Chương 939:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 939:

Cuối cùng ánh mắt của Bạch Vụ rơi vào chiếc radio. Trong sáu chuyện lạ, hắn biết một chuyện lạ là kẻ sát nhân thang máy, chỉ cần đối phương tới là có thể giải quyết. Đây là điều có thể chắc chắn. Nhưng vẫn có một điều không xác định, chính là giấu chuyện lạ ở trong TV, cụ thể là chiếc TV nào, vẫn chưa biết được. Tin thì có, chỉ có tìm được đủ nhiều chân tướng, và chắp nối mọi thứ lại với nhau, mới có thể khiến cho chuyện lạ chân chính lộ diện, bằng không chúng sẽ núp trong bóng tối, càng ngày càng mạnh. Hiện giờ trong radio, hiển nhiên có nguyên nhân tiểu cô nương tự sát, Bạch Vụ nhìn chằm chằm radio: "Ta đã tìm được một chuyện lạ trong đó, hi vọng người có thể dẫn ta tìm đến một chuyện lạ khác"

Bạch Vụ hi vọng trong radio có thể có được một ít manh mối. Ít nhất có thể tìm được bản thể của một chuyện lạ khác, hiện tại giống như là một trò chơi trốn tìm.

Hắn trước kia, nhỏ yếu và đáng thương, trốn ở một góc mà Ác Đọa không có nhận thấy, chậm rãi sưu tập tin tức, tìm được "Ngôn ngữ" có thể phá được điểm yếu của Ác Đọa. Mà tình huống hiện tại là, những con Ác Đọa này ẩn nấp, chậm rãi trở nên mạnh mẽ, đến khi vượt qua Bạch Vụ, sẽ mới xuất hiện giết chết Bạch Vụ. Tình thế hoàn toàn đảo ngược, cho nên chuyện trọng yếu nhất hiện tại của Bạch Vụ, chính là tìm được các loại manh mối. Chỉ là lần này...nội dung trong cuộn băng radio, cũng không có cung cấp quá nhiều manh mối. Cuộn băng như thể là Triệu Thôi Xán tầng dưới đưa, nội dung là về tiết mục lúc nửa đêm của Triệu Thôi Xán. Tiểu cô nương cất nó trong ngăn kéo, hiển nhiên chỉ là vì sở thích. Trong nội dung muốn nói lên điều gì đó, chính là Triệu Thôi Xán như thể rất quan tâm đến em gái của mình, em gái là con gái riêng của cha y, cha y cũng đã ly hôn nhiều lần, vào thời điểm hơn 40 tuổi, cùng với một nữ nhân ngoài 30 tuổi sinh ra em gái. Những thứ này đều được ghi chép trong cuộn băng radio, trong đó có một câu của Triệu Thôi Xán, khiến cho Bạch Vụ hơi xúc động. "Ta hi vọng em gái của ta có thể sống một cuộc sống hạnh phúc và khỏe mạnh, tuy ta kể đều là

những câu chuyện ẩn trong bóng tối, nhưng trong nội tâm ta kiên định chúng chỉ là chuyện xưa, cho nên mới có thể kể mà không hề sợ hãi" Bởi vì căn bản không sợ hãi cũng không tin một thứ gì đó, cho nên không sợ hãi, chuyện này rất tốt. Nhưng không thích hợp với người sáng tác chuyện ma. Chỉ có doạ sợ chính mình, mới có thể kể những câu chuyện ma hay, cũng khó trách tiết mục của Triệu Thôi Xán không được yêu thích cho lắm. Đối với những câu chuyện ma Triệu Thôi Xán kể, Bạch Vụ cũng cảm thấy quá nhạt nhẽo. Ngoại trừ "Thế nhưng ta đã xem người trong TV được hai ngày rồi", gần như không có cái gì đáng khen. Ví dụ như một tiết mục ngắn quái dị về mèo thích ăn mèo, có vẻ rất khó giải thích-- Có tin đồn có địa phương liên tục mất tích mèo, vì vậy mọi người bắt đầu tìm kiếm kẻ trộm mèo, nhưng tìm như thế nào cũng đều không thấy, bởi vì mọi người không thể tưởng tượng được, mèo không phải là bị người trộm đi, mà là bị một con mèo mà bọn họ quen thuộc ăn hết. Rất hoang đường, thế nhưng cũng không đáng sợ. Phảng phất như biểu đạt điều gì đó, nhưng lại không có quá rõ ràng.

