Chương 283: Mong đợi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 3,171 lượt đọc

Chương 283: Mong đợi

Bạch Vụ đi thẳng vào vấn đề: "Đội trưởng, nếu không thì chúng ta ra ngoài tháp? Ra ngoài tháp mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn và tìm ra nhiều manh mối hơn."

Trên mặt của Ngũ Cửu dĩ nhiên đã không còn thất hồn lạc phách khi vừa mới trở về tháp, y hiện tại, trông có vẻ vẫn giống như thường ngày, chỉ là làm việc, càng thêm liều mạng so với dĩ vãng.

Không đợi Ngũ Cửu đáp lại, Bạch Vụ nói: "Ta biết biện pháp để biến Ác Đọa trở về nhân loại."

"Ngươi nói cái gì?" Ngũ Cửu ngơ ngẩn.

Bạch Vụ rất nghiêm túc lại lặp lại một lần nữa: "Ta biết biện pháp để biến Ác Đọa trở về nhân loại, cho nên, ra ngoài tháp đi, đội trưởng!"

"Ngươi…không phải đang nói đùa?" Ngũ Cửu gác lại công việc, nhìn Bạch Vụ chằm chằm.

"Ta biết cách làm, chẳng qua bên trong rất phức tạp, sau khi ra khỏi tháp ta sẽ nói cho đội trưởng biết."

Cung cấp hi vọng cho người khác, là một chuyện rất nguy hiểm, Bạch Vụ suy nghĩ một hồi lâu, mới quyết định nói những điều này: "Rất khó, trong mắt của ta, chuyện này cũng giống như là cứu vớt thế giới vậy, nhưng ta không có nói quàng, ta cũng sẽ không dấu diếm, ra ngoài tháp, ta sẽ nói tất cả những tin tức ta thăm dò được cho đội trưởng."

Nghe được giọng điệu nghiêm túc của Bạch Vụ, Ngũ Cửu cũng nghiêm túc hỏi: "Bố trí thành viên ra ngoài tháp thì sao?"

"Ta cùng với đội trưởng là được. Có một số việc, tạm thời chỉ thích hợp nói cho đội trưởng. Đợi rõ ràng rõ ràng, nhiệm vụ lần sau chúng ta lại mang bọn họ theo."

Tuy Bạch Vụ có chút cằn nhằn, Ngũ Cửu vẫn tin tưởng hắn.

"Ba giờ…không, bốn giờ nữa chúng ta sẽ lên đường." Ngũ Cửu nhận thấy Bạch Vụ vẫn đang cầm thứ gì đó trong tay, đoán chừng Bạch Vụ còn có chuyện cần giải quyết.

"Được rồi, đội trưởng đừng có vội, ta còn phải đi xã giao, đội trưởng tốt nhất nên đi thăm bà chủ một chút."

"Cô ấy bị sao?"

"Không có gì, bà chủ rất nhớ đội trưởng."

Nghĩ đến chính mình muốn đi gặp Yến Cửu, Bạch Vụ chợt nhớ tới, ở phía chị dâu lùn kỳ thật cũng có chút tin tức tốt muốn nói cho Ngũ Cửu.

Trong hai ngày này Ngũ Cửu trở về này, một mực điên cuồng làm việc, có một số việc còn không biết.

Ngũ Cửu đáp ứng, vào sau khi Bạch Vụ rời đi không lâu, y cũng rời phòng làm việc, đi đến Cư Xá Hoa Bách Hợp.

Tại bệnh viện tâm thần.

Bạch Vụ rất hi vọng ốc biển có thể có công năng vẫy tay cách không truyền vật, bởi vậy tặng quà cho Yến Cửu liền có thể lược bỏ rất nhiều phiền toái, cũng không cần mang một cái nhãn hiệu quý tộc tạm thời, sau đó đi đến tầng 3.

Vào thời điểm Yến Cửu nhận được tập tranh, cả người đều phát mộng, thậm chí quên làm ra biểu tình cười để diễn tả sự cao hứng của mình.

Quà tặng đối với nàng mà nói, có ý nghĩa đặc biệt.

