Chương 297: Đàm Lôi
Nhìn Ngũ Cửu như có điều suy nghĩ, Bạch Vụ nói chậm lại: "Cho nên Lưu Đội hẳn là không thể rời khỏi khu vực diễn võ, sẽ bị mắc kẹt ở đó mãi mãi, mà mảnh vỡ tận thế của ta, chỉ có thể tinh lọc Ác Đọa trong khu vực sở thú."
Cho Ngũ Cửu hi vọng, lại dập tắt hi vọng trong chớp mắt, đây không thể nghi ngờ là một kiện sự tình tàn nhẫn.
Nhưng Ngũ Cửu cũng không có uể oải: "Cám ơn ngươi đã nói cho ta chuyện này, ít nhất cũng để cho ta biết, có một số việc không phải là không có khả năng, chỉ là rất xa xôi."
Bạch Vụ gật gật đầu.
Biện pháp giải cứu Lưu Mộ, chính là tinh lọc Lưu Mộ, trước đó, nhất định phải tìm được khu vực của Lưu Mộ cùng với khu vực gần đó. Nhưng phải làm như thế nào để đi đến chỗ khu vực của Lưu Mộ? Khu vực diễn võ hiện giờ chỉ có hai người biết, đó chính là Thông Hành Giả cùng với Gia ẩn.
Bạch Vụ không cho rằng Gia ẩn sẽ nói cho mình manh mối.
Cho nên hắn mới hỏi thương nhân, có biết Thông Hành Giả hay không.
"Chúng ta nên đi." Ngũ Cửu đi về phía trước.
Trời tối đen.
Cả thành phố đều ở bên trong một loại bầu không khí nóng nảy. Dường như tất cả Ác Đọa cũng bắt đầu trở nên nôn nóng bất an.
Cuộc hành trình đến toà nhà trụ sở dài hơn so với Bạch Vụ tưởng tượng.
Ở khu vực phía tây thành phố Đăng Lâm, chỗ căn hộ của Mạc Thừa xem như là khu vực an toàn, rời khỏi khu vực an toàn, gần như khắp nơi đều có Ác Đọa.
Con đường mà Bạch Vụ lựa chọn là tương đối quanh co, sẽ không đi qua những con đường có nhiều kiến trúc, bởi vì những kiến trúc này bây giờ giống như những tổ ong, Ác Đọa chính là ong mật ở bên trong.
Vì vậy, hắn chọn những con đường càng ít kiến trúc càng tốt, nếu phát hiện loại chướng ngại vật một người là đủ trấn giữ kia, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu sẽ chiếm giữ chướng ngại vật, sau đó lợi dụng tiếng hét để hấp dẫn Ác Đọa xung quanh.
Nhưng dù vậy, Bạch Vụ cũng không có tìm đường chết hét to, mà là tăng âm lượng lên từng chút một.
Loại cử động này khiến cho Ngũ Cửu có chút không thích ứng, nhưng y phải thừa nhận, cách làm của Bạch Vụ rất chính xác.
Những chướng ngại vật tạo thành từ kiến trúc này, cũng không phải là cảnh tượng không thể bị tổn hại, nếu như Ác Đọa xuất hiện quá nhiều, tiền phục sinh trong ba lô của bọn họ, hơn phân nửa liền không giữ được.
Hai giờ sau, cả hai đã giết gần một trăm Ác Đọa, Ngũ Cửu hiện giờ là lv 7, lực công kích 8, Bạch Vụ lv 3, lực công kích 5.
Hai người liên thủ, có thể lần lượt miễu sát từng con Ác Đọa.
Cử động của bọn họ giống như một cái bẫy chuột, chuẩn xác thu hút một con chuột, sau đó đánh chết con chuột này, lại thu hút một con chuột khác, sau đó đánh chết con chuột này, lặp đi lặp lại.
Dựa vào không gian thu hẹp của một ít kiến trúc, cả hai luôn đảm bảo rằng xung quanh không có Ác Đọa, chỉ đối mặt với một con Ác Đọa ở trước mặt.
