Chương 816:
Nhưng chẳng biết tại sao, vào thời điểm Bạch Vụ nhìn về phía Số 0, vẫn sẽ có một loại cảm giác khó tả, như thể đã lâu lắm rồi mới thực sự nhìn thấy một người như vậy. Số 0 cũng giống như vậy, có một loại cảm giác chấp nhận khó có thể nói rõ đối với Bạch Vụ. Điều này không đồng nhất như những gì Bạch Viễn đã nói, bởi vì Bạch Viễn...cũng không có tiến hành dựa theo kế hoạch. Bạch Viễn không có lau đi toàn bộ đoạn ký ức dung hợp bù đắp tiếc nuối lúc nhỏ, y dường như đã giữ lại cho mỗi người một phần ký ức nhỏ. Bạch Vụ sẽ nhớ được, vào một ngày mưa nào đó, có một thiếu niên tóc bạc bung dù cho chính mình, mà Số 0 cũng sẽ nhớ được, ở bên ngoài màn hình TV to lớn, có một người cũng thích Gia Khải Nhi. Chỉ là một chút ký ức nhỏ như vậy, trong tuổi thơ bi thảm của hai người, chẳng qua chỉ là giọt nước trong đại dương, phần còn lại được Bạch Viễn khôi phục như cũ.
Nhưng dựa vào một chút ký ức nhỏ này, dường như đã rót vào một chút tính giả tưởng vào quá khứ của hai linh hồn đau thương. Nếu để cho Bạch Viễn chấm điểm cho đoạn cải tạo này, y nhất định sẽ cho mình mười điểm. Bạch Vụ vẫn là Bạch Vụ, lý trí, vui vẻ, vật cách điện tâm tình tiêu cực, có quan điểm riêng về Ác Đoa. Số 0 cũng vẫn như cũ là Số 0, Quân Vương thành phố máy móc, có lãnh tĩnh gần như lạnh lùng, đối với nhân loại nguyên thuỷ có địch ý gần như ghê tởm. Nhưng hết lần này tới lần khác...hai người lại bởi vì một đoạn ký ức không tồn tại, cách nhìn về lẫn nhau cũng bất đồng so với những người khác. "Trong đầu của ta có một thanh âm khó chịu, y đang nhắc nhở ta, bảo người mở cái hộp đó ra" Bạch Vụ cuối cùng cũng không có để ý vì sao chính mình sẽ có cảm giác thân cận kỳ quái đối với Số 0. Số 0 cũng đồng dạng không thèm nghĩ về chuyện này nữa, y đã đáp ứng Bạch Viễn, sẽ tặng cho Bạch Vụ Sứ Đồ chân chính, xem như bù đắp tổn thất của Bạch Vụ, đồng thời, sẽ đưa cái hộp mà Tỉnh Lục giấu kín lúc trước cho Bạch Vụ.
Ở ngay phía trước vương tọa máy móc, một cây cột hình vuông màu xanh lam đột nhiên nhô ra khỏi sàn nhà. Ở giữa cây cột màu xanh, một cánh cửa mở ra, cái hộp Tỉnh Lục đưa cho Số 0 lúc trước, liền giấu Ở trong cửa cây cột màu xanh này. Số 0 lấy cái hộp ra: "Cho ngươi." "Trong này có gì?" "Ta không biết, ta thậm chí không nhớ rõ". Bạch Vụ kinh ngạc: "Ngươi sẽ không nhớ rõ?" "Có một loại thuyết pháp là, trong hộp cất giấu tin tức không cho phép người ở thế giới này biết, một khi có người biết, liền sẽ bị lau đi ký ức. Đây là Tỉnh Lục cho ta." Tỉnh Lục! Nữ nhân tiếp cận toàn trí nhất, đồ vật mà nàng đưa cho Số 0, nếu như không phải có quan hệ cùng với người họ Tỉnh, không phải là đạo cụ Số 0 dùng để đối phó với Tỉnh Ngũ, vậy hẳn là loại đồ vật nào đó...mà Tỉnh Lục tự nhận là không thể để cho người họ Tỉnh biết? Không đúng, nếu như kết hợp với manh mối phía trước cùng với tính đặc thù của Số 0, có lẽ Tỉnh
Lục đã nhìn trúng loại đặc tính nào đó của Số 0, cho rằng sau khi gửi đồ vật này cho Số 0 sẽ bị cưỡng chế quên đi? Sau khi nghĩ mãi mà không ra, Bạch Vụ quyết định mở hộp ra. Đây là một cái hộp kim loại nguyên chất, không có lỗ khóa, hoàn toàn được đóng kín. [Chỉ có thể mở được thứ này bằng vũ lực, mặc dù thứ được cất giấu bên trong rất quan trọng, thế nhưng có bị người biết cũng không thành vấn đề, vì vậy thứ cất giữ nó cũng không cao cấp lắm. Cho nên người có thể mở ra bằng tay không, tạo ra kỳ tích với lực lớn và đừng sợ phá vỡ những gì bên trong.] Rất quan trọng, thế nhưng bị người biết cũng không thành vấn đề. Hai câu này có vẻ trái ngược nhau, nhưng trên thực tế chúng cũng minh họa cho một số vấn đề. Bạch Vụ thoáng dùng sức, mở hộp ra. Số 0 cũng đưa mắt nhìn sang, y cùng với Bạch Vụ đều lộ ra vẻ khó hiểu. "Máy ghi âm?" "Xem ra bên trong cất giấu một đoạn ghi âm?"
Hiện ra ở trước mặt Bạch Vụ, đích thực là một chiếc máy ghi âm bỏ túi, kiểu dáng từ 700 năm
trước. Theo Bạch Vụ, vật này nếu như không phải là vật phẩm Ký Linh, đoán chừng sẽ không thể sử dụng. Nhìn từ bề ngoài, cũng có thể nhìn thấy nó đã không còn trọn vẹn. Ngón tay của Số 0 chạm nhẹ vào máy ghi âm, thủ đoạn đặc biệt khiến cho Bạch Vụ kinh ngạc bày ra một lần nữa. Máy ghi âm phảng phất như bắt đầu tự chữa trị vậy, dần dần không còn bị lỗi thời. Một phút đồng hồ sau, Số 0 nói: "Hãy mở ra nghe thử, xem trong máy ghi âm ẩn giấu cái gì" Bạch Vụ gật gật đầu, nhấn nút play. Máy ghi âm bắt đầu chuyển động, những giọng nói ngắt quãng vang lên, cho dù Số 0 không quen với những giọng nói này, nhưng Bạch Vụ lại lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hắn bất khả tư nghị nhìn máy ghi âm, trong giây lát bị nội dung bên trong máy ghi âm làm cho rung động, một hồi lâu cũng không thể phục hồi lại tinh thần. Đoạn ghi âm chỉ có tổng cộng khoảng hai mươi giây, chỉ vỏn vẹn vài câu, nhưng vì là tiếng nước
ngoài nên Số 0 không hiểu. Nhưng Bạch Vụ có thể hiểu được, bởi vì mặc dù có chút khác biệt, những lời nói trong máy ghi âm
khá giống với tiếng Hy Lạp ở kiếp trước. "Chuyện này làm sao có khả năng...chuyện này làm sao có thể?" Bạch Vụ đã từng nghĩ tới tại sao trên đời này không có người da trắng người da đen, thậm chí hắn đã từng tưởng tượng, chính mình có hay không xuyên việt đến thế giới trò chơi to lớn nào đó. Đây có phải là máy chủ Châu Á của thế giới này không? Đương nhiên, trên đời này không tồn tại khái niệm Châu Á.