Chương 641:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 641:

"Ngươi tận mắt chứng kiến? Có một con hươu trắng nhung hươu sinh hoa, đạp sóng nước mà đi?" "Đương nhiên là ta tận mắt chứng kiến...khục khục khục...nhìn thấy thần vật kia, còn có rất nhiều người, nếu ngươi không tin lão thân, có thể đi hỏi người khác một chút, Phùng Hải Bình Phùng gia, còn có Chu Cát Chu gia, thợ săn Trương Hổ...lúc trước đã không ít lần nhìn thấy hươu trắng kia." "Cho nên hươu ở bên hồ? Các ngươi cho rằng đó là bản thể của thần hồ?". "Thần hồ dùng bộ dáng điềm lành xuất hiện, tất cả mọi người cho rằng đây là trong thôn sắp phát sinh chuyện tốt. Nói rõ đại tế trong hồ là có hiệu quả, thần hồ rất hài lòng đối với chuyện này. Mọi

việc chúng ta làm đều đúng!" Bạch Vụ đại khái đã biết một số logic của bà đồng này.

Đầu tiên, bọn họ cho rằng hươu trắng chính là thần hồ. Tiếp theo, hươu trắng xuất hiện, đại biểu cho hươu trắng rất cao hứng, đại biểu cho thần hồ rất cao hứng, thần hồ rất cao hứng, đại biểu cho đại tế trong hồ là chính xác. Đại biểu cho truyền

thống của tổ tông là hữu dụng, là đáng kéo dài.

Bà đồng có lẽ đã coi chính mình như là người bình thường, cho rằng hươu trắng này chính là thần tích, ở trong những thôn làng thiếu hiểu biết thế này, mọi người nhìn thấy điều gì đó phi khoa học, đều quy công cho thần tích, vì vậy đối với bà đồng tương đối tiếp cận với thần mà nói, phải càng thêm tôn kính. Hết thảy cũng như Bạch Vụ phỏng đoán, mục đích bà đồng nói việc này, chính là vì để cho Bạch Vụ hiểu được, thần hồ là có tồn tại, thế giới này là có thần tiên. Bởi vì có thần tiên, cho nên người cũng phải tin vào việc ta giả thần giả quỷ. Rất vô nghĩa đúng hay không? Nhưng trong nền văn minh mấy nghìn năm kiếp trước của Bạch Vụ, phần lớn những người giả thần giả quỷ, hơn phân nửa đều có loại logic nhảm nhí này. "Ta vẫn còn không biết đại tế trong hồ là cái gì? Tế phẩm là cái gì?" Bạch Vụ đã hỏi tới vấn đề mấu chốt nhất. "Đại tế trong hồ mới chấm dứt năm trước, người làm sao lại không biết đại tế trong hồ là cái gì?" "Cho nên nếu như đây không phải là bí mật gì, vậy thì hãy trực tiếp nói cho ta biết, dù sao thì ta đi về hỏi lão Triệu cũng có thể biết"

"Hôm nay người nói chuyện là lạ...đây tự nhiên không phải là bí mật, mấy ngàn năm qua vẫn một mực như thế, thần hồ thích nhất, là những đứa bé lớn như ngươi." Bà đồng là nhìn Triệu Khoan lớn lên, bà ta luôn cảm thấy hôm nay Triệu Khoan như là trúng tà vậy. Trọng điểm của bà đồng hoàn toàn khác với Bạch Vụ, cho dù hắn đã sớm suy đoán tế phẩm đại tế không phải là vật gì tốt, loại hành vi mê tín phong kiến này nói không chừng đều mang theo loại tà ác nào đó. Nhưng nghe được từ trong miệng bà đồng, Bạch Vụ vẫn cảm giác mình đã đánh giá thấp sự tà ác của đám người kia. Sự tình đang diễn ra theo chiều hướng xấu nhất. Có vẻ như chính mình đang trải qua một đoạn lịch sử vặn vẹo nào đó, nhưng Bạch Vụ vẫn không có quên chính mình đang ở trong đầu một con quái vật nào đó. Những đứa trẻ chết trong hồ đến cùng có bao nhiêu oán khí? Có bao nhiêu đứa trẻ đã chết trong hàng nghìn năm? Theo kỷ nguyên Tòa Tháp xuất hiện, ngoài tháp bắt đầu trở nên vặn vẹo, các loại quy tắc kỳ quái hiển hiện, có trời mới biết những xương cốt đã chìm dưới đáy hồ đó...có tích luỹ oán khí nồng nặc

hay không? Những oán khí này nếu như tụ tập cùng một chỗ, sẽ hoàn toàn không thua gì Hồng Ân hấp thu oán khí của người khác tại bệnh viện tâm thần số 9. Bạch Vụ cười lạnh nói: "Như vậy về sau thôn có phát sinh chuyện tốt không? Mùa màng tươi tốt hơn, hay dân làng hết bệnh? Lại nói tiếp, chân của ngươi có phải đã từng bị người đánh hay không? Có phải là bởi vì vu thuật của người bị người vạch trần, sau đó những người khác trong thôn nổi giận, đánh cho ngươi một trận?" Tuy trong cảnh tượng thứ nhất, Bạch Vụ nhận thấy bà đồng không có mắt nhảy tưng tưng. Nhưng bây giờ nghĩ lại, hình tượng bà đồng ở trong tưởng tượng của chủ nhân ký ức -- là người có mắt không tròng. Bà đồng cả giận nói: "Ngươi vẫn còn đang nghi vấn sự tồn tại của thần hồ?" "Đúng vậy, ta nghi vấn sự tồn tại của thần hồ, ta cần phải trở về. Nếu ta về muộn, lão Triệu có thể sẽ chết." Bạch Vụ đứng dậy rời đi, bà đồng ngăn cản nói: "Ngươi muốn làm cái gì? Ngươi bây giờ bị lời nguyền quấn thân, trở về chính là hại phụ thân của ngươi!"

Bạch Vụ không để ý đến bà đồng, thậm chí hắn đi càng nhanh hơn một chút. 700 năm. Thế giới này nếu là thế giới tinh thần của một con quái vật nào đó, như vậy quái vật đại khái là có

mấu chốt. Đi đến phiến khu vực này, không hề có dấu hiệu liên tiến vào thế giới tinh thần, có thể tưởng tượng, đẳng cấp của quái vật là vô cùng cao. Bạch Vụ hiện tại đã có lý giải chung về toàn bộ sự việc, nhưng hắn luôn cảm thấy rằng vẫn còn thiếu một manh mối quan trọng. Tà dị trong hồ nếu như là tế phẩm đại tế trong hồ một năm trước, như vậy mục đích của nó là cái gì? Nếu như nó đang bảo hộ mọi người, như vậy vì sao Hồng Ân lại cầu cứu chính mình? Nếu như nó thiện lương như vậy, không phải nên ở chung thật vui với Hồng Ân sao? Nhìn Bạch Vụ rời đi, thẳng đến khi thân ảnh biến mất, biểu tình của bà đồng từ phẫn nộ biến thành mê mang, cuối cùng...biến thành oán độc.

Bạch Vụ nhanh chóng trở lại Triệu gia.

Hắn bắt đầu dùng Phổ Lôi Nhãn, kiểm tra trong trong ngoài ngoài Triệu gia một lần nữa. Quả nhiên ở trong chuồng gia súc của Triệu gia, phát hiện ra một con lợn có dấu hiệu biến dạng. Lão gia Triệu gia còn nuôi một con chó vàng già, con chó này cũng đồng dạng có vấn đề. Có thể chẳng bao lâu nữa, chúng sẽ biến thành Ác Đọa chân chính.