Chẳng qua trong radio không có manh mối, nhưng cũng không ảnh hưởng đến phán đoán của Bạch Vụ, hắn sờ cằm: "Trong căn hộ này cũng không có ai, nhưng suy luận của ta hẳn là đúng, bọn buôn người bắt cóc cô bé này, có lẽ là vào thời điểm rất nhỏ tuổi liền bắt cóc, một mực mang theo bên người" "Hơn nữa nếu là một nhóm buôn người, có một số trẻ và một số không trẻ, đại khái chính là trông giống như một gia đình?" "Đó là lý do anh trai không thèm che giấu, bởi vì không cần thiết." "Mà cha mẹ sở dĩ không cho anh trai động thủ động cước đối với em gái, đại khái là hi vọng có thể bán em gái với một cái giá tốt?" Bạch Vụ tiếp tục tìm kiếm manh mối trong phòng của em gái, nhưng những vật khác tìm được, cơ bản không có hữu ích gì. Cho đến hiện tại, hắn xem như biết được một chút chân tướng. Nơi này có một gia đình giả gồm bốn người, đứa con gái nhỏ là bị ba người khác bắt cóc. Bởi vì thường xuyên bị đánh đập, cho nên ủy thác kẻ sát nhân thang máy đi giết cha mẹ anh trai của chính mình, thế nhưng...lại thất bại.

Cha mẹ anh trai của nàng cũng không có chết, nàng ý thức được người ở cùng với mình, không phải là cha mẹ của chính mình, sau đó tự sát. Mà nội dung trong nhật ký làm nổi bật một điều-–ở trong chung cư này có một kẻ sát nhân có thể giúp người khác giết người. Trên đây là tất cả những gì Bạch Vụ thăm dò trong căn hộ lần này, sau khi kiểm tra một lần nữa, tin chắc rằng không có bỏ sót, hắn chuẩn bị đi đến tầng 6.

Tìm kiếm từng tầng một, cố gắng thu thập tất cả thông tin có thể thu thập trước nửa đêm. Bạch Vụ nghĩ như vậy, nhưng ngay vào thời điểm hắn đi tới cửa trước, chuẩn bị rời khỏi căn hộ 5-12

này, chợt dừng bước. Ánh mắt không có bắn ra chú thích, TV cũng không có phát ra tiếng vang. Bạch Vụ sở dĩ dừng lại, chỉ là trực giác chính mình bỏ sót một cái tin tức trọng yếu: "Không đúng...không đúng!" Hắn nhanh chóng nhớ lại chú thích bắn ra khi tiến vào căn hộ này. [Ở phần cuối căn hộ này có một bức tường rất dày, là nơi mà một gia đình bốn người đã từng sống -- cha, mẹ, anh trai, em gái. Em gái rất thú vị, nàng phạm một sai lầm có ý tốt.]

Cha mẹ anh trai của nàng cũng không có chết, nàng ý thức được người ở cùng với mình, không phải là cha mẹ của chính mình, sau đó tự sát. Mà nội dung trong nhật ký làm nổi bật một điều-–ở trong chung cư này có một kẻ sát nhân có thể giúp người khác giết người. Trên đây là tất cả những gì Bạch Vụ thăm dò trong căn hộ lần này, sau khi kiểm tra một lần nữa, tin chắc rằng không có bỏ sót, hắn chuẩn bị đi đến tầng 6.

Tìm kiếm từng tầng một, cố gắng thu thập tất cả thông tin có thể thu thập trước nửa đêm. Bạch Vụ nghĩ như vậy, nhưng ngay vào thời điểm hắn đi tới cửa trước, chuẩn bị rời khỏi căn hộ 5-12

này, chợt dừng bước. Ánh mắt không có bắn ra chú thích, TV cũng không có phát ra tiếng vang. Bạch Vụ sở dĩ dừng lại, chỉ là trực giác chính mình bỏ sót một cái tin tức trọng yếu: "Không đúng...không đúng!" Hắn nhanh chóng nhớ lại chú thích bắn ra khi tiến vào căn hộ này. [Ở phần cuối căn hộ này có một bức tường rất dày, là nơi mà một gia đình bốn người đã từng sống -- cha, mẹ, anh trai, em gái. Em gái rất thú vị, nàng phạm một sai lầm có ý tốt.]

Những lời này lúc trước Bạch Vụ đã suy ngẫm, nhưng hiện tại hắn lấy được một ít manh mối, suy ngẫm một lần nữa, phát hiện ra ý tứ bỗng nhiên thay đổi.