Chương 296: Mảnh vỡ ghép hình tận thế
Nhưng nếu như nghĩ biện pháp khiến cho Ngũ Cửu và bản thân tăng lên cấp 10, rời khỏi phiến khu vực này, có lẽ chuỗi sức mạnh cũng sẽ được cải thiện đáng kể?
"Ồ, các ngươi đã không còn tiền, vậy thì, lần sau ta sẽ xuất hiện vào thời điểm thích hợp, hi vọng các ngươi đã chuẩn bị đủ tiền vàng."
"Đợi một chút, ngươi có biết Thông Hành Giả không?"
"Đáp án cho câu hỏi cũng là một loại hàng hóa, việc buôn bán chính là việc buôn bán, chẳng qua ta có thể phá lệ một lần, đúng vậy, ta biết nó."
Nói xong câu đó, dưới chân bạch tuộc xuất hiện một đống mực nước, chất lượng hình ảnh của loại mực này rất cao, hiện ra ở trong mắt Bạch Vụ, chi tiết hơn nhiều so với những hoàn cảnh khối vuông khác, rất nhanh, cả người nó chìm vào trong mực, biến mất.
Ngũ Cửu nói: "Ngươi dường như biết con quái vật này?"
"Bên trong Ác Đọa, cũng có một số nhân vật rất kỳ quái, chúng có trí tuệ giống như chúng ta, có tổ chức của mình, cũng có được bí mật đặc biệt."
Vừa vặn nói đến đây, Bạch Vụ cũng không có vội vã đi đến toà nhà trụ sở, mà là nói với Ngũ Cửu: "Lần trước đội trưởng cũng ở trang viên, thương nhân, chính là người cung cấp hàng hóa cho Tử La, Tử La hấp thu nỗi sợ hãi của người khác, dùng để giao dịch với thương nhân, những nỗi sợ hãi này có thể đổi được rất nhiều vật phẩm, ví dụ như đồ ăn của chúng ta "
Ngũ Cửu gật gật đầu, lúc ấy y nghe Bạch Vụ cùng với Tử La đối thoại như lọt vào trong sương mù, nhưng vẫn nhớ kỹ toàn bộ.
Bạch Vụ nói: "Thông Hành Giả, thì là lần kia chúng ta đi đến khu vực sương mù dày đặc nghĩ cách cứu viện thợ mỏ, ta gặp được. Ta cảm thấy có bọn chúng có liên quan, là bởi vì bọn chúng đều có danh hiệu thuộc về mình."
"Thông Hành Giả cũng có năng lực rất đặc thù sao?"
"Đại khái là…" Bạch Vụ dừng lại ở chỗ này một chút, sau khi trầm mặc mấy giây, hắn quyết định nói thẳng: "Vào ngày hai quân diễn võ, quái vật vây khốn các ngươi, chính là Thông Hành Giả."
Ngũ Cửu ngơ ngẩn, tay không tự chủ nắm chặt. cho dù với tạo hình phong cách pixel, cái gọi là nắm tay chính là khối lập phương, ngay cả ngón tay cũng đều không có.
"Thương nhân có thể giao dịch rất nhiều đồ vật kỳ quái, mà Thông Hành Giả danh như ý nghĩa, đó là có thể vượt qua hạn chế khu vực, có thể di chuyển tự do ngoài tháp."
"Cho nên muốn tìm được nó…là rất khó?"
Ở mảnh đầm lầy kỳ quái kia, sau khi sự kiện diễn võ chấm dứt, tất cả mọi người rút lui, chỉ có Lưu Mộ đang quyết đấu cùng với Nhiếp Trọng Sơn.
Về biến cố hai quân diễn võ, Bạch Vụ là từ trong miệng Lâm Vô Nhu còn có Doãn Sương biết được.
Nhưng rất nhiều chi tiết hắn cũng không rõ ràng lắm, hắn cho đến bây giờ còn không biết, Thông Hành Giả ban đầu, ở dưới sự liên thủ của Hồng Ân cùng với Ác Đoạ mỹ nhân còn có Nhiếp Trọng Sơn, đã bị thôn phệ.
Thông Hành Giả mới, chính là Ác Đọa Ác Ma – một chiến sĩ vật lý thuần túy.
