Chương 867:
1193 chū Dùi cui nặng nề đập vào trên đầu Kha Nhĩ, lập tức Đầu trâu cũng giơ lên dùi cui trong tay, hung hắng đập xuống đối với "nòng súng" của Kha Nhĩ.
Phanh!
Phanh!
Toàn bộ nhà ăn run rẩy với tiếng đập phá. Nhưng bởi vì cảnh tượng rất khó bị phá hư, cái bàn cũng không có hư hao, hư hao chính là cái mũi của Kha Nhĩ. Chất lỏng màu đen chảy ra từ trong thân thể của Kha Nhĩ, y cũng không phải là Ác Đọa máy móc thuần túy, mà là nửa nguyên thuỷ nửa máy móc, đồ vật phảng phất như là máu hoặc là dầu máy không ngừng tràn ra, khiến cho Kha Nhĩ nhìn như là bị người đập nổ đầu. Thế nhưng dựa vào quy tắc nhà tù, quản ngục có thể tạo thành tổn thương nhất định đối với phạm nhân mang theo còng tay, lại không thể giết chết. Rất nhiều năm qua, những quản ngục này đã sớm thành thạo đối với chuyện này.
"Cái mũi" của Kha Nhĩ rơi vào trên đĩa ăn, sáu mắt hài lòng giơ đĩa ăn lên: "Đây chính là đồ ăn thêm! Ha ha ha, lần này ai sẽ là người may mắn?" Trên thực tế vào trước khi ngày mới bắt đầu, những quản ngục này đã lên kế hoạch, hôm nay là ngày sửa trị thủ lĩnh phe phái, chúng sẽ khiến cho thủ lĩnh hai phe phái bị nhục nhã một phen, để cho các phạm nhân trong nhà tù này hiểu được sự khác biệt về địa vị. Loại ngày này không có nhiều lắm, cho dù là những người như Viên Diệp, Kha Nhĩ, Tiền Nhất Tâm, cũng rất ít trải qua, nhưng mỗi một lần trải qua, cũng sẽ gây ra tổn thương tinh thần rất lớn. Bạch Vụ xem như bắt kịp. Quản ngục giả vờ giả vịt hù dọa mọi người một phen, khiến cho các phạm nhân này đều nghĩ rằng bọn hắn đang ngẫu nhiên chọn ra một kẻ xui xẻo, Sáu mắt lại bỗng nhiên đưa cái địa chứa "cái mũi" của Kha Nhĩ đến trước mặt Viên Diệp. "Chậc chậc, đại mỹ nữ, nghe nói sư tử rất dễ nuôi, một con sư tử như ngươi, chắc hẳn ăn thứ này, sẽ không tốn sức chút nào chứ?" Mọi chuyện đều như Bạch Vụ sở nghĩ. Viên Diệp tuy đối đầu với Kha Nhĩ, nhưng cũng không đến trình độ muốn ăn thịt đối phương, nàng
nhìn đồ vật trên dĩa ăn, lạnh lùng nói: "Ngươi sẽ không sợ ta báo thù?" "Ta biết người rất hung ác trong tù, những tiểu gia hỏa khả ái này phần lớn đều nghe theo ngươi, thế nhưng người tốt nhất nên biết rõ ràng, sự khác biệt về địa vị giữa người và chúng ta." Trong toàn bộ sáu con mắt đều tràn ngập vẻ tự mãn và đắc ý khiến cho người ta ghê tởm. "Hay là nói, trong mấy ngày kế tiếp, người muốn tiểu đồng bạn của ngươi, cũng đều gặp đãi ngộ như vậy? Ha ha ha ha ha ha..." Sáu nắm bắt tính khí của Viên Diệp vô cùng chuẩn, nữ nhân này có lẽ không quan tâm đến chính
mình đau đớn, là một nhân vật hung ác, nhưng chỉ cần còn ở lại trong nhà tù này, liền cũng còn có nhân tính, mặc dù nhân tính thật sự còn thừa không có mấy, vẫn là có lợi ích. Viên Diệp dùng dùi cui đè đầu của Ác Đoạ tóc vàng, đè xuống từng chút một, khiến cho mặt của Viên Diệp cách "Cái mũi" của Kha Nhĩ càng ngày càng gần. Đầu trâu nhìn hết sức hưng phấn. Viên Diệp cắn răng kháng cự, nhưng vẫn bị dùi cui của sáu mắt, đè xuống từng chút từng chút, sau mắt nói: "Ngươi đừng tưởng rằng ngươi có thể hù dọa được ta, những kẻ các ngươi đã ở trong này
bao lâu? Ngươi cùng với tên mặt súng lục kia, đợi một thời gian nữa liền sẽ đi đến tầng 2, ha ha ha ha ha, trừ phi các ngươi có thể bỏ qua nhân tính của mình, phóng thích vô tội".
