Chương 303: Tạ Anh Kiệt
[Nếu thứ này thực sự được làm ra, liệu chúng ta có thể thu hút thành công Ác Đoạ đến những nơi khác không? Nhưng rất hiển nhiên, ý tưởng này là không thể thực hiện được nếu không có sự trợ giúp của vật lý học, dựa vào chúng ta là không làm được.] Có rất nhiều ghi chú trò chơi tương tự, bởi vì phần lớn hồ sơ đều không hoàn chỉnh, Bạch Vụ chỉ có thể nhìn được một câu, còn chi tiết nghiên cứu cụ thể thì không thể biết được. Tuy nhiên Bạch Vụ phát hiện ra, các nhà khoa học gần như đã giải quyết được một vấn đề lớn về sự sinh tồn trong ngày tận thế - Ác Đọa. Không chỉ tìm thấy một số điểm yếu của Ác Đọa, mà còn cấy ghép các thuộc tính bệnh lý khác nhau vào Ác Đọa, khiến cho Ác Đọa trở nên suy yếu, hoặc là e ngại một số đồ vật. Thí nghiệm cuối cùng mà các nhà khoa học này thực hiện, dĩ nhiên là nỗ lực tìm kiếm nguyên nhân Ác Đọa khát khao đối với tâm tình tiêu cực, cố gắng tạo ra một dải sóng não nhất định phù hợp với những tâm tình tiêu cực do nhân loại tạo ra để thu hút Ác Đọa.
Mục đích cuối cùng nhất, chính là khiến cho đám Ác Đọa trở nên thân thiện. Bọn họ cung cấp tâm tình tiêu cực cho Ác Đọa, thỏa mãn nhu cầu của đám Ác Đọa, Ác Đọa sẽ không giết nhân loại nữa. Chỉ là...ý tưởng này không nhận được sự hỗ trợ của kỹ thuật. Bởi vì nhiều nhà khoa học đã tiến vào Tòa Tháp rồi. Các nhà khoa học tại trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm cũng có thể làm được, nhưng bọn họ đã từ chối. Trong một tập hồ sơ không hoàn chỉnh nào đó, Bạch Vụ thấy được một đoạn ghi chép rất đáng được cảm động: [Tiến vào Tòa Tháp, đương nhiên là một lựa chọn tốt. Nhưng ai biết được điều gì sẽ xảy ra sau khi tiến vào? Tại sao không có ai tin tưởng chúng ta có thể tìm ra biện pháp giải quyết Ác Đọa? Vì sao bọn họ tình nguyện lựa chọn Tòa Tháp tự dưng xuất hiện này, mà không nguyện ý lựa chọn giúp đỡ chúng ta, cùng nhau ở lại mảnh đất đã dưỡng dục nền văn minh nhân loại? Ta không cam lòng...cũng có một số đồng nghiệp cùng chí hướng không cam tâm, chúng ta đều lựa chọn ở lại, cho dù điều chờ đợi chúng ta, là trở thành quái vật ghê tởm và đáng sợ, nhưng chỉ cần vẫn còn khả năng giải cứu thế giới...chúng ta sẽ không từ bỏ.] Khả năng này, hiện tại xem ra là có tồn tại, chỉ là rất đáng tiếc, các nhà khoa học mới chỉ hoàn
thành khái niệm lý thuyết, không thể chờ ngày thực tiễn. Ít nhất là bảy trăm năm sau...kết cục của những nhà khoa học này là rất bi thảm. Tập hồ sơ cuối cùng, là "bút ký không trọn vẹn về toà nhà trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đằng Lâm", được hiển thị là bị hỏng và không thể đọc được. Mà Bạch Vụ lại vừa vặn từ trong tay thương nhân, mua được "bút ký không trọn vẹn về toà nhà trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm". Khi hắn lấy bút ký từ trong ba lô ra, chú thích bắn ra ngoài: [Có muốn ghép lại với nhau không?] [Đã hoàn thành ghép lại, mở khoá bút ký về toà nhà trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm, hiện tại đã có thể đọc được.] Bạch Vụ đọc tập hồ sơ này. Bởi vì là hồ sơ hoàn chỉnh, nội dung của tập hồ sơ này chi tiết hơn nhiều so với các tập hồ sơ bị hỏng đã thấy trước đây. Hồ Sơ có không ít nội dung, nhưng không có thảo luận về học thuật gì, nó chỉ là một cuốn hồi ký. Hồi ký của một lãnh đạo nhóm nhà khoa học công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm.
Mặc dù nó không liên quan đến kiến thức chuyên môn quá cao, nhưng tập hồ sơ này vẫn rất quý giá, quý giá đến mức Bạch Vụ cho rằng...nó không nên chỉ được bán với giá 5 tiền vàng. Giống như nhật ký của Đan Đức, hồ sơ của Hồng Ân. Mỗi lần chạm vào những vật này, Bạch Vụ biết rằng mình sẽ nhìn thấy quá khứ tuyệt vọng và méo mó của một người nào đó trong những ngày tận thế. Nhưng lần này thì khác, lần này chỉ là chữ viết thuần túy, Bạch Vụ sẽ không có cảm giác nhập vai. Chỉ là đủ loại manh mối tìm được trước đây, đã khiến cho Bạch Vụ vào trước khi đọc tập hồ sơ này, biết được một phần nội dung.
Tháng 5 năm 2025, thành phố Huyền Hồi. Với ta, hôm nay là ngày chiếc hộp ma được mở ra. Đối thủ cạnh tranh của ta, Tạ Anh Kiệt đã thực hiện một trò đùa nhàm chán đối với ta. Y nói thế giới này tồn tại người nắm giữ siêu năng lực, ha ha. Mặc dù ta cảm thấy sự tình này rất hoang đường, nhưng y dùng một loại phương thức rất khiêu
khích chế giễu ta, cười nhạo nhận thức cố chấp về khoa học của ta. Y nói một số điều rất phi lý: "Nếu một người nhìn chằm chằm vào chiếc thìa, và chiếc thìa đột nhiên uốn cong, thì làm thế nào để phân tích lực tác động? Ngươi cũng biết, thế giới này tồn tại bốn loại lực tương tác cơ bản -- lực hấp dẫn, lực điện từ, tương tác mạnh, tương tác yếu. Như vậy quay lại câu hỏi, nếu cái thìa bị cong thì đó là lực gì?" "Lão Đào, để ta nói cho người biết thế giới này mong manh đến nhường nào, mong manh đến mức chỉ cần một lực biến mất, hoặc là nhiều thêm một loại lực lượng không biết, thế giới sẽ rơi vào ngày fitận thế." Ta còn tưởng rằng đây là không có việc đến tìm ta nói chuyện phiếm, kết quả xế chiều hôm đó, ta nhận được cuộc gọi đến từ trụ sở công ty khoa học và công nghệ Đăng Lâm, yêu cầu ta phải nhanh chóng đến ngay. Khi ta lên máy bay của công ty, Tạ Anh Kiệt cũng ở đó, y vẫn cười nhạo ta như mọi khi, nhưng có vẻ như cũng đang tự giễu chính mình: "Lão Đào, chúng ta có khả năng...sẽ rơi vào một loại hoang mang to lớn, bởi vì thế chúng ta phải đối mặt kế tiếp, có lẽ là một hệ thống vật lý mà chúng ta chưa từng thấy trước đây. Ồ, ta quên mất,
ngươi tinh thông là sinh vật học, chúng ta không cùng lĩnh vực"