Chương 904:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 904:

Tiền Nhất Tâm không làm được gì nhiều, tuy ngoài miệng đã từng nói không cần tiền cũng làm

việc, nhưng chuyện này gã đã sớm nhận ra, căn bản không cần động thủ. Mấy người trong nhà tù này, đều là nhân vật hung ác chính công. Có thực lực một mình đảm đương một phía, cho nên gã vui vẻ nói một chút lời lãnh khốc, sau đó làm cảnh. Sau khi quản ngục trưởng chết, Bạch Vụ lập tức tới lục soát thi thể. Hắn cũng rất nhanh tìm được đồ vật hắn muốn tìm. [Có chút tương tự cùng với thành quả nghiên cứu khoa học tại thành phố Đằng Lâm, nó có thể cưỡng ép chế tạo một cái nhược điểm ở trên người đối thủ. Cất kỹ nó, đó là một món bảo bối, bởi vì đồng dạng là mảnh vỡ, nó có thể sẽ bị thương nhân tâm đen nào đó nhớ thương.] Thương nhân tâm đen tự nhiên là "Hiến tế" . "Mạn Châu Sa Hoa" không hề giống như "Hiến tế", ít nhất sẽ không huyễn hóa ra hình tượng người nào đó ở trong ý thức của Bạch Vụ.

Đây là mảnh vỡ buff thuần túy, có thể cưỡng ép chế tạo một cái thuộc tính nhược điểm, theo Bạch Vụ cũng phi thường trọng yếu. "Đây là cái gì?" Viên Diệp nhận thấy Bạch Vụ cầm đi mảnh vỡ nào đó. "Một chút thù lao ta giúp đỡ mọi người rời khỏi nơi này, cũng không quá phận, hơn nữa một khi các người cầm vật này, phải trở thành Thủ Hộ Giả ở nơi này." Viên Diệp không có hứng thú. Ở dưới sự dẫn dắt của mấy vị thủ lĩnh phạm nhân, một đám phạm nhân bắt đầu vơ vét của cải nhà tù, dựa theo thuyết pháp Bạch Vụ nói lúc trước-- chúng phải ở chỗ này chờ đợi người nào đó đến, về sau liền có thể chậm rãi di chuyển đến chỗ tránh nạn. Đây không thể nghi ngờ là một dự án lớn, số lượng Ác Đọa Thông Hành Giả có thể mang theo là có

hạn chế, cho nên đánh ngã Thủ Hộ Giả nhà tù, còn có rất nhiều chuyện phải sắp xếp. Chẳng qua những chuyện này, Bạch Vụ dự định giao cho Lâm Duệ phụ trách. Hắn hiện tại phải trở về Tòa Tháp cùng với Yến Tự Tại.

Vào thời điểm khởi động dĩa quay, Yến Tự Tại nói: "Câu nói trước kia của người có ý tứ gì?" Bạch Vụ nhìn một đám Ác Đọa bận rộn trong nhà tù, nói: "Những Ác Đọa này không vào được Tòa



Tháp, mà chúng cũng có được nguyện vọng phải thực hiện, có lẽ chúng cũng không nguyện ý trở lại làm nhân loại, bởi vì tuổi thọ ngắn ngủi không có cách nào làm cho chúng hoàn thành chấp niệm, cho nên chỗ tránh nạn, thích hợp với chúng nhất" Nụ cười của Bạch Vụ mang theo vài phần ý vị mê hoặc, trên thực tế lần này Bạch Vụ thật sự là thành khẩn, chỉ là Yến Tự Tại vẫn có một loại cảm giác quen thuộc Ác Ma đang đang cám dỗ chính mình: "Cho nên mỗi người đều có vị trí thích hợp của chính mình, kẻ thống trị Chung gia chết rồi, còn sẽ có người mới, rất nhiều năm trước, 72 kẻ thống trị, ai có thể sống sót được, ai cũng không biết. Vương hầu tướng lĩnh lẽ nào là trời sinh?" Vốn dĩ Yến Tự Tại chỉ là mơ hồ nghĩ tới khả năng này, nhưng hiện tại lời nói của Bạch Vụ xem như đã xác nhận ý nghĩ của y, y lộ ra vẻ mặt rung động nhìn Bạch Vụ. Bạch Vụ ngược lại là rất bình tĩnh, như thể hắn chỉ nói về một suy nghĩ thông thường trong đầu, nhưng lại giống như một tiếng sét rơi vào trong nội tâm của Yến Tự Tại: "Yến Tự Tại, nếu như luôn có một người muốn làm kẻ thống trị, vì sao người kia không thể là

