Chương 903:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 903:

Đương nhiên, y trong quá khứ, đã từng tin tưởng thuyết pháp của Yến Triệu- ta vì tương lai nhân loại, phụ một nữ nhân. Hiện tại Yến Tự Tại tự nhiên không cho rằng trong nội tâm Yến Triêu có cảm giác áy náy. Bi kịch của Yến gia, tâm tình của Yến Cửu thiếu hụt, đều có quan hệ cùng với nữ nhân này. Chỉ là Yến Tự Tại không nghĩ tới, Bạch Vụ lại tìm được nữ nhân này. Ở nơi xa quản ngục trưởng đang quyết đấu với quần hùng nhà tù, tình thế xấu càng ngày càng rõ ràng, Bạch Vụ không có tham dự chiến đấu, nhà tù này bị huỷ diệt, cầm đi mảnh vỡ tận thế rơi xuống từ trên người quản ngục trưởng, chỉ là vấn đề thời gian. Hắn nghĩ về một số điều mình sẽ phải đối mặt khi quay trở lại Toà Tháp, vì vậy nói một bí mật cho Yến Tự Tại: "Sau khi một ít sự tình tại Tòa Tháp kết thúc, chúng ta nhất định phải lại trở lại chuyến bay này, ta không biết liệu có thể tiêu trừ lời nguyền hay không, nhưng ta tin tưởng, tổ tiên của các ngươi, sau khi nhìn thấy đầu của ai đó, nhất định sẽ rất vui mừng."

Yến Tự Tại chấn kinh nhìn Bạch Vụ, ánh mắt của Bạch Vụ vẫn là bình tĩnh: "Trải qua lần hành trình nhà tù này, ngươi hẳn là biết rất nhiều sự tình." "Đúng vậy." Yến Tự Tại cũng không phủ nhận. Vào giờ khắc này, viên đạn của Kha Nhĩ làm bể nửa cái đầu của quản ngục trưởng, trảo sư tử của Viên Diệp, xuyên qua trái tim của quản ngục trưởng. Quản ngục trưởng dính đòn trí mệnh, vẫn còn liều chết tranh đấu, thể hiện ra sức chiến đấu kinh người. Bạch Vụ cũng không thèm để ý, cuộc vượt ngục thanh thế to lớn này, tất nhiên sẽ kết thúc bằng cái chết của quản ngục trưởng. "Ngươi định quay về à?" Bạch Vụ hỏi.

Yến Tự Tại không có lúc đầu cũng không có gật đầu, chỉ là cúi thấp đầu nói: "Ta không biết" "Nếu như người cứ trở về như vậy, sau đó còn muốn tiếp tục làm Thủ Hộ Giả Yến gia, ta sẽ lựa chọn giết người ở trong này, sau đó báo cho Yến Cửu, tiểu thức của nàng đã chết." Yến Tự Tại biết ý tứ của Bạch Vụ. Nếu như mình nguyện ý trở về, tiếp tục làm Thủ Hộ Giả Yến gia, đó chính là lựa chọn trợ trụ vi

ngược (nghĩa là giúp kẻ tàn ác làm những điều tàn ác, bạo ngược), không phân biệt rõ lòng trung thành và đại nghĩa. Vậy còn không bằng chết ở trong này, tối thiểu còn có thể đạt được thanh danh ngông nghênh. Ánh mắt của y hiển lộ rất mê mang: "Tòa Tháp như thể đã không còn chỗ cho ta dung thân. Chỗ tránh nạn người nhắc đến là sao?" Bạch Vụ không có bất kỳ mê mang nào, hắn sớm đã nghĩ kỹ an bài Yến Tự Tại như thế nào: "Chỗ tránh nạn là dành cho Ác Đọa, là nơi cuối cùng chúng ta thân là nhân loại đi, ta đích xác đã nhắc đến chỗ tránh nạn, nhưng Yến Tự Tại, ngươi không biết là người bây giờ, không thích hợp đi vào trong đó sao?" Yến Tự Tại không hiểu nhìn Bạch Vụ. Bạch Vụ nhìn quản ngục trưởng bị đẩy vào tuyệt cảnh từng chút một, cười VỖ VỖ bờ vai của Yến Tự Tại: "Để ta báo cho ngươi, bây giờ còn chưa phải là thời điểm người đi đến chỗ tránh nạn, sẽ có một ngày, sự tồn tại của chỗ tránh nạn sẽ kinh động mấy thế lực cường đại ngoài tháp, bao gồm những thế lực hợp tác với kẻ thống trị kia. Đến lúc đó, chỗ tránh nạn sẽ cần viện trợ của ngươi." Hắn chuyển giọng, tiếp tục nói: "Nhưng bây giờ không phải là thời điểm, phiền toái sẽ đến liên tục

