Chương 957:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 957:

1162 chữ

Thanh âm bên trong là như thế này: "Vào ngày đầu tiên ta chuyển vào chung cư, chợt nghe một bà lão nói với ta, đừng có đi lên sân thượng chung cư, bởi vì sân thượng 2 giờ đêm, sẽ xuất hiện một lão nhân, lão nhân này sẽ cầm ấm trà, hỏi người ta có muốn uống trà hay không, lão sẽ đi từng nhà hỏi, đừng có trả lời, ngừng thở, chờ lão rời đi." "Ta rất tò mò, làm sao lại có người như vậy? Vì vậy ta cài đặt camera giám sát. Được rồi, thực ra điều này không có liên quan, ta chỉ là ưa thích giám sát, còn sống chính là phải liên tục theo dõi người khác, chỉ có bằng cách này ta mới có thể sống!" Đây là video thứ nhất, theo lý thuyết, lúc này Lưu Nhất Nhãn hẳn là đang quay chụp căn hộ của mình, nhưng hình ảnh video lại đen thui. Điều này làm cho Bạch Vụ hoài nghi...Lưu Nhất Nhãn về sau đã trở thành một trong những chuyện lạ. Gã tiếp tục theo dõi.

"Trong một số căn hộ có tội phạm, ta đã thấy được, có một bí mật được cất giấu trong TV. Thật là kỳ quái, đối phương không chế mùi quá nặng sao? Chờ đã, đây dường như không phải là trọng điểm...ta đã bỏ sót chỗ nào?" "Tiểu cô nương trên tầng 2 lại đột nhiên tỉnh dậy. Nàng đang mộng du sao? Không ngừng gõ cửa, anh trai của nàng ngủ như lợn chết vậy. Hắc, thật thú vị. Y biết em gái của mình sẽ có hành vi khủng bố như vậy sao? Gặp quỷ rồi, gặp quỷ rồi! Nàng là siêu nhân sao? Đây là làm sao làm được?" "Thang máy dừng lại ở tầng 13. Không có ai ấn vào, ta có thể nhìn thấy thứ gì đó trong thang máy, nhưng không có hình ảnh, ta biết khu vực này có một số thứ nếu cho ta nhìn thấy, ta mới có thể trông thấy, mà không muốn để ta nhìn thấy, ta liền không thể trông thấy...thật sự là bực bội!" "Hắc...tiểu cô nương thật tà ác...chậc chậc chậc, ta cũng không thể trêu chọc nàng...người bên trong chung cư này, thủ đoạn giấu thi thể thật đúng là phong phú." Có rất nhiều video ghi lại về nửa đêm 12h, Bạch Vụ chú ý đến khoảng thời gian, phát hiện ra gần như đều là vài phút một đoạn. Hắn nhất thời cảm thấy có chút kỳ lạ, tưởng tượng một chút. Khoảng nửa đêm, một người nam nhân thỉnh thoảng chuyển màn hình và liên tục kể một số quan điểm của mình liên quan đến màn hình với tốc độ rất nhanh.



"Đây là một loại chứng bệnh." Rất nhiều video không thể xem được, nhưng số lượng video rình coi rất lớn, Bạch Vụ nhận thấy, Lưu Nhất Nhãn thậm chí còn chuyên môn mua máy chủ để lưu trữ video theo dõi của mình. Rất khó tưởng tượng một người có thể giám sát toàn bộ chung cư. Ở trong những video này, còn có rất nhiều tội ác, nói một cách ngắn gọn, trong chung cư này...nhân tài xuất hiện lớp lớp. Vì sống sót ở trong tận thế, các loại trộm cắp cướp bóc, giết người giấu xác tầng tầng lớp lớp. Nhưng chân chính được coi là chuyện lạ ở trong mắt Bạch Vụ, trước mắt chỉ mới có mấy cái, cũng chỉ có những video này, là hình ảnh biến thành màu đen, chỉ có thanh âm của Lưu Nhất Nhãn. Có người giấu thi thể ở trong TV. Chỉ có loại TV kiểu cũ to lớn kia, mới có không gian giấu người. Mà chuyện này, có khả năng gây ra chuyện lạ "Ta đang nhìn ngươi". Tiếp theo là tiểu cô nương tầng 2, có khả năng mộng du, hơn nữa ở trong mộng du, làm ra động tác khiến cho Lưu Nhất Nhãn không thể lý giải. Chẳng qua Bạch Vụ rất kỳ quái, tầng 2...người có em gái, không phải là Triệu Thôi Xán sao? Sau đó là người trung niên mù loà, y và con rối của y đều rất khả nghi.

Cuối cùng là bà lão nói rằng nửa đêm 2h, sẽ có lão đầu cầm ấm trà xuất hiện. Mà lão đầu cầm ấm trà này, được Bạch Vụ phán định là một trong những chuyện lạ. Bởi vì ở trong căn hộ này, Bạch Vụ thấy được một cái ấm trà. Chú thích cũng chứng thực một cái ý nghĩ của hắn. [Mọi người sẽ luôn thách thức những chuyện kinh khủng đó, để chứng minh chính mình không tin tà, nhưng bản thân của loại hành vi này cũng rất mê hoặc không phải sao? Có một số việc mà kỳ thật chúng ta biết là không tồn tại, nhưng vẫn là câu nói kia, hãy tôn trọng các quy tắc, ông bạn già của ta.] Manh mối chậm rãi hiện ra, rất hiển nhiên, Lưu Nhất Nhãn lựa chọn loại hành vi tìm đường chết nào đó, đáp lại người cầm ấm trà – lão đầu hỏi mọi người có muốn uống trà hay không kia. Chỉ là ấm trà tại sao lại ở trong phòng của Lưu Nhất Nhãn? Màn đêm càng ngày càng tối, tiếng cười phương xa càng thêm khoa trương, như thể là nhân số lấy nhiễm càng ngày càng nhiều, Bạch Vụ nhíu mày, mở cửa sổ ra. Mà lúc này đây, trong căn hộ sát vách, căn hộ cất giấu con rối kia...truyền ra một tiếng cười. Tiếng cười này không khác gì tiếng cười bên ngoài, Bạch Vụ cũng cười, không phải là bị lây nhiễm,

mà là hắn chợt phát hiện ra, tiếng cười kia như thể lây nhiễm chuyện lạ nào đó...giúp đỡ chính mình. Vì vậy Bạch Vụ rất nhanh đi tới căn hộ sát vách, căn hộ của trung niên mù loà vô cùng đơn sơ, chỗ nằm ngủ chỉ là một cái chiếu. Nơi này đặt rất nhiều tay chân của con rối, lúc trước Bạch Vụ còn có chút nghi hoặc, vì sao ánh mắt không có cho ra nhắc nhở. Vì sao chính mình không nhìn thấy con rối kia, hiện tại hắn đã hiểu. "Không khó để một người mù thực hiện chính xác những chuyển động mà khán giả mô tả, nhưng tại sao y có thể thực hiện những biểu tình của khán giả?? Hoặc là y không mù...hoặc là, y...mới là con rối, con rối trong tay y, mới thật sự là người điều khiển" Trong bóng tối, ở giữa những tay chân đó phảng phất như có được sợi tơ kết nối, chúng bắt đầu không ngừng chắp nối cho đến khi trở thành một con rối hoàn chỉnh.