Chương 888:
Lâm Duệ khát vọng bảo hộ nhóm đồng bọn của mình, y bắt đầu vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình đối với Ác Đọa, đối với thế giới này. Nhưng không làm nên chuyện gì, đồng bạn cũng không có chân chính tôn kính y, theo tất cả mọi người, y chỉ là từ một tên hề biến thành một tên hề may mắn.
Trong sự cố cuối cùng kia, nhóm học sinh được Bạch Vụ cứu, từng người một chết đi, thậm chí còn có người Ác Đọa hoá. Bạn cũ ngày xưa, nữ sinh mình đã từng thích, cũng bị tận thế xâm chiếm từng bước. Y đã từng cố gắng cứu vớt, nhưng đối mặt với tận thế rộng lớn, thiếu niên này thật sự là quá mức nhỏ bé.
Y cũng nghe đến truyền thuyết Tòa Tháp, thế nhưng không phải là người như mình có thể tiến vào, hết thảy đều đã quá muộn.
Lẻ loi một mình đi trên đường phố có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, trong lòng Lâm Duệ tràn đầy bi thương, loại bị thương một giây sau có lẽ mình cũng sẽ chết, hơn nữa vĩnh viễn sẽ không
thể tìm được địa phương sinh tồn, phảng phất như đang một mình đối mặt với tận thế không thấy phần cuối... Điều này làm cho y cảm giác được cô độc cùng với tuyệt vọng trước đó chưa từng có. Có lẽ ta cũng sẽ trở thành quái vật...rõ ràng đã gặp được anh hùng chân chính...rõ ràng đã rất nghiêm túc đáp ứng tiền bối, tiếp nhận chiếc mặt nạ này và nỗ lực sống sót...
Y lớn tiếng khóc, cũng hoàn toàn không để ý tiếng khóc cùng với bị thương, sợ hãi cùng với tự trách của chính mình, liệu có dẫn tới quái vật hay không. Nói cho cùng, đây chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, y muốn sống sót ở cái thế giới này, nhưng sự tàn khốc của thế giới này lại vượt quá tưởng tượng của y.
Phảng phất như là sinh mệnh đã đến cuối cùng, Lâm Duệ dựa vào phiến đá trong đống đổ nát, đói và lạnh, chờ cái chết ập đến.
Vào thời điểm suy nghĩ như vậy, y gặp được quái nhân mặt nạ. Như thể bất ngờ nhìn thấy ốc đảo giữa sa mạc, Lâm Duệ nước mắt tràn mi, dùng hết khí lực toàn thân cao giọng gào thét tiền bối, đồng thời lấy ra chiếc mặt nạ kia. Quái nhân mặt nạ nhìn chiếc mặt nạ kia, kinh ngạc không thôi.
"Ồ, kỳ quái, ta nhớ được mặt nạ vốn là vứt ở thành phố Bách Xuyên, làm sao lại xuất hiện ở Thực Thành?" "Ồ, có hương vị nhân quả. Ha ha ha ha ha...xuyên qua thời không nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn là gặp được, duyên phận, duyên phận!" Rốt cục cũng gặp được quái nhân mặt nạ thứ nhất.
Rất nhanh Lâm Duệ liền phát hiện ra, vị quái nhân mặt nạ này rất cường đại, nhưng từ ngôn hành cử chỉ mà nói cũng không phải là tiền bối. Chuyện tình phát sinh kế tiếp, chính là là cuộc gặp gỡ và truyền thừa của đôi thầy trò này, tuy rất ngắn ngủi, thế cho nên Lâm Duệ cũng không biết nhiều lắm về vị quái nhân mặt nạ thực sự này.
Y vĩnh viễn là thần bí, cho dù chết cũng thế. Đa phần cuộc đối thoại này, Lâm Duệ đã vào thời điểm tại ăn vực, kể cho Bạch Vụ nghe. Nhưng còn có một ít đối thoại, là không có thời gian đề cập chi tiết với Bạch Vụ.
"Từ nay về sau, ngươi sẽ từ từ trở nên cường đại, thế nhưng người phải làm quen với sự cô độc." "Đã đến giờ ta đi rồi, ta có chút buồn ngủ, ta đã muốn ngủ một giấc từ lâu, từ rất lâu rồi." "Không cần hỏi ta đi đầu, chỗ tâm hướng tới, ta không có chỗ nào là không có." Sau khi nói xong những lời này, quái nhân mặt nạ kỳ thật không có cứ như vậy rời đi. Trước lúc này,
y thông qua vô rất nhiều đối thoại cùng với Lâm Duệ, thăm dò tính nết của thiếu niên nhát gan. Nói ngắn gọn chính là...rất hợp khẩu vị. Y thậm chí còn nói: "Thời gian có thể thay đổi mọi thứ, nhưng chúng ta là người có thể thay đổi thời gian, ta hi vọng ngươi có thể luôn giữ được bản tính này, ha ha ha ha ha...như vậy rất thú vị không phải sao?
Làm Lão Ngoan Đồng không già đi cũng rất tốt!" Những lời này lúc ấy Lâm Duệ không hiểu, nhưng đến khi y hiểu ra, quái nhân mặt nạ đã sớm chết. Y thường xuyên cảm thán về nhân sinh của chính mình. Sinh ra ở một cái thế giới như vậy, y rất bi ai. Nhưng bị ai không phải là chỉ có một mình y, còn có rất nhiều người đang cố gắng chống lại.
Bọn họ không có kỳ ngộ như chính mình, liên tục gặp hai được hai vị tồn tại vĩ đại. Cũng bởi vậy, lời nói của hai vị quái nhân mặt nạ này, Lâm Duệ vẫn luôn không dám quên. Trong 700 năm y cũng trải qua rất nhiều trắc trở cùng với nhấp nhô, nhưng mặc kệ rơi vào tuyệt cảnh như thế nào, cũng sẽ bởi vì hai cái neo, mà tìm được CỖ ý chí thiếu niên" này.
"Ồ...ngủ rồi, thực mất mặt, cư nhiên ngủ như vậy rồi, ha ha ha ha ha, uổng công ta nói lời thoại cáo biệt đẹp trai như vậy, sau đó liền mệt mỏi gục xuống!"
Như ánh sáng đi xuyên qua rất nhiều khu vực, Lâm Duệ lại nhớ tới lần chia tay trước đó. Nói xong lời thoại huyễn khốc chỗ tâm hướng tới, ta không có chỗ nào là không có kia, quái nhân mặt nạ cũng không có thật sự biến mất. Truyền thừa lực lượng khiến cho quái nhân mặt nạ trở nên suy yếu trước đó chưa từng có.
Loại suy yếu này đối với y mà nói không phải là thể nghiệm mới lạ gì, trước đây cũng đã từng có một lần. "Tiền bối..." "Ta thật sự cần phải đi ngủ một giấc, coi như có chút khí lực" "Ta sẽ đi theo ngài!" "Ta đi là tử lộ. Thế giới này rất lớn, địa phương ta nên đi đều đã đi qua, ta đã từng muốn làm cho thế giới này không trở nên càng lớn, thế nhưng ta không có làm được.
Khục khục khục khục...mẹ nó, một người già lọm khọm như ta, ngươi sẽ không vào thời điểm ta ngủ, tháo mặt nạ của ta ra đó chứ?" Vào thời điểm Lâm Duệ nhớ lại chỗ này, rất muốn cười, đây thật sự là một vị tiền bối thú vị.