Chương 889:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 2 lượt đọc

Chương 889:

Thế nhưng trong nội tâm lại dâng lên một loại bị thương, mỗi lần nhớ tới đây, Lâm Duệ đều có một loại cảm giác lòng chua xót không nói được. Ỗ Lúc đó Lâm Duệ lắc đầu, y kỳ thật là rất muốn tháo chiếc mặt nạ kia ra. "Tiền bối...hình như ngài bị thương rất nặng" "Ha ha ha ha ha, không, đây không phải là thương tích bình thường, coi như là bị thiên phú Phá Hư Thần đánh trúng, cũng không có khoa trương như vậy." "Đây là do chiến đấu với ai gây ra?" "Một người điên. Vốn định trả lại cho y một ít đồ vật, lúc trước mượn đao của y...thế nhưng thời gian y thanh tỉnh càng lúc càng ngắn, ta đã trúng một đòn mạnh, a nha, thiếu chút bị đánh chết tươi...may mà cuối cùng y cũng thanh tỉnh" "Ngài sẽ lại đi tìm y sao?"

Lúc đó Lâm Duệ còn không có cảm nhận được sự cường đại của người điên kia, thẳng đến khi chân chính nắm giữ lực lượng của quái nhân mặt nạ, y mới biết được thế giới ngoài tháp, thật sự có rất nhiều quái vật nhân loại khó có thể với tới. "Ta đương nhiên không đi tìm y, ta cũng hi vọng không có người tìm được y, chẳng qua cũng khó nói. Chết tiệt, thật là xui xẻo, đám người đó hoàn toàn không thể đoán trước được." Sau khi quái nhân mặt nạ tỉnh lại, không có lập tức bắt đầu chạy đi, hiện tại Lâm Duệ hồi tưởng lại, vị tiền bối này thật sự là đang giao di ngôn. "Mặc dù lực lượng đã trao cho ngươi, chỉ là bởi vì thuận mắt, ngươi muốn sắm vai nhân vật phản diện cũng được, anh hùng cũng thế, những điều này đều không có quan hệ gì với ta, chẳng qua tiểu tử...ngươi phải đáp ứng ta một sự kiện." "Tiền bối, ta không hiểu ý của ngài." Ngón tay của quái nhân mặt nạ chỉ vào trên trán Lâm Duệ: "Trong tay người này, cất giấu một đoạn chỉ lệnh mấu chốt, đây là một trong những chìa khóa để mở một ổ khóa nào đó, nếu người gặp y trong tương lai, hãy giết y. Để cho ổ khóa luôn là ổ khóa. Thế giới này đã có rất nhiều quái vật, không cần thêm một con nữa."

Hình ảnh của bác sĩ hiện lên trong trí nhớ, cũng bởi vậy, vào thời điểm Lâm Duệ nghe Ngũ Cửu mô tả đặc điểm của bác sĩ, liền lập tức nghĩ đến con quái vật này. Đây có thể là một trong những điều tiếc nuối của tiền bối, Lâm Duệ, người nhận được một món quà lớn, đã thề sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của tiền bối. Sau khi quái nhân mặt nạ bàn giao chuyện này, mới chân chính rời đi. "Thời đại mới nằm trong tay các người, những người như ta nên tìm một góc chết đi trước khi thời đại mới đến, để cho tử vong tẩm bổ thổ nhưỡng thời đại kế tiếp! Ha ha ha ha ha ha ha, hãy nhớ kỹ, nhớ kỹ những lời thoại lạnh lùng ta đã từng nói trước khi chết!" Bên tai dường như lại vang lên tiếng cười hào hùng của quái nhân mặt nạ 700 năm trước.