"Tuỳ thuộc vào vận khí, Thông Hành Giả sở dĩ được gọi là Thông Hành Giả, là bởi vì nó nắm giữ mảnh vỡ tận thế, cho nên ta suy đoán, trong tay thương nhân cũng có đồ vật tương tự. Như vậy Ác Đọa nắm giữ mảnh vỡ tận thế đặc thù, có lẽ không chỉ có hai bọn nó, nói không chừng liền có thẩm phán, đồ tể, bác sĩ vân vân, đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của ta."
"Mảnh vỡ tận thế? Đây là vật gì? Có liên quan đến việc giải cứu Lưu Mộ sao?" Trong mắt Ngũ Cửu bỗng nhiên có thần thái.
"Đội trưởng rất thông minh." Bạch Vụ cười đáp lại, lập tức bổ sung: "Vật này rất trọng yếu, nói một cách đầy đủ, gọi là mảnh vỡ ghép hình tận thế, ta không biết tại sao nó lại tồn tại, nhưng hiện tại có thể xác định, khu vực màu xanh hoặc là từ màu xanh trở lên, trên cơ bản đều có thể tìm được mảnh vỡ ghép hình tận thế."
"Năng lực của mảnh vỡ là gì?"
"Ngoại trừ mảnh vỡ đặc thù mà Thông Hành Giả và thương nhân nắm giữ, năng lực mảnh vỡ ghép hình tận thế thể hiện ra trước mắt, chính là có thể khôi phục."
"Khôi phục?"
"Đúng vậy, chính là khôi phục các quy tắc kỳ lạ bên ngoài tháp, bao gồm cả Ác Đọa, trở lại trạng thái trước kỷ nguyên Toà Tháp."
Bạch Vụ nói lời này cũng không quá thấu đáo.
Nhưng cả người Ngũ Cửu run lên, kinh hô nói: "Ý tứ của ngươi chẳng lẽ là tinh lọc tận thế, khiến cho mọi thứ trở lại như cũ?"
"Đúng vậy, về mặt lý thuyết, nếu thu thập mảnh vỡ tận thế trong toàn bộ khu vực, chúng ta có thể làm cho nhân loại đi ra khỏi Tòa Tháp. Mọi người sẽ trở lại thời đại trước kỷ nguyên Toà Tháp."
Ngũ Cửu không tin theo bản năng, giống như là một thứ gì đó vốn dĩ rất khó nắm bắt và không thể giải thích được, thậm chí không chắc nó có thực sự tồn tại hay không, đột nhiên lộ ra trước mặt mình.
Nhưng thần sắc của Bạch Vụ rất chân thành: "Hiện tại trong tay của ta có hai khối mảnh vỡ ghép hình tận thế, một khối đến từ sở thú thành phố Bách Hà, mảnh vỡ này, có thể làm cho Ác Đọa biến trở về bộ dáng trước khi biến thành Ác Đọa."
Nhìn vẻ mặt kích động và kinh ngạc của đội trưởng, Bạch Vụ nhanh chóng dội một gáo nước lạnh:
"Đội trưởng đừng có cao hứng. Ta phải nói cho ngươi biết một sự kiện, còn nhớ rõ ta ở trên chuyến bay đã xảy ra chuyện gì không? Lúc ấy ta đã biến thành Ác Đọa."
"Nhớ rõ, là bởi vì đồng hồ của ngươi Ký Linh. Coi như là thủ bút của thần, bằng không thì chúng ta có thể không có cách nào thoát thân."
Biểu tình của Bạch Vụ vẫn luôn rất bình tĩnh, bởi vì hắn cho rằng sự tình mình chuẩn bị nói cho Ngũ Cửu, kỳ thật là tương đối tàn nhẫn :
"Sau khi trở thành Ác Đọa, cũng coi như biết được một số đồ vật mà chỉ có Ác Đọa mới biết, ở trong trí nhớ của ta, liền có một chuỗi con số, chuỗi con số này, chính là toạ độ khu vực. Cho nên ta suy đoán, từng Ác Đọa, đều có được toạ độ khu vực đối ứng; toạ độ sẽ hạn chế Ác Đọa rời khỏi khu vực của mình."