Chương 938:
"Tính tình của đôi anh em này dường như khác biệt rất lớn." Nhiệm vụ cần thiết, tự nhiên là xem trộm nhật ký, Bạch Vụ cúi đầu trước một con búp bê , nói: "Ta cũng là vì tìm kiếm chân tướng, không phải là tận lực muốn dò xét chuyện riêng tư của ngươi. Chớ trách, chớ trách." Biểu hiện của hắn giống như là tin tưởng em gái còn sống vậy. Sau đó Bạch Vụ tìm thấy một cuốn nhật ký trong ngăn tối của ngăn kéo ở dưới sự trợ giúp của Phổ Lôi Nhãn. Không chỉ có nhật ký, còn có một chiếc radio nhỏ. trong nhật ký có rất nhiều nội dung. Bạch Vụ nhận thấy, những gì được viết ở bên trong đều là tiểu cô nương rất chán ghét cha mẹ và anh trai của chính mình. Họ thường xuyên đánh nàng.
Dường như không có nguyên nhân gì, chỉ là muốn đánh đập, anh trai sẽ luôn miệng nói những lời tục tĩu. Điều này làm cho Bạch Vụ cảm thấy hơi khó chịu. Người anh trai này là có đức hạnh như Chung Húc? Nhưng mặc dù cha mẹ cũng đánh tiểu cô nương, nhưng khi anh trai muốn làm điều gì đó hạ lưu và nghiêm trọng hơn, cha mẹ sẽ ngăn cản y. Trong nhật ký viết: "Anh trai luôn thích chạm vào ta, nói rằng đây là phép tắc giữa anh em, ta không dám phản kháng, bởi vì ta sợ y sẽ kéo tóc và đánh ta như lần trước." "Vì vậy, ta luôn cố ý phá vỡ một số đồ vật để thu hút sự chú ý của cha mẹ, cha mẹ tuy cũng thường xuyên đánh ta, thế nhưng họ không thích anh trai chạm vào ta." "Ta muốn nói cho anh cả trong radio, ta không thích anh trai, cũng không thích cha mẹ. Nhưng y không nghe được, ta chỉ có thể nghe y kể những câu chuyện ma quỷ đó. Ta không cảm thấy đáng Sợ chút nào, bởi vì trong những câu chuyện đó, quỷ luôn trừng phạt ác nhân. Nếu thế giới này có quỷ thì tốt rồi..."
Nhật ký rất kỳ quái. Những điều kỳ quái hơn còn ở đằng sau.
Bạch Vụ nhanh chóng lật ra một tờ nhật ký khác. "Cha mẹ nói, thang máy dừng ở tầng 5, là người nhà nào lại chết rồi? Bọn họ dường như rất sợ hãi" Rất ngắn, hai câu nói liền viết xong một ngày. Đến ngày hôm sau, nội dung nhật ký lại bỗng nhiên trở nên quỷ dị: "Ngày hôm qua người kia đến đây gõ cửa, cha mẹ anh trai đều đã đi bàn chuyện làm ăn. Bọn họ dặn dò ta đừng có mở cửa cho người xa lạ, nhưng người này nói với ta, y có thể thực hiện nguyện vọng
của ta." "Nguyện vọng của ta, là một con quỷ có thể giết chết cha mẹ và anh trai ta. Ta nói đối với người
kia, nếu như ngươi có thể giết chết cha mẹ và anh trai ta, ta liền mở cửa cho ngươi." "Y nói với ta, bọn họ đã chết, ta đã không còn cha mẹ và anh trai" Kẻ sát nhân thang máy? Bạch Vụ ngay lập tức nghĩ đến kẻ này, trong gia đình bốn người này, cha mẹ đối xử tệ với con gái, trọng nam khinh nữ, mà anh trai đối với em gái của mình...có ý nghĩ xấu xa.
Em gái dường như rất sợ hãi khi sống trong một gia đình như vậy, muốn người nhà của mình chết
đi.
Vì vậy nàng vừa vặn gặp kẻ sát nhân thang máy, một trong những chuyện lạ, nàng đưa ra ủy thác, kẻ sát nhân thang máy giải quyết gọn gàng người nhà của nàng. Có vẻ như toàn bộ sự việc là như vậy. Nhưng sự tình quỷ dị còn ở đằng sau, trong tờ nhật ký ngày hôm sau, Bạch Vụ đã thấy một sự đảo ngược đáng kinh ngạc. "Cha mẹ và anh trai có chút sợ hãi, bọn họ định rời khỏi nơi này, ta rất tức giận, y lừa ta, bọn họ căn bản không có chết! Bọn họ vẫn còn sống sờ sờ!". Nhật ký đến đây liền im bặt, như thể chỉ có tiểu cô nương bị lừa. Những tờ nhật ký sau đó chỉ là những tờ giấy trắng. Bạch Vụ luôn cảm thấy câu chuyện này có phần cổ quái, trông rất bình thường, nhưng có gì đó là lạ, vào thời điểm hắn nhìn những tờ giấy trắng đó, chú thích bỗng nhiên bắn ra: [Tiểu cô nương đã tự sát. Có phải rất bất ngờ hay không, tỉ mỉ suy nghĩ một chút, nếu như người kia không có lừa gạt nàng thì sao?
Những lời này cơ hồ là khiến cho ngón tay của Bạch Vụ run lên một chút. Không phải là sợ hãi, mà là kinh nghi thuần túy. "Tiểu cô nương tự sát? Vì sao?" "Nếu như người kia không có lừa gạt nàng...nếu như kẻ sát nhân thang máy thật sự thỏa mãn nguyện vọng của tiểu cô nương, giết chết cha mẹ và anh trai của nàng...như vậy tiểu cô nương vì sao còn có thể nhìn thấy cha mẹ và anh trai của nàng?" Bạch Vụ trợn tròn mắt, một đáp án đột nhiên bật ra: "Nếu những người trong căn hộ này...căn bản không phải là cha mẹ và anh trai của nàng thì sao?" "Bọn họ căn bản không phải trọng nam khinh nữ...mà là tiểu cô nương này, căn bản không phải là con gái của họ!" Tiểu cô nương đã nói nguyện vọng của mình với kẻ sát nhân thang máy, hi vọng nó có thể giết chết cha mẹ và anh trai của mình. Kẻ sát nhân thang máy đã đáp ứng tiểu cô nương. Cho nên ngày hôm sau tiểu cô nương phát hiện ra, cha mẹ và anh trai vẫn còn, nhưng kẻ sát nhân thang máy lại nói nó đã thỏa mãn nguyện vọng của nàng.
Hoặc là Ác Ma nói dối, hoặc là...cha mẹ và anh trai thực sự của tiểu cô nương đã bị nguyện vọng của nàng hại chết. Mà những người sống cùng nàng dưới một mái nhà...thực sự không phải là người thân của nàng! Bọn buôn người! Bạch Vụ lập tức nghĩ đến khả năng này. Nơi này lại là căn cứ của bọn buôn người một trong những chuyện lạ? Chỉ là làm thế nào mà tiểu cô nương biết được cha mẹ và anh trai ruột của mình đã bị ngộ hại? "Tiểu cô nương tự sát...liệu có trở thành một trong những chuyện lạ? Ta vẫn cho rằng bọn buôn người là chuyện lạ, nhưng có lẽ nào ta đã sai, bọn buôn người không phải là chuyện lạ, tiểu cô nương bị bọn hắn buôn bán mới là chuyện lạ?"