Chương 868:
Nàng không mong đợi được cứu vớt, trên thực tế người phái cải thiện quy ác, từ lâu đã hiểu được còn sống mới là trọng yếu nhất, tất cả mọi người đều muốn mang theo nội tâm không còn sót bao nhiều nhân tính sống sót, làm sao còn dám đứng ra? Vào thời điểm thật sự được người khác cứu vớt, trong nội tâm Viên Diệp vẫn rất phức tạp. "Tỉnh Ngũ!" Sáu mắt đi tới trước mặt Bạch Vụ, đập nòng súng với chất lỏng đục ngầu lên trên mặt bàn. Thấy Viên Diệp đã thoát khỏi hiểm cảnh, Bạch Vụ lại ngồi trở xuống, Văn Thái ở bên cạnh hắn lạnh
run.
Bạch Vụ nói: "Là ta."
"Ngươi muốn ra mặt vì nữ sư tử?" "Không có, ta chỉ là thuần túy cảm thấy, thứ này tương đối kỳ lạ, hiện tại ta đã xem qua, đề nghị
của ta là, các ngươi không bằng trở về tuần tra đi, đừng có ra vẻ oai phong ở đây." "Ngươi cho rằng người phạm tội nhiều, liền có thể hù dọa ta?" Biểu hiện của Bạch Vụ ngày hôm qua xác thực đã trấn trụ mấy gã quản ngục, chúng thật sự hoài nghi Bạch Vụ là sát tinh chuyển thế. Nghe những lời này của sáu mắt, Bạch Vụ đã hiểu được, linh mục cũng không có nói cho sáu mắt bất cứ điều gì. Bạch Vụ nói với một giọng khá lười nhác: "Ta là nhân loại" "Nhân loại thì làm sao?" Không ít Ác Đọa xôn xao, Viên Diệp cùng với Tiền Nhất Tâm còn có Kha Nhĩ thì cảm thấy bất khả tư nghị. Ngược lại là quản ngục sáu mắt cùng với đầu trầu không kỳ quái, dù sao thì nơi này không chỉ có một nhân loại tới, nhân loại tới chỗ này, cũng đều rất cường đại. Bạch Vụ nói ra kết quả quan sát của mình ngày hôm nay: "Nếu như tháo chiếc còng tay này ra, ta có thể giết chết các ngươi trong vòng một tiếng đồng hồ." Giọng điệu của hắn dần trở nên lạnh lùng, nhưng vẫn luôn mang theo tiếu ý lười biếng, loại khí chất này khiến cho trong nội tâm đầu trâu có phần sợ hãi.
Sáu mắt cười lạnh: "Đúng như người nói, nếu như tháo còng tay ra, trong nhân loại, đích xác có một số dị loại, ngươi có thể đến nơi đây, chắc hẳn đích xác không đơn giản, nhưng ở chỗ này, là do lão tử định đoạt!" Sáu mắt nói xong liền muốn động thủ, giơ dùi cui lên chuẩn bị đập xuống đầu Bạch Vụ, ở dưới nhắc nhở của Phổ Lôi Nhãn, Bạch Vụ như là đã sớm thấy được một màn này vậy, trước khi sáu mắt thực hiện động tác, hắn liền trầm ổn nói: "Vạn nhất đêm nay, trong khi lựa chọn Bóng Đè, ta bỗng nhiên vô tội thì sao?" Dùi cui rơi vào trên đỉnh đầu Bạch Vụ dừng lại, Bạch Vụ dựng thẳng ngón trỏ lên, nhẹ nhàng đẩy ra, vẫn như cũ là ngữ khí nhẹ nhàng nói: "Ài, ngày hôm qua ta còn đang suy nghĩ, vì sao ta nhất định phải giết người? Giết xong ta liền rời khỏi nhà tù này, dễ dàng cỡ nào. Người như ta, liền thích chơi đùa với người có khí chất đồng dạng, nhưng người ở nơi này thực sự không thú vị". Bạch Vụ đứng lên, khí thế kinh người.
