Chương 642:
Một ít vật phẩm trong phòng cũng bắt đầu Ký Linh, ví dụ như cây nến, cây nến được cho là sẽ cháy một lúc rồi tắt, vẫn có thể tiếp tục cháy sau khi dầu sáp đốt hết. Bất kể là gia súc biến dạng, hay là cây nến, cũng có thể dẫn phát sự diệt vong của Triệu gia. Nhưng vào thời điểm Bạch Vụ có ý đồ sửa chữa những điều này...hắn lại đột nhiên phát hiện ra, chính mình cái gì cũng không làm được. Nến dập tắt sẽ cháy lại một lần nữa. Khi hắn nói cho người Triệu gia về tình huống gia súc biến dạng, người Triệu gia lại phảng phất như cái gì cũng không có nghe thấy. Hắn thực sự đang bị bịt miệng bởi một cỗ lực lượng mạnh mẽ nào đó... Kế hoạch ban đầu của Bạch Vụ là loại bỏ tất cả các tai hoạ ngầm về an toàn, sau đó để cho Triệu
gia báo cho thế nhân...tà dị trong hồ là giả. Nó cũng không phải là quái vật mang theo lời nguyền gì, nó chỉ là đến đây báo cho mọi người tại hoạ buông xuống, năng lực của nó hẳn là có thể trông thấy tai nạn sắp phát sinh. Có lẽ tương tự
cùng với Cảm ứng Sinh Tử của Lợi Á. Cho dù còn có một bộ phận sự tỉnh Bạch Vụ không có hiểu, nhưng hiện tại đối với Bạch Vụ mà nói, cải biến sự tình phát triển là trọng yếu nhất. Chỉ là khiến cho Bạch Vụ không nghĩ tới là...có một cỗ lực lượng khổng lồ đang ngăn cản hắn. Rất nhanh ở phía bà đồng truyền đến tin tức, yêu cầu người Triệu gia nhốt Triệu Khoan lại. Sự phản kháng của Bạch Vụ không có kết quả...Cỗ thân thể của Triệu Khoan này, căn bản không có chút sức chiến đấu nào.
Theo Bạch Vụ làm ra một ít cử động cấm kỵ, toàn bộ cảnh tượng đã bắt đầu xuất hiện dị biến. Lịch sử đang cưỡng ép trở lại quỹ đạo. Đường phố ban đầu rất bình thường, nhưng tóc như rong rêu mọc ra từ mọi ngóc ngách. Trong quá trình Tạ Hành Tri đi đến bên hồ, đột nhiên cảm thấy tức ngực , hô hấp trở nên dồn dập. Cước bộ của y rất nhanh, nhưng đột nhiên như va phải bức tường trên không. Theo sự choáng váng trong ý thức chấm dứt...
Tạ Hành Tri phát hiện ra mình đang nằm ở trong một chiếc quan tài, chiếc quan tài này y cũng không lạ lẫm...chính là chiếc quan tài y nằm trước khi tiến vào cảnh tượng thứ hai. Y định mở quan tài ra, nhưng bất ngờ phát hiện ra quan tài đã bị đóng đinh. Trong cảnh tượng thứ nhất, một đoàn người Tạ Hành Tri còn có thể dựa vào thiên phú của chính mình thể hiện ra thần thông. Nhưng trong cảnh tượng thứ hai, tất cả mọi người phảng phất như thật sự biến thành người bọn họ đóng vai. Bất luận Tạ Hành Tri vùng vẫy như thế nào, quan tài cũng bị niêm phong gắt gao. Tạ Hành Tri cảm giác được không gian mình đang ở như thể đang bị một cỗ lực lượng nào đó thúc đẩy. Y nghe thấy thanh âm rơi xuống nước, vào trước khi rơi xuống nước, còn nghe được lời nói của các thôn dân: "Bị tai hoạ quấn thân, là không thể còn sống sót, chỉ có hiến cho thần hồ, mới có thể lắng lại lửa giận của thần hồ" Ở phía Ngũ Cửu cũng không mấy lạc quan. Y theo chỉ dẫn của người giấy, không có chút trì hoãn nào đi tới bên hồ, trong Tảo Hồ tràn ngập khí tức tĩnh mịch.
Toàn bộ oán khí trong hồ phảng phất bị đun sôi hoá thành sương mù. Con quái vật đen sì kia, rõ ràng vừa rồi còn chơi đùa cùng với những người giấy đó ở trong nhà của mình, bây giờ lại bị cột vào cái giá to lớn. Ở bên cạnh cái giá, Ngũ Cửu nhìn thấy bà đồng, thôn trưởng, phụ thân Chu gia... Ký ức bắt đầu hiển hiện, trong nội tâm Ngũ Cửu bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác sợ hãi. Bà đồng hai mắt lõm sâu, nhảy tưng tưng niệm chú ngữ, trong tay của bà ta cầm bó đuốc...sau đó chậm rãi đưa bó đuốc tới gần quái vật đen nhánh. Mặc dù cách rất xa, Ngũ Cửu cũng có thể cảm nhận được, sự tuyệt vọng trong nội tâm của quái vật. Bó đuốc rất nhanh đốt cái giá, thế lửa so với trong tưởng tượng của Ngũ Cửu còn muốn mạnh mẽ hơn, nó phảng phất như một con mãnh thú đói bụng ngửi được con mồi, bắt đầu thôn phệ con quái vật màu đen kia. Quái vật màu đen căn bản sẽ không nói chuyện... Nếu như Bạch Vụ thấy một màn như vậy, hắn sẽ làm rõ tất cả manh mối. Nhưng Ngũ Cửu thấy một màn như vậy, chỉ là cảm thấy lòng của mình đang quặn đau.
Quái vật màu đen này và y chưa từng quen biết. Vẻn vẹn chỉ là gặp qua một lần, nó trốn ở sau lưng người giấy, mặt mũi xấu xí khiến cho Ngũ Cửu suýt nữa coi đó như là một loại quái vật tà ác nào đó. Nhưng vào giờ khắc này, nhìn con quái vật này kêu rên, Ngũ Cửu chỉ cảm thấy vô cùng bị thống. Quái vật màu đen sẽ không nói chuyện, nhưng khi ngọn lửa thiêu rụi nó thành từng mảnh, con quái vật đột nhiên kêu lên một tiếng la hét chói tại: "Cha...cứu ta..." Vào thời điểm này trong lịch sử, con quái vật này cũng không có phát ra tiếng la hét này, nó đến chết cũng không có nói tiếng người, nhưng trong tiếng than khóc cuối cùng, ông chủ tiệm người giấy lại phảng phất như là nghe được huyễn âm. Trong chớp nhoáng này, Ngũ Cửu rốt cuộc cũng biết được, quái vật màu đen này, rõ ràng con trai của người mình đang đóng vai! Cho dù cũng không có cảm tình đối với đứa bé này, cũng không biết trong thôn làng này đến cùng phát sinh cái gì, nhưng sự bị thống trong nội tâm của Ngũ Cửu lại như thế nào cũng không áp chế nổi.
Từng cảnh tượng tuyệt vọng xuất hiện. Trong trực giác của Bạch Vụ sinh ra cảm giác nguy cơ thật lớn, hắn tin chắc rằng chính mình không có làm sai, để bản thân trở về thế giới thực, để tìm được Hồng Ân, chính là làm ra lựa chọn. Hoặc là tin tưởng bà đồng, hoặc là tin tưởng Chu Cẩn cùng với con quái vật đen sì trong hồ kia. Nhưng vì sao...chính mình rõ ràng đã làm ra lựa chọn, lại cái gì cũng không cải biến được?