Nếu như gặp được Ác Đọa cấp ba, vậy liền sử dụng vũ khí, coi như hao tổn độ bền, cũng tuyệt đối không thể làm hao hụt giá trị sinh mệnh.
Sau một thời gian, dựa vào loại biện pháp buồn tẻ đơn điệu này, bọn họ góp nhặt được 55 tiền vàng.
Bởi vì cảm giác đói bụng, cũng bởi vì trạng thái tiêu cực, khiến cho Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu kinh ngạc, khu vực này không giống như trang viên, ở chỗ này cũng sẽ thừa nhận trạng thái tiêu cực.
Chỉ chẳng qua trạng thái tiêu cực không còn là đủ loại, mà thống nhất là cắt giảm thuộc tính. Vận khí của Ngũ Cửu tốt hơn so với Bạch Vụ, hạn mức cao nhất của giá trị sinh mệnh - 2.
Vận khí của Bạch Vụ rất tệ, tốc độ di chuyển - 1.
Điều này có nghĩa là nếu ngay từ đầu hắn không có lựa chọn giày chạy đua, tốc độ di chuyển của hắn sẽ là 0, không thể di chuyển được.
Trạng thái tiêu cực tồn tại, khiến cho hai người phải tiến về phía trước một cách đều đặn, không thể tiếp tục ở một chỗ đánh quái.
Chỉ là biến cố phát sinh sau đó, khiến cho bọn họ ngay cả tiến về phía trước một cách đều đặn cũng không làm được.
"Biến đi, đồ quái vật!"
Tiếng gào thét tuyệt vọng của nữ nhân truyền đến từ quảng trường gần đó, Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu nghe được, chú thích rất nhanh liền bắn ra:
[Nhiệm vụ phụ, nghĩ cách cứu viện nhà khoa học Đàm Lôi, ban thưởng nhiệm vụ không biết. Điều kiện nhiệm vụ thất bại: Đàm Lôi tử vong, ghi chú: Nếu như mục tiêu nhiệm vụ Đàm Lôi tử vong, thì nhiệm vụ chính cũng sẽ thất bại. Có tiếp nhận nhiệm vụ hay không?]
"Cứu không?" Mặc dù Ngũ Cửu đang hỏi, nhưng Bạch Vụ có thể nghe ra Ngũ Cửu là muốn cứu người.
"Cứu!"
Bạch Vụ không chần chờ, ban thưởng kỳ thật không quan trọng, mấu chốt là người bên trong khu vực này đều có khả năng còn sống. Nhất là Đàm Lôi còn là nhà khoa học. Nữ nhân này có lẽ biết được một ít tin tức về sự thất thủ của thành phố Đăng Lâm.
Nhưng cứu người trong quảng trường, còn nguy hiểm hơn nhiều so với cứu người trong tòa nhà.
Vào thời điểm Bạch Vụ cùng với Ngũ Cửu đi đến, có một vòng lửa bên ngoài Đàm Lôi.
Vòng lửa này khiến cho nhóm Ác Đọa không thể đến gần.
Mà Đàm Lôi cũng không có cách nào đi ra.
Ngọn lửa sẽ không tồn tại lâu và một khi nó bị dập tắt, chờ đợi nhà khoa học này, chính là đám Ác Đọa cắn xé.
Ngũ Cửu cùng với Bạch Vụ đều không có hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ trốn ở trong góc phía xa.
Nhờ ánh lửa, Bạch Vụ có thể thấy rõ tình thế —— nhất định phải khiến cho Ác Đọa rời đi toàn bộ, hoặc là đánh chết toàn bộ, bằng không sẽ không có khả năng cứu Đàm Lôi.
Tiếng la khóc của Đàm Lôi càng trở nên thê lương.
Nếu như là hiện thực, như vậy sẽ chỉ làm cho nhóm Ác Đọa càng thêm điên cuồng.