiệm Đoàn Trưởng."

Quyền thế của Nhiếp Trọng Sơn rốt cục cũng đã tích súc hoàn tất, quyền kình phảng phất như có thể hủy diệt thế giới đánh tới!

Lưu Mộ giống như một tấm chắn lớn không thể phá hủy, chặn đứng mọi quyền kình bùng nổ. Trên làn da đen nhánh xuất hiện những vết nứt, nhưng rất nhanh liền tự chữa trị.

Năng lực dị biến hiếm: Đón Đỡ, Thuẫn Phản; năng lực dị biến hoàn mỹ: Vô Hạn Đón Đỡ, Kinh Cức Cự Thuẫn.

Lưu Mộ Ác Đọa hóa, đã trở thành quái vật có lực phòng ngự siêu cường.

Ngũ Cửu đứng ở sau lưng Lưu Mộ, hiển nhiên không bị tổn hại gì.

Nhưng y chính là cảm giác được...trong đầu có đồ vật gì đang sụp đổ, đang vỡ vụn.

Sau khi Ác Đọa hóa, giọng nói của Lưu Mộ đã rất khác so với lúc trước, nhưng gã vừa mới mở miệng, giọng nói của gã đã ở trong đầu Ngũ Cửu, vô số lời nói hiện lên.

"Hả? Khi còn bé ngươi cũng bị cướp mất bữa ăn dinh dưỡng? Hahaha, ta cũng từng bị cướp, chẳng qua đây không phải là nguyên nhân Tạ gia nhập quân đoàn điều tra, ta hi vọng tương lai, ở địa phương ta cai quản, ít nhất có thể không có ai không có cơm ăn."

"Nghe nói chưa? Lão Đoàn Trưởng về hưu, Tần phó Đoàn Trưởng đã thăng chức Đoàn Trưởng! Ta thích ông ta, người này khác đám quý tộc khốn nạn kia."

"Ha ha ha, ngươi có biết hiện tại mọi người đánh giá chúng ta như thế nào không? Ngươi được gọi là kiếm của quân đoàn điều tra, còn ta là thuẫn của quân đoàn điều tra!"

"Mẹ kiếp, được thăng chức đội trưởng là điều đáng mừng, đừng có bày ra bộ mặt thối, đây là một bước gần hơn đến mục tiêu chúng ta muốn đạt được, đúng không?"

"Tên tiểu tử Bạch Vụ kia không tệ, nếu không thì giao cho ta đi? Đội 7 ngươi có nhiều người mới như vậy, cũng nên cho đội 13 ta một người chứ!"

"Làm sao có thể nhanh như vậy, ngươi cho đó là đồng nát sắt vụn sao? Cho dù không có khiên, lão tử vẫn có thể bảo hộ ngươi."

Nhiều cảnh trong quá khứ hiển hiện, Ngũ Cửu cảm thấy bi thương và mệt mỏi trước đó chưa từng có, như thể vào lúc này, ngay cả đao trong tay cũng không thể cầm chắc.

Trị số trên đồng hồ đã đi vào vùng đỏ, chiến sĩ mạnh nhất Tòa Tháp, lần đầu tiên rơi nước mắt.

Quyền kình tiêu tán.

Bên trong khu vực, ở hai bên phạm vi che chắn của Lưu Mộ, tất cả những thứ có thể nhìn thấy, đều ở dưới một quyền này, hóa thành bụi bặm.

Bụi mù che khuất bầu trời, Lưu Mộ hét to: "Ngươi không phải ưa thích chiến đấu sao? Để cho bọn họ trở về! Lão tử sẽ để đánh với ngươi thống khoái!"

Những lời này quanh quẩn ở trong thiên địa, khiến cho tất cả mọi người hiểu được, người bỗng nhiên biến thành Ác Đọa này, chính là thuẫn của quân đoàn điều tra, Lưu Mộ.

Tro tàn và bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của mọi người, nghe được câu này, biểu tình của Nhiếp Trọng Sơn cũng hoàn toàn bất đồng so với lúc quyết đấu với Ngũ Cửu.

Ánh mắt của nó rất nghiêm túc.

"Trong đầu óc của ngươi, hẳn là đã có một chuỗi con số, có nghĩa là ngươi đã không thể rời khỏi khu vực này được nữa, mà nơi này chẳng có gì ngoài những cây cối đủ loại kích thước này. Ngươi nhất định muốn cứu bọn hắn sao? Ngươi có lẽ sẽ phải chịu đựng sự cô đơn hàng trăm năm hoặc thậm chí lâu hơn."

Nhiếp Trọng Sơn vốn dĩ cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc giết những hậu bối này, biểu hiện của Cốc Thanh Ngọc, khiến cho nó kinh ngạc.

Trong nhân loại, đã có người có thể cường đại đến nước này, nó hưng phấn, cũng vui mừng.

Mà đối với Lưu Mộ giơ tấm chắn thừa nhận đòn tấn công của chính mình, Nhiếp Trọng Sơn cũng có ấn tượng rất sâu.

Tuy mở miệng một tiếng đồ bỏ đi, nhưng Nhiếp Trọng Sơn biết được —— quân đoàn điều tra thế hệ này, là mạnh hơn so với thế hệ của nó.

Có lẽ quân đoàn điều tra thế hệ này, những gì đã trải qua cũng ít đen tối hơn so với thế hệ của nó.

Lưu Mộ có thể vào sau khi biến thành Ác Đọa, đứng bảo vệ ở trước người đồng đội, khiến cho Nhiếp Trọng Sơn nhớ lại một vị bộ hạ nào đó của chính mình, kiếp sống trong tháp của y, cũng hoàn toàn là mục nát và hắc ám.

Bụi mù phất phới, Lưu Mộ không đáp lại Nhiếp Trọng Sơn lời nào, nhưng uy thế tăng vọt trong lúc đó, đã biểu lộ quyết ý của gã.

"Ta cũng đã thật lâu không có gặp được đối thủ có thể làm cho ta sử dụng toàn bộ lực lượng. Hôm nay thật đúng là thu hoạch được không ít kinh hỉ!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right