Loáng thoáng, sáu mắt phảng phất như thấy được một con quái vật mang theo thánh quang. Trong khoảnh khắc như vậy, hai người phảng phất như thay thế thân phận, Bạch Vụ vẫn như cũ là
vẻ mặt không sao cả nói: "Nơi này không có ý tứ gì, ngoại trừ quy tắc điên đảo, đã không có đồ vật khiến cho ta cảm thấy hứng thú. chẳng qua ta tin tưởng loại uy hiếp này ngươi hẳn không phải là lần đầu tiên nghe được, trong 700 năm, nơi này có không ít Ác Đọa nhận phải nhục nhã, nhất định cũng hung dữ thả ra lời tàn nhẫn đối với người, sẽ xoá bỏ mọi nhân tính, sau đó rời khỏi nơi này, tìm cơ hội trả thù ngươi." "Vào thời điểm người lần đầu tiên nghe, nói không chừng sẽ bị hù dọa, nhưng về sau người phát hiện ra, Ác Đọa căn bản không có biện pháp rời khỏi khu vực của chính mình, những lũ tiểu tử phóng thích vô tội kia, cũng bị đưa về khu vực ban đầu, chúng chỉ có thể phí công phẫn nộ." Bạch Vụ tới gần từng bước một, sáu mắt kỳ thật cũng biết ý tứ Bạch Vụ muốn biểu đạt, nhưng vẫn là mạnh miệng nói: "Chẳng...chẳng lẽ không đúng sao?" Tất cả mọi người ngạc nhiên nhìn một màn này, lần đầu tiên nhìn thấy phạm nhân tới gần, quản ngục lui về phía sau. "Đúng vậy, nhưng những quy củ này là dành cho những kẻ kẻ đáng thương 700 năm trước các ngươi, ngay cả Tòa Tháp cũng không thể nào vào được, nơi dành cho nhân loại sinh sống. Để ta phổ cập cho người một quy tắc, nhân loại, là không bị hạn chế khu vực." Quy tắc này, nhóm quản ngục là biết, bởi vì trước đó không lâu nơi này đã có hai người rưỡi đến,
một nửa Ác Đọa, hai nhân loại. "Về phần ta, không phải là bị nhà tù bắt tới, ta là chủ động đi đến nhà tù này." Bạch Vụ nắm lấy cổ áo của sáu mắt, phát huy diễn xuất đến cực hạn. Hắn phảng phất như một kẻ mất trí thích hỗn loạn, khát máu. "Thưa ngài, ta ghét nhất là cuộc sống tẻ nhạt! Ngươi đoán một chút xem, đêm nay ta có thể được phóng thích vô tội hay không, đoán xem mất bao lâu, ở trong tờ khai tội trạng dài dằng dặc kia của ta, sẽ có thêm tội danh phá huỷ nhà tù?" Nhóm quản ngục rất có lòng tin đối với nhà tù này, dù sao thì nơi này cũng có mấy đại nhân vật. Nhưng chúng cũng biết mình có bao nhiêu cần lượng, nếu như không phải là còng tay hạn chế những phạm nhân này, chỉ là Viên Diệp hình thái sư tử, cũng đủ để dễ dàng đánh chết chúng. Sáu mắt rất muốn nói Bạch Vụ đang phô trương thanh thế, thế nhưng...nó có thể cảm nhận được Bạch Vụ đích thực là khí tức máu thịt nhân loại, lại không cảm giác được Bạch Vụ sợ hãi một chút nào. Tâm tình là không thể gạt người, cũng chính là, cái tên điên này...thật sự dự định rời khỏi nhà tù vào đêm nay!
Trong 700 năm, quy tắc nhà tù chuyển biến, nơi này cũng không còn giam giữ nhân loại, cho nên sau khi nhóm Ác Đọa rời đi, chúng sẽ không bao giờ quay trở lại. Nhưng hiện giờ có nhân loại, ai dám cam đoan đây không phải là lần đầu tiên đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma?