Chương 937:
Bạch Vụ thật sự là nghĩ mãi mà không rõ, cuối cùng hắn lắc đầu, bắt đầu đi đến tầng 5. Không có đi thang máy, chỉ là sau khi xác nhận thang máy vẫn dừng ở tầng 5, Bạch Vụ tiếp tục lựa chọn đi thang bộ. Trong tầng 3, yên tĩnh không tiếng động, Bạch Vụ vẫn là xuất phát từ thói quen, quan sát một vòng. [Mọi người trong tầng 3 yên tĩnh đã bị hại bởi những chuyện lạ, chẳng qua manh mối lưu lại ở nơi này cũng không nhiều, ngươi có lẽ sẽ phát hiện ra một chuyện lạ mới, nhưng ở tầng 5 cũng có thể tìm được manh mối tương tự, nhân tiện ngươi cũng nhất định sẽ đi nhìn tầng 4 đúng không? Như vậy ta sẽ cho ngươi biết, không cần nhìn, bởi vì tầng 4 cũng giống như tầng 3.] Rất tốt, có thể tiết kiệm thời gian. Bạch Vụ liền không có lãng phí thời gian quan sát tầng 3 cùng với tầng 4, hắn cũng không biết nhóm chuyện lạ nơi này bao lâu sẽ cường hóa một lần nữa, tóm lại là có thể tiết kiệm thời gian.
Rất nhanh Bạch Vụ liền đi tới tầng 5. Vẫn như trước chính là yên tĩnh không tiếng động, theo nhóm TV đồng thời an tĩnh lại, toàn bộ chung cư khôi phục tĩnh mịch một lần nữa. Lần này Bạch Vụ không có đi vào bất kỳ căn hộ nào, mà là rất nghiêm túc cảm giác động tĩnh, thế nhưng không có bất kỳ đáp lại nào. "Hẳn là chưa tới thời gian, xem ra thời gian kẻ sát nhân thang máy xuất hiện là cố định, chẳng lẽ ta phải qua đêm tại đây?" Đây cũng không phải là chuyện tốt. Chung cư này vào nửa đêm, chắc hẳn sẽ càng thêm nguy hiểm. Chẳng qua Bạch Vụ không có lựa chọn khác, thừa dịp ban đêm chưa đến, bắt đầu tiếp tục quan sát những căn hộ này. Nhìn hết căn hộ này đến căn hộ khác, toàn bộ đều là người bị hại. Chú thích gần như đều là giống nhau -- [Bọn họ đã chết bởi chuyện lạ, hơn nữa chết cũng không oan uổng. Quan sát và trầm mặc cũng là dung túng đối với tội ác.] Những lời này như thể ám chỉ một ít đồ vật
"Quan sát và trầm mặc, đều là dung túng đối với phạm tội, giống như người nghèo luôn chỉ trích cách người giàu tiêu tiền." "Chung cư vì sao muốn hãm hại khách trọ? Có hay không khách trọ nơi này kỳ thật đều bởi vì làm việc không liên quan đến mình...mà không giúp đỡ nạn nhân sớm nhất? Dẫn đến người bị hại ở dưới quy tắc kỳ quái, trở thành chuyện lạ...vì vậy toàn bộ những người không giúp người bị hại, đều chết hết?" Bạch Vụ dần dần có đầu mối. Như vậy người bị hại là ai đây? Người muốn người ta ngẩng đầu kia? Hay là cô bé bị kẻ buôn người "xử lý"? Hoặc là...chuyện lạ trên TV? Bước chân của Bạch Vụ rất nhẹ, không có bất kỳ tiếng động nào, nhưng như là đột nhiên nghĩ tới tính khả năng nào đó, khiến cho cước bộ của hắn trở nên nặng nề trong chớp mắt. "Bất kỳ địa phương nào đều chỉ có một Thủ Hộ Giả...khu vực này hẳn cũng là vậy, nếu...những khả năng trên...kỳ thật đều là một thể thì sao?"
A
Ý nghĩ này không có bất kỳ chứng cớ nào, nhưng vào thời điểm Bạch Vụ nghĩ như vậy, thậm chí có một loại cảm giác hàn khí xâm nhập. Hắn đi tới căn hộ 5-12. [Ở phần cuối căn hộ này có một bức tường rất dày, là nơi mà một gia đình bốn người đã từng sống -- cha, mẹ, anh trai, em gái. Em gái rất thú vị, nàng phạm một sai lầm có ý tốt.] Phạm một sai lầm có ý tốt? Bạch Vụ đẩy cửa ra, trong phòng tự nhiên không có bất kỳ người nào, hắn đầu tiên là liếc mắt nhìn
TV.
Sau đó phảng phất như là thấy được một người bạn cũ nào đó: "Ta biết người đang nhìn ta, nhưng nếu như người muốn mạng của ta, vậy thì không cần thiết, dù sao thì ta cũng không ngon, ngươi hẳn là cảm giác được, ta không có bất kỳ tâm tình tiêu cực nào, giống như một miếng thịt nướng lại không có bất kỳ gia vị nào, cần gì chứ? Nhưng ta có thể giúp người tiêu trừ chấp niệm. Giải thoát là cả đời, mỹ vị là nhất thời."
Ác Đọa rất thèm tâm tình tiêu cực của nhân loại, nhưng càng muốn thoát khỏi oán hận trong nội tâm. Bạch Vụ có ý đồ giao lưu cùng với đối phương, kết quả -- miệng độn không có hiệu quả.
TV không phản ứng chút nào. Chẳng qua hắn vốn cũng không có ôm hi vọng. Hắn bắt đầu tìm kiếm các loại đồ vật tương tự như nhật ký. Đây là một căn hộ lớn có ba phòng ngủ và một phòng khách. Bố và mẹ ở cùng nhau, anh trai ở một phòng, em gái ở một phòng. Phòng ăn, phòng khách và nhà bếp kỳ thật là một phòng. Trong phòng anh trai có dán áp phích các ngôi sao nữ, Bạch Vụ thậm chí có thể tìm thấy đĩa CDROM có khắc số. Nhưng hắn không có cẩn thận tìm tòi, nhìn mấy quả bóng giấy và tạp chí người lớn chất đống trong thùng rác nhỏ, Bạch Vụ liền không có hứng thú gì. Nhưng nghĩ lại...hắn đột nhiên cảm giác được có điểm gì là lạ. "Thay bản thân vào đối phương, sẽ có những đứa trẻ vị thành niên giấu đồ vật không cẩn thận như thế sao?" "Bọn trẻ lúc này đã bắt đầu tiếp xúc với một số điều về giới tính, nhưng đều là cất giấu cẩn thận, những biểu hiện ở đây lại quá rõ ràng. Hơn nữa ở thời đại tiền tháp, không có nhiều người đọc những tạp chí và đĩa CD-ROM như vậy, đúng không?"
Chú thích cho ra tin tức không có giá trị-- [Biểu diễn kích thích, thế nhưng bởi vì chuyện xưa không cho phép ta xâm nhập miêu tả những vật này, cho nên người cứ coi như đây là nội dung trả tiền] Đích thực là nội dung hướng đến người lớn, trẻ vị thành niên muốn hiểu rõ là rất bình thường. Chỉ là không khỏi quá mức...lộ liễu. Bạch Vụ đè nén những nghi hoặc này, quyết định đi đến phòng của em gái quan sát. Đi tới phòng của em gái, hắn liền lại càng kỳ quái. Phía sau cửa phòng có thêm khoá, sạch sẽ, chỉnh tề. Nhưng nhìn thoáng qua, chú thích chỉ ra rằng có rất nhiều nơi cất giấu đồ đạc. Khác với sự tận lực lộ liễu trong phòng của anh trai, em gái như thể đang cẩn thận che giấu điều gì đó.