ngươi?" Ngoài tháp, trên chuyến bay.

Cuộc hành trình trầm mặc kéo dài suốt 700 năm khiến cho nhóm Ác Đọa đã sớm quên điểm đến và

điểm xuất phát của cuộc hành trình này. Chúng yên lặng ngồi ở trong khoang của từng người, bất đồng cùng với người ngoại lai, nơi này một khi nổ tung, chúng vốn ở vị trí nào, phục sinh lại vẫn sẽ là ở vị trí đó. Trong thời gian 700 năm, Nếu như không có luân hồi, những con Ác Đọa này cũng sẽ trở nên dị thường cường đại, nhưng ở dưới tác dụng của luân hồi, toàn bộ sự phát triển mà chúng vốn nên có, cũng sẽ bị luân hồi hấp thu. Mộc Nãi Y lẳng lặng thủ hộ quan tài. 700 năm vẫn một mực như thế, với tư cách là người sở hữu luân hồi, đẳng cấp biến dạng của nó chỉ có cấp bảy, đặt ở bên ngoài chuyến bay, tại bất kỳ khu vực màu tím khu vực màu đỏ nào, đều xa xa không đạt được cấp bậc Thủ Hộ Giả. Nhưng ở trong chuyến bay này, nó hoàn toàn xứng đáng là Vương Giả. Cách mỗi ba phút, thông báo chuyến bay gặp sóng gió sẽ vẫn vang lên, khiến nó trở thành âm thanh huyên náo nhất trong 700 năm. Nữ Ác Đoạ bỗng nhiên mở mắt ra, đôi lông mày thoáng có chút lo lắng và bối rối. Ác Đọa đầu chó bên cạnh thâm tình chân thành nhìn nàng, 700 năm vẫn trước sau như một. Nàng như là bỗng nhiên có dục vọng nói chuyện: "Ta sẽ không thích ngươi, ở trong thế giới chỉ có

sáu phút tuổi thọ này, tình yêu không mang đến bất kỳ ngọt ngào nào, người tội gì phải khổ như thế chứ?" Đầu chó chính là "Thè lưỡi ra liếm chó" thủy chung thâm tình với nữ Ác Đọa trong tổ ba người trên chuyến bay. Y đã từng có một công việc tử tế, so sánh với rất nhiều nam nhân, coi như là nhân trung tuấn kiệt, mặc dù bất kể là thu nhập, năng lực, đầu óc, địa vị, nhan sắc, đều kém hơn Yến Triều. Yến Triêu lúc đó, còn chưa có thiên phú 25-- Dung Nhập Giả, nhưng khí chất cặn bã nam trời sinh của Yến Triêu, vẫn luôn khiến cho rất nhiều nữ nhân thiêu thân lao đầu vào lửa mê luyến. Trong đó cũng bao gồm nữ Ác Đoạ, tên thật của nàng là Giản Thu. Ác Đọa đầu chó vốn dĩ tên là Điền Kinh, cổ họng của nó phát ra tiếng kêu trầm thấp, hoàn toàn không để ý Giản Thu cự tuyệt chính mình, nàng cự tuyệt ta, Vốn chính là chuyện thiên kinh địa nghĩa.