Bởi vì từ nhỏ đến lớn, đều là nàng tặng đồ cho người khác, số lần thu được quà tặng, gần như không có.

Nhất là còn được Bạch Vụ tặng, khiến cho nàng bỗng nhiên nói năng lộn xộn: "Cảm ơn...cảm ơn ngươi! Ta...ta...ta..."

"Đừng có quá kích động, tặng quà cho nhau là chuyện bình thường. Ngươi hỗ trợ ta, ta đây là biểu thị lòng biết ơn, đây là xã giao bình thường của nhân loại. Hơn nữa đây không phải là lần cuối cùng ngươi được tặng quà, trong tương lai ngươi sẽ còn nhận được quà từ nhiều người."

Yến Cửu nhu thuận gật đầu, nghĩ đến việc muốn lộ ra khuôn mặt tươi cười đối với Bạch Vụ, liền chuẩn bị làm ra động tác theo thói quen.

Bạch Vụ ngăn lại động tác của nàng, có chút ôn hòa nói: "Giống như bạn bè không nhất định có quan hệ với quà cáp, cao hứng vui sướng cũng không nhất định có quan hệ với nụ cười. Nhân loại có rất nhiều loại phương thức biểu đạt hưng phấn, ta có thể thông qua các phương thức khác, cảm nhận được sự hưng phấn của ngươi, cho nên ngươi không cần miễn cưỡng làm ra động tác cười."

"Nhưng ta luôn cảm thấy...biểu hiện của ta sẽ khiến ngươi không thoải mái." Yến Cửu mở to hai mắt.

"Không sao cả, Lưu Chanh Tử có cảm thấy không thoải mái không? Ta cũng sẽ không."

"Có lẽ vào một ngày nào đó, ta có thể tìm lại được cảm xúc của mình, lúc đó, ta cũng có thể giống như bọn họ, cười rất dễ nhìn."

Ngữ khí của Yến Cửu bình bình đạm đạm , Bạch Vụ lại có thể nghe thấy sự mong đợi của nàng.

Nàng thiếu hụt cảm xúc, có quan hệ với nữ Ác Đọa kia.

Trên chuyến bay tử vong còn có rất nhiều bí mật chưa có thăm dò, Bạch Vụ không cho rằng mình với xác ướp kia không có ngày gặp lại, trong tay hắn vẫn nắm giữ mảnh vỡ có được trên chuyến bay.

Có thể vào một ngày nào đó trong tương lai, hắn sẽ quay lại chuyến bay đó. Đến lúc đó, một ít bí ẩn của tầng 5 kẻ thống trị và Yến gia, cùng với ý nghĩa của bản thân chuyến bay, liền đều có thể biết được.

Trong đó có lẽ còn có biện pháp có thể giúp đỡ Yến Cửu tìm về cảm xúc thiếu hụt.

"Ta phải đi rồi."

"Chiều nay ngươi còn có việc phải làm sao?"

"Ta phải ra ngoài tháp."

"A, vậy nếu như ngươi gặp phải nguy hiểm, ta sẽ giúp ngươi thông báo cho những người khác."

"Được. Lần sau sẽ trở lại thăm ngươi."

"Lần sau là lúc nào?"

Yến Cửu vẫn rất lưu luyến, Bạch Vụ suy nghĩ một chút, nói: "Sẽ không quá lâu, vào thời điểm ngươi nhàm chán, liền thông qua camera giám sát và thiết bị âm thanh, để cho người ta liên hệ với Lưu Chanh Tử."

Yến Cửu gật gật đầu.

Lúc Bạch Vụ rời đi, nàng liền đứng ở cửa phòng 18 - 6, đứng có chút câu nệ, giống như một cô vợ nhỏ đang nhìn chồng mình đi công tác.

Tại khoảng thời gian Bạch Vụ đến thăm Yến Cửu, Ngũ Cửu cũng đã từ chỗ của Nguyễn Thanh Vận biết được một sự tình.

Địa điểm hai người nói chuyện, cũng được chuyển từ nhà của Nguyễn Thanh Vận, đến nhà tù thẩm vấn.

Đây là nhà tù độc lập của quân đoàn điều tra, dùng để giam giữ một ít côn đồ và kẻ trộm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right