Ngoài tháp, tại nhà tù Thục Đô. Vài giờ sau khi xáy ra sự kiện vượt ngục, các phạm nhân tầng trệt đang bị quản ngục nghiêm hình tra tấn, mà bốn vị thủ lĩnh, thì đi đến tầng 2. Cho dù toàn bộ phạm nhân đều nói rằng họ chỉ đóng vai trò trì hoãn thời gian, nhưng người nhà

tù, hiển nhiên sẽ không bởi vì một đồ án mặt nạ mà rút lui khỏi nhà tù. Bọn hắn chỉ có thể tận khả năng nghĩ biện pháp, hỏi ra một chút sự tình từ trong miệng bốn vị thủ lĩnh.

Ở dưới sự tra tấn giày vò của "Linh Sàng Thí Nghiệm", Kha Nhĩ, Tiền Nhất Tâm, Viên Diệp, Lữ Ngôn, toàn bộ gần như gục ngã bởi nỗi thống khổ khủng khiếp.

Nhưng tình thế lần này quá nghiêm trọng, bọn họ không chỉ phải đối mặt với bác sĩ, mà còn có ngoại viện đến nhà tù cách đây không lâu-- quan toà. Trong tiếng sáo du dương, trong ánh mắt của bốn vị thủ lĩnh ở tầng 2 nổi lên cố sự của từng người. Năng lực dị biến hoàn mỹ: Sùng Bái Tử Vong. Khi trong nội tâm không còn đồ vật lưu luyến, tử vong cũng không còn thống khổ nữa. Khác với Bóng Đè xoá đi nhân tính, hướng phát triển cuối cùng của Bóng Đè là tà ác, mà hướng phát triển cuối cùng của Sùng Bái Tử Vong là tiêu cực tuyệt đối. Một khi mọi suy nghĩ về cuộc sống đều bị vứt bỏ, một loại năng lực khác của quan toà, liền có thể để cho đối phương trở thành khôi lỗi và phục tùng gã, cho dù là mỉm cười nghênh tiếp tử vong. Bác sĩ cùng với quan toà, cũng không có năng lực nhìn thấu lòng người như Bạch Viễn, thế nhưng

bọn hắn nhìn ra được, bốn người này ôm chờ mong đối với người vượt ngục. Ở dưới thống khổ to lớn của tiếng sáo cùng với Linh Sàng Thí Nghiệm, đủ để cho bọn hắn lau đi loại huyễn tưởng này. Ý chí của bốn vị thủ lĩnh đích xác cường đại, nhưng đối mặt với loại tình huống này, ý thức của mỗi người đều đã phá toái, ánh mắt trở nên tan rã, thỉnh thoảng cơ thể sẽ co giật theo bản năng vì thống khổ tột cùng. Trong miệng Viên Diệp lẩm bẩm tên của đứa con. Nàng phảng phất như trở lại 700 năm trước. Vào trước khi ngày tận thế đến, nàng đã từng kiện chồng cũ về quyền nuôi con, tính cách đanh đá cộng thêm năng lực kinh tế thoáng yếu thế, khiến cho toà án cuối cùng giao quyền nuôi con cho chồng cũ. Ngày tận thế đến, toàn bộ mọi người đều chạy trốn. Viên Diệp lo lắng cho con của mình, vào thời điểm nàng đi đến trước nhà chồng cũ, liền nhìn thấy chồng cũ nằm trong vũng máu. Không phải là chết bởi Ác Đọa, mà là chết bởi cướp bóc. Sinh tồn cần vật tư, tính cách của chồng cũ thiện lương nhát gan, rất thích hợp sống trong một

thế giới hòa bình thịnh vượng, lúc trước y được giao cho quyền nuôi con, Viên Diệp tuy không cam lòng, trong nội tâm lại biết rõ đây là một sự sắp đặt hợp lý. Nhưng tận thế thì khác, sống sót trong thời kỳ khó khăn đòi hỏi sự cương ngạnh và bá đạo. Viên Diệp nhìn chồng cũ hấp hối, hiềm khích lúc trước đều tiêu tan vào thời khắc này. Cũng là ở chỗ này, linh hồn của nàng cũng có mỏ neo của chính mình.