Chương 304: Tỉnh Tử Tỉnh Lục
Đúng vậy, ta và Tạ Anh Kiệt không phải cùng một lĩnh vực, chỉ là hai người chúng ta đều không có bạn bè, bởi vì phong cách làm việc của chúng ta, chúng ta luôn bị cho là giống như máy móc chứ không phải con người. Giễu cợt nhau là trò tiêu khiển duy nhất của chúng ta, sau khi giễu cợt nhau vài năm, chúng ta trở thành bạn bè.
Tháng 5 năm 2025, thành phố Đằng Lâm. Những gì đã xảy ra vào ngày hôm nay, ta không biết làm thế nào để giải thích, tất nhiên bởi vì ta là nhà sinh vật học, ta biết cơ sở của tế bào vận hành, sinh lão bệnh tử, đều là quy tắc vật lý hiện có. Nhưng tất cả mọi thứ...đã sụp đổ. Uốn cong không chỉ là một cái thìa, mà còn là nhận thức của ta về thế giới.
Hôm nay ta gặp một bé trai và một bé gái. Tên của hai đứa bé này đều rất cổ quái, dường như là anh em? Một người tên là Tỉnh Tứ, một người tên là Tỉnh Lục. Điều này hiển nhiên là đang nói cho ta biết, còn có ít nhất bốn anh chị em khác, đương nhiên điều này không quan trọng. Quan trọng chính là, Tỉnh Lục rõ ràng chỉ là một cô bé mười tuổi, lại dùng một loại ngữ khí trống
Ông nói cho ta biết -- "Mẹ của người đang xem tin tức về người bảo vệ Huyền Hồi vào lúc này, tin tức lúc này nói về sự thay đổi nhiệt độ kỳ lạ đã xảy ra ở một số khu vực. Tại Hắc Kim Đảo xuất hiện những thay đổi thời tiết kỳ lạ, nhiệt độ cao nhất đã vượt quá 74 độ. Các hoạt động cứu hộ đã được triển khai trên đảo." Ta đương nhiên không tin, nhưng tất cả mọi người đều bảo ta gọi điện thoại hỏi thăm mẹ một chút, đồng thời, Tỉnh Lục nói cho ta biết, ta sẽ nghe được tiếng kêu sợ hãi của mẹ trước. Quả nhiên ngay lúc điện thoại được kết nối, ta nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của mẹ, bởi vì một con quạ ngoài cửa sổ đã va vào kính nhà ta. Vào lúc này, ta biết những gì họ nói là đúng, Tỉnh Lục có thể nhìn thấy tương lai. Mẹ của ta cũng
đang thực sự xem những tin tức này. Nhưng tại sao lại thế này? Đây là một loại quy tắc thời không hỗn loạn nào đó, là một làn sóng ánh sáng nào đó tạo ra hiện tượng trẻ? Nhưng hôm nay đối với ta mà nói, rung động không chỉ là chuyện này, Tỉnh Tứ - người lớn hơn Tỉnh Lục hai tuổi kia, đã thể hiện ra một loại lực lượng mang tính phá vỡ khác. Bọn họ dẫn ta đến xem một con chuột bạch còn lớn hơn chó cỡ vừa, ta còn tưởng nó là một loại động vật kỳ lạ nào đó. Vào thời điểm chúng ta đến gần, nó lao vào kính cường lực một cách điên cuồng. Cho đến khi Tỉnh Tứ tới gần, nó mới lộ ra vẻ sợ hãi. Ngay lập tức, Tỉnh Tứ thực hiện một trò ảo thuật trong phòng thí nghiệm, ta chỉ có thể gọi đó là ma thuật... Bởi vì con chuột bạch đã dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được phát sinh biến đổi. Điều này khiến cho ta nghi ngờ về những kiến thức sinh học đã học. Nhưng bọn họ dường như muốn chứng kiến ta phát điện tại chỗ mới bằng lòng bỏ qua -- Sự biến đổi của con chuột kia vẫn chưa kết thúc, chết tiệt, làm sao ta có thể diễn tả được sự biến
đổi này? Cơ giới hóa? Đúng vậy, cơ giới hoá. Cả người ta thất hồn lạc phách, như thể bị vị thần mà ta tin tưởng phản bội.
Tháng năm năm 2025, thành phố Đăng Lâm. Trong vài ngày tiếp theo, ta ở trong tình trạng đầu óc mông lung. Ta hoài nghi hết thảy là một ấm
mưu to lớn. Đó là một trò đùa nhằm vào ta. Xét cho cùng, ta là người bất cận nhân tình và khó ưa, luôn cần
nhằn về hiệu suất làm việc. Nhưng tất cả mọi người có mặt lúc đó không phải là người có thể làm trò đùa cợt như vậy, coi như là tên khốn Tạ Anh Kiệt kia, cũng là một người hết sức nghiêm túc đối với học thuật. Bây giờ ta có thể tưởng tượng, khi y nói điều đó với ta, y có thể đã trải qua một cú sốc và bối rối sầu sắc hơn ta. Vì vậy niềm an ủi cuối cùng, chính là Tạ Anh Kiệt...còn có Tỉnh Tứ cùng với Tỉnh Lục. Ta sẽ luôn nhớ những gì lão Tạ và hai đứa bé đã nói vào ngày hôm đó.
"Nghiên cứu chúng ta." "Ta thấy được, người chân chính mang lại hi vọng cho thế giới này không phải là người, nhưng ngươi là người thừa kế, ta không thể thấy được tương lai quá xa, chỉ là trong tương lai, sẽ có một người bởi vì kế hoạch của ngươi, mà cứu vớt thế giới này." "Cứu vớt thế giới?" Bốn chữ này tới quá đột ngột, ta phảng phất như bỗng nhiên đưa thân vào trong một cảnh phim nào đó. Nhưng Tạ Anh Kiệt nói: "Kỳ thật ngay từ đầu, tổ tiên của chúng ta cũng không hiểu toán học, cũng không hiểu vật lý học, cái gì cũng đều không hiểu, thật giống như chúng ta không hiểu những lực lượng này. Nhưng chúng ta có thể học từ từ, đúng không? Chỉ cần chúng ta không ngừng nghiên cứu, nhất định có thể tìm được sự huyền bí của cỖ lực lượng này." Không ai có thể tưởng tượng được sự khích lệ mà câu nói này mang lại cho ta. Đúng vậy, hệ thống khoa học phức tạp như thế, cũng được người khổng lồ chậm rãi nghiên cứu ra, hiện giờ những người đứng trên vai người khổng lồ như chúng ta, vì sao không thể kéo dài truyền thống này? Có lẽ một loại thảm họa lớn nào đó đang đến gần, và ta sẵn sàng giải quyết nan đề mới này hơn là tận hưởng phần còn lại của cuộc đời mình!
"Nghiên cứu chúng ta, chúng ta sẽ phối hợp với tất cả các thí nghiệm, chỉ cần có thể vào trước khi thảm hoạ lớn đến, vào trước khi Tòa Tháp xuất hiện, tìm được bí mật trên người chúng ta là được" Tòa Tháp là gì? Tỉnh Tứ cùng với Tỉnh Lục không chịu nói cho ta biết, bởi vì điều đó là vô nghĩa. Sau này ta mới biết được Tòa Tháp là sự lựa chọn cuối cùng của nhân loại, một đòn sát thủ lớn nhất làm cho nhân loại từ bỏ chống lại.