Chương 284: Phong cách nghệ thuật pixel
Những kẻ đại gian đại ác chân chính, sẽ bị đưa đến nhà tù Thẩm Phán.
Nhà tù này có chín tầng, ở trên tầng 2 Tòa Tháp, nó được xem như kiến trúc tương đối cao, hơn nữa do quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra cùng nhau phụ trách.
Trong rất nhiều phân đội của quân đoàn bảo vệ cùng với quân đoàn điều tra, từng phân đội đều có phái người trấn thủ nơi này, ngoài những phân đội này, còn có biên chế độc lập của tầng 5 kẻ thống trị.
Lỵ Ti tương đối đặc thù, Bạch Vụ không có gửi nàng đến nhà tù Thẩm Phán, nơi rất khó có thể trốn thoát.
Mà là giam giữ ở trong nhà tù thẩm vấn lỏng lẻo.
Nhưng trong những ngày này, gần như cách mỗi sáu tiếng đồng hồ, Bạch Vụ cũng sẽ đi đến gặp đội y tế, lấy thuốc gây tê cực mạnh tiêm cho Lỵ Ti.
"Đây là thành viên Tháp Thần Hội, hơn nữa còn có địa vị không thấp, điều mà Bạch Vụ muốn ta nói với ngươi chính là, nữ nhân này nhận thức một người tên là Gia ẩn."
Sau đó Nguyễn Thanh Vận nói những phân tích của Bạch Vụ cho Ngũ Cửu. Kế hoạch thay đổi hai quân diễn võ, người quản lý tầng 4 tự sát, cùng với vụ án thiếu nữ mất tích, bao gồm cuối cùng chính mình nếu quả thật bị bắt đi, sẽ bị đưa đến chỗ nào.
Trong này có một số việc là Gia ẩn làm, có một số việc không phải, nhưng mục đích cuối cùng nhất, đều là đang nhằm vào Ngũ Cửu, khiến cho Ngũ Cửu chán ghét kẻ thống trị.
Lưu Mộ Ác Đọa hóa, cũng là do Gia ẩn trực tiếp tạo thành.
Cảm nhận được Ngũ Cửu tức giận, Nguyễn Thanh Vận còn nói thêm: "Bạch Vụ còn chưa có nghĩ kỹ xử trí nữ nhân này như thế nào, nhưng hắn bảo ta nói cho ngươi biết, đối mặt với Gia ẩn, ngươi sẽ không còn bị động như vậy nữa. Hắn nhất định sẽ thông qua nữ nhân này, tìm được nhược điểm của Gia ẩn."
"Hắn bảo ngươi cho hắn một chút thời gian, hắn sẽ suy nghĩ biện pháp phản kích Gia ẩn."
Nguyễn Thanh Vận tuy không biết Gia ẩn là ai, nhưng sau khi nói xong lời này, nàng có thể cảm giác được tâm tình của Ngũ Cửu dao động.
"Bạch Vụ là một đội viên rất tốt, hắn cũng rất quan tâm đến ngươi."
"Đúng vậy, lần này may mắn mà có hắn."
Hiện tại Ngũ Cửu đã biết, Lỵ Ti bắt cóc Nguyễn Thanh Vận. Nếu như không có Bạch Vụ, hắn sẽ không chỉ mất đi một mình Lưu Mộ.
Nghĩ đến trước đó không lâu, Bạch Vụ nói có biện pháp để biến Ác Đoạ trở lại thành nhân loại, Ngũ Cửu đột nhiên cảm thấy mình nợ thuộc hạ rất nhiều ân tình.
…
Tại tầng dưới cùng Tòa Tháp, phía đông quảng trường.
Sau khi Ngũ Cửu tách ra với Nguyễn Thanh Vận, đồng thời nhấn mạnh một số phương pháp xử lý Lỵ Ti đối với tổ thẩm vấn, y đúng hẹn, đi tới phía đông quảng trường.