không ngừng, cũng không phải là ngươi hôm nay tạm thời tránh thoát, phiền toái liền vĩnh viễn sẽ không tới tìm người. Người lựa chọn trốn tránh, vận mệnh sẽ đình chỉ hãm hại chúng ta sao? Người kiêu ngạo như ngươi, nếu như lựa chọn chạy trốn Tòa Tháp, ta sẽ xem thường ngươi." Yến Tự Tại mơ hồ hiểu được một phần suy nghĩ của Bạch Vụ, y kinh ngạc nhìn Bạch Vụ. Vào giờ khắc này Yến Tự Tại cảm giác được Bạch Vụ có chút thần bí. Khí tức của quan toà triệt để biến mất, Minh giới màu xanh bắt đầu rút đi từng chút một, ánh nắng rực rỡ rơi vào trên mặt Bạch Vụ. Những sự tình Bạch Vụ đã làm, không ngừng hiện ra ở trong đầu Yến Tự Tại.

Lúc đầu, y rất ngạc nhiên vì người này có thực lực tầm thường, Liễu Hổ khởi xướng hung ác, Bạch Vụ nhất định sẽ chật vật rời sân trong lần đầu gặp mặt. Nhưng trong chuyến đi đến thôn Tảo Hồ, bắt đầu hợp tác lần đầu tiên cùng với Bạch Vụ, y mới phát hiện ra chỗ đặc thù của Bạch Vụ. Thiếu nữ váy đen có thể quyết đấu chính diện cùng với thần hồ kia, thái độ đối với Bạch Vụ dị thường tốt. Trong thành phố máy móc, Yến Tự Tại chỉ biết rằng mình đã gặp phải một sinh vật chí cường

bình sinh chưa từng gặp qua, coi như là Lưỡng Cực Thay Thế, cũng hoàn toàn không thể ngăn cản người kia.

Nhưng cuối cùng...Bạch Vụ cùng với số 0 đánh lui cường địch, địa vị của Bạch Vụ tại thành phố máy móc cũng biến thành dưới một người, trên vạn người. Vào thời điểm chính mình hãm sâu trong nhà tù tuyệt vọng bất lực, đánh tới nhà tù cũng là Bạch Vụ. Ngay vào trước đó không lâu, y lại càng là biết về sự tồn tại của chỗ tránh nạn, lần diễn thuyết rung động nhân tâm kia, khiến cho Yến Tự Tại cũng rất tò mò, chỗ tránh nạn đến cùng là chỗ nào? Vào thời điểm mọi người Tòa Tháp vẫn còn không ngừng vì sinh tồn mà ra ngoài tháp, có người lại đã thực sự làm một việc mà 700 năm nay chưa ai làm được -- lập cứ điểm ngoài tháp. Kiêu ngạo như Yến Tự Tại, hiện tại cũng không thể không lau mắt mà nhìn đối với Bạch Vụ. Chỉ là y vẫn còn chưa nguyện ý thừa nhận trên miệng mà thôi. Quản ngục trưởng rốt cục cũng ngã xuống. Trong nhà tù nơi thiện ác đảo lộn, thị phi chẳng phân biệt được này, tồn tại tà ác nhất chết đi. Viên Diệp lau vết máu ở khóe miệng, Kha Nhĩ thở hồng hộc, Lữ Ngôn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô,

nhưng rất vui sướng.