Chương 817:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 817:

Tỉnh Lục đã từng tự mình nói qua, thế giới này bất đồng cùng với thế giới kiếp trước của mình, thế giới kia khiến cho Tỉnh Lục rất hâm mộ. Mà địa danh cùng phân bố địa hình của thế giới này quả thực khác với kiếp trước, quả thực là hai thế giới khác nhau. Thế giới này không có bảy châu lục, nhưng quả thực giống như kiếp trước, nhân loại có rất nhiều chủng tộc. Tất nhiên, sự xuất hiện của đoạn ghi âm này bây giờ chứng tỏ một điều...thế giới này không phải là một loại địa điểm thí nghiệm quy mô lớn. Đoạn ghi âm này cũng không cởi bỏ được sự nghi ngờ của Bạch Vụ, nhưng đã cho Bạch Vụ phương hướng suy đoán chính xác. "Ngươi có nghe hiểu được không?" Số 0 nghi vấn hỏi. "Ta có thể nghe hiểu." "Nó nói cái gì?"

Bạch Vụ bình phục một chút tâm tình, nói: "Đây là một đoạn ghi âm bằng tiếng nước ngoài, nội dung rất ngắn, chỉ có mấy câu -- Nơi đây là biên cảnh Suthra, chúng ta đã thành lập cứ địa thông tin, hơn nữa đã phát ra tiểu đội thăm dò tiến vào khu vực sương mù đen, nhưng tiểu đội Alpha như thể rất nhanh liền tao ngộ bất trắc, chúng ta không thể bắt được liên lạc cùng với tiểu đội. Hiện tại, ba quốc gia trong khu vực sương mù đen cũng đã hoàn toàn tiến vào trạng thái cô lập thông tin. Xin tổng bộ hãy đưa ra chỉ thị hành động kế tiếp"

Cũng giống như mọi buổi sáng trong quá khứ, Don Robert thức dậy trong lo lắng. Y lại gặp cơn ác mộng đó, mơ thấy những con quái vật lạ không ngừng chạy ra khỏi một khu vực nào đó. Mình cùng với đồng bọn ra sức chạy trốn, thế nhưng cũng không có bất kỳ kết quả nào. Những quái vật kia hoặc là giống như Zombie có dục vọng công kích thật lớn đối với nhân loại, hoặc là giống như nhân loại vậy, có trí tuệ cùng với thủ đoạn. Nhưng mục đích cuối cùng nhất, chính là không ngừng giết chóc. "Tỉnh rồi?" Nói chuyện chính là bác sĩ Khang, Don Robert phát hiện ra bác sĩ Khang hôm nay có

chút mỏi mệt. "Tỉnh rồi thì hãy đi cùng ta làm báo cáo lần này" Bác sĩ Khang cười cười, trong mắt mang theo vài phần không nỡ. Don Robert ý thức được cái gì, nhưng y không có nhiều lời, chỉ là gật gật đầu. Ngay sau đó cả hai đến văn phòng nơi thực hiện báo cáo thí nghiệm. Bác sĩ Khang cầm bệnh án trong tay: "Ta rất ít gặp người cố chấp như ngươi, tiểu Đường, có đôi khi ta tự hỏi những gì người nói mới là đúng, còn những gì ta nói là sai." "Ta không phải là không thể ở lại bệnh viện sao?" "Đúng vậy, đây là lần cuối cùng ta làm kiểm tra khôi phục cho ngươi, bệnh viện cho rằng ngươi kỳ thật là bình thường, bởi vì địa phương biểu hiện không bình thường của người chỉ là có lo nghĩ khác hẳn với người thường, cùng với nhận thức đặc biệt đối với sự vật, cho nên chúng ta đánh giá, chuyện này cũng không ảnh hưởng tới cuộc sống của ngươi, lần kiểm tra này, mặc kệ biểu hiện của người như thế nào, chúng ta cũng sẽ đưa người rời đi. Đây chẳng phải là ý nghĩ của ngươi sao?" Don Robert gật gật đầu, lại lắc đầu, y thật sự là muốn rời đi, nhưng y rất hi vọng thuyết pháp của chính mình, có thể được bác sĩ Khang chấp nhận.

Chẳng qua hiện tại y phát hiện ra, ý nghĩ của mình là không được chấp nhận, y đã từng phản kháng rất nhiều lần, cũng đã tìm cách cải biến những kết quả này, nhưng cuối cùng vẫn không có thành công, cuối cùng y bị coi là có vấn đề về thần kinh, bị đưa tới bệnh viện Aure trên đảo Orro. Trong suốt nửa năm trị liệu, ý nghĩ của Don Robert vẫn như lúc trước, chỉ là y rất mệt, bác sĩ Khang trị liệu cho y cũng rất mệt. "Vậy thì bắt đầu đi, bác sĩ Khang" Giọng của Don Robert có chút trầm. Bác sĩ Khang rất chân thành, cho dù mệt mỏi, cho dù lặp lại rất nhiều lần, nhưng trước mỗi lần bắt

đầu vẫn ngồi nghiêm chỉnh như trước. "Tính danh." "Don Robert, Đường Cảnh" "Tuổi và công việc". "Mười chín tuổi, học sinh, đang học tại trường cấp ba Thịnh Quốc" "Có biết nguyên nhân tại sao mình lại tiến vào không? Ngươi đối với sương mù đen như thể có sự lo

nghĩ khác thường" "Không phải là khác thường...là nhận thức chính xác...bác sĩ Khang, chúng ta bỏ qua khâu này đi,

ngài cũng đã cho ta dùng thuốc, các loại liệu pháp cũng đã thử qua, nhưng ta không cho rằng đó là ta lo nghĩ, ta đích xác thấy được, sương mù đen đang mở rộng...nhưng ta không biết tại sao, chỉ có ta mới có thể nhìn thấy nó, các ngươi dường như không cảm thấy loại mở rộng đó." Don Robert nói: "Tên cúng cơm của ta là Đường Cảnh, bác sĩ Khang, ta biết ngài bởi vì chúng ta cùng là kiều bào, vô cùng chiếu cố đối với ta, nhưng ta không có bất cứ vấn đề gì, ngài có lẽ cảm thấy không có chữa khỏi cho ta, để cho ta rời khỏi nơi này là ngài thất trách, nhưng không phải như thế, ta không có bệnh...ta chỉ là đang trình bày sự thật." Bác sĩ Khang thở dài một lần nữa, ông ta gỡ mắt kính xuống, điều này có nghĩa là ông ta đang nói chuyện với Đường Cảnh với tư cách một người bạn chứ không phải là một bác sĩ: "Ngươi có biết sương mù đen đã tồn tại khoảng 700 năm không? Quốc gia Thịnh Quốc đã biến mất,

các lực lượng quốc gia khác nhau đóng quân ở rìa sương mù đen đang đo lường nhiều dữ liệu khác nhau mỗi ngày. Trong sương mù đen có cái gì ta không biết, nhưng sương mù đen có mở rộng hay

không, điểm này ngươi có thể yên tâm." "Ta nghe nói trước khi người nhập viện, chuyên mục yêu thích của ngươi là về khám phá sương mù đen, ngươi nên bớt xem lại, đó đều là giả tạo, không có ai có thể tiến vào bên trong sương mù đen quay chụp, những người đi vào...đều không về được, nhưng ít nhất trong 700 năm qua, chúng ta

cũng không có bất kỳ xung đột nào với sương mù đen đột nhiên xuất hiện này."