Bạch Vụ đã đợi sẵn ở đây, ra ngoài tháp đối với hắn mà nói, không hề kinh khủng một chút nào, thậm chí còn thú vị đến không ngờ.
"Ngươi muốn đi đâu?"
"Không biết."
"Không biết?"
Bạch Vụ nhún nhún vai, cười nói: "Ngoài tháp giống như có một loạt cửa ải, chúng ta không có biện pháp lựa chọn nội dung, chỉ có thể lựa chọn độ khó, chẳng qua dựa theo lý giải của ta lúc trước, muốn tìm được khu vực có mảnh vỡ, ít nhất phải là khu vực màu xanh, cho nên chúng ta lựa chọn tấm bia đá màu xanh ra ngoài tháp."
"Mảnh vỡ? Mảnh vỡ gì?"
"Lại nói nữa sẽ rất phức tạp, ra ngoài tháp rồi nói sau."
Bạch Vụ hiện giờ, chỉ là chuỗi sức mạnh mà nói, đã là cấp năm chín đoạn, được xem như là cao thủ cấp đội trưởng, mặc dù kinh nghiệm đi ra khỏi tháp trước đây cho thấy hắn như thể có thể chất + 1 độ khó thậm chí là càng thêm khoa trương.
Chẳng qua sau khi thực lực tăng lên, cộng thêm có Ngũ Cửu, Bạch Vụ cảm thấy tiến vào khu vực màu xanh, lấy được một mảnh vỡ cũng không quá phận.
Thành viên điều tra phụ trách đăng ký, vào thời điểm thấy được chỉ có hai người Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu, còn có một chút hưng phấn, hai người này trước đó là giết trở về từ trong khu vực màu tím.
Nhưng rất nhanh thành viên điều tra liền lộ ra thần sắc thất vọng.
Hai người này lại không có lòng cầu tiến như thế, chỉ là lựa chọn khu vực màu xanh, không thú vị không thú vị.
Không có trì hoãn thời gian, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu rất nhanh chạm vào tấm bia đá, ánh sáng xanh bao vây bọn họ, một cuộc thám hiểm mới lại bắt đầu.
…
Ngoài tháp, tại khu vực không rõ 1.
Sau khi ánh sáng màu lam trong ý thức rút đi, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu đều đang quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Bọn họ đang ở lối vào của một tòa nhà trên một con phố bị bỏ hoang từ lâu, xung quanh không có kiến trúc nào khác.
Nói một cách khác, kiến trúc khác đã sớm biến thành đống đổ nát.
Chỉ có tòa nhà trước mặt là còn nguyên vẹn.
Chuyện này cũng không kỳ quái, nó chỉ đơn giản có nghĩa là tòa nhà này là một cảnh tượng không thể phá hủy trong khu vực.
Chỉ là những cảnh tượng này ở trong đống đổ nát hoang tàn chung quanh, không thể không khiến cho người ta cảm thấy quỷ dị.
Bạch Vụ cho rằng mình đã trải qua nhiều quy tắc kỳ quái, nhưng quy tắc lần này, ít nhất là về mặt hình ảnh, là quỷ dị nhất mà hắn từng thấy.
Toàn bộ thế giới, từ những đám mây trên trời, những viên đá trên mặt đất, những tàn tích xung quanh, và những cảnh xa xôi…đều là phong cách nghệ thuật pixel.
Giống như thế giới này được làm từ vô số viên gạch Lego.
Ở lối vào của tòa nhà có rất nhiều bộ xương, tất cả đều là xương người, cảnh tượng rất kinh khủng này, cũng bởi vì nguyên nhân phong cách pixel, nên nhìn rất thô ráp, hoàn toàn không có cảm giác kinh khủng.
Bạch Vụ nhìn xung quanh, tin tức trong chú thích cho ra đều rất bình thường.
Cuối cùng hắn nhìn về phía lối vào tối om.