Viên Diệp không có phản bác, bởi vì sự thật xác thực là như thế, lời uy hiếp của nàng không có chút ý nghĩa nào, thậm chí rời khỏi nơi này, với tư cách là Ác Đọa, nàng cũng không có cách nào rời khỏi nơi này. Khuất nhục dâng lên trong nội tâm, Bạch Vụ tuy không nhìn thấy mặt của Viện Diệp, nhưng hắn có thể cảm giác được Viên Diệp hiện tại nhất định là cắn răng, hai mắt đỏ bừng vùng vẫy. Người phái cải thiện quy ác, ít nhiều gì cũng đã hy sinh một số nhân tính, vì có thể sống sót lâu hơn. Bọn họ hiếu thắng mạnh mẽ hơn không ít so với phái thiện lương thuần tuý, nhưng đối mặt với quản ngục, căn bản không có lực lượng phản kháng.
Đây là quy tắc áp chế. Bạch Vụ quan sát một hồi, đại khái có thể cảm nhận được Viên Diệp đã gần như tan vỡ, nàng
bướng bỉnh không được bao lâu, cuối cùng vẫn sẽ phải ăn "Cái mũi" kia. Tại nhà tù, loại tình cảnh này rất bình thường, nhưng ở trong nhà tù này, đây là nhục nhã thuần túy.
Kết quả là... Bạch Vụ đứng lên. Tất cả mọi người cúi đầu, vào thời điểm lạnh run không dám phản kháng, bỗng nhiên có người đứng lên, cho dù so với Ác Đọa đủ loại màu sắc hình dạng, Bạch Vụ trông vô cùng nhỏ gầy, nhưng vào giờ khắc này, dùng khoé mắt liếc nhìn, Viên Diệp bỗng nhiên cảm giác được thân thể của Bạch Vụ phát sáng. "Đồ vật trên dĩa ăn, trông còn rất không tệ, cho ta xem một chút?" Bạch Vụ mang theo nụ cười, dùng một loại thái độ càng trêu tức hơn so với quản ngục nhìn quản ngục. Dùi cui đặt ở cái ót của Viện Diệp bỗng nhiên nới lỏng lực đạo, sáu mắt cùng với đầu trâu liếc nhau một cái, vui vẻ, tràng diện này xác thực không thấy nhiều. Viên Diệp ngẩng đầu trong giây lát, dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn Bạch Vụ, sau đó lại mang theo vài phần vui sướng trên nỗi đau của người khác, nhưng trong nội tâm của nàng là cảm kích Bạch Vụ. Ngày qua ngày trong nhà tù này, Bóng Đè đã khiến cho nhân tính của nàng còn thừa không có
mấy, chỉ còn lại cực ít đồ vật cho dù cận kề cái chết cũng muốn thủ hộ. Loại lòng chính nghĩa này, theo Viên Diệp là ngu xuẩn. Nàng cũng đã rất sớm liền từng dặn dò đối với thủ hạ, nếu như nàng bị quản ngục khi nhục, không cho phép bất kỳ người phái cải thiện quy ác nào đứng ra.