Chương 958:

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 20/01/2026 16:46 visibility 1 lượt đọc

Chương 958:

[Chúc mừng người tìm được chuyện lạ thứ ba, tin tưởng ta, năng lực của nó đối với người mà nói là rất hữu dụng, cho dù chân tay người bị gãy, cũng có thể dùng trạng thái dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng khâu lại, nhưng người cũng biết, tất cả những thứ này đều có một điều kiện tiên quyết, khiến nó phụ thuộc vào người, đối phó với năm chuyện lạ khác.] Bạch Vụ cuồng hỉ, đây không phải là năng lực chuyển dị nhược điểm của Mộc Nãi Y trên chuyến bay sao? Thứ tốt! Con rối trong bóng tối phát ra tiếng cười đáng sợ, một màn này lúc trước làm cho Lưu Nhất Nhãn sợ tới mức ngây ngốc, nhưng trong tai của Bạch Vụ, chỉ cảm thấy thanh âm của thiên nhiên truyền đến. Theo ngày tận thế đến, rất nhiều nghề nghiệp đã biến mất, văn minh nhân loại bị hạo kiếp to lớn xâm chiếm từng bước. Tuy cuối cùng hạt giống truyền thừa vẫn có thể được giữ lại tại Tòa Tháp, nhưng hoàn cảnh sinh

tồn tàn khốc, cùng với một lượng lớn người dân bị ngăn ở trong Tòa Tháp, rất nhiều văn minh mà

mọi người biết đến đã không còn tồn tại. Dù là tinh hoa hay hủ tục do tổ tiên truyền lại, hết thảy đều không còn sót lại chút gì. Tòa Tháp quả thật đã mở ra một cái thời đại mới, với công nghệ kỹ thuật của bản thân Tòa Tháp, cùng với sự học tập nhanh chóng của nhân loại, khiến cho văn minh mới không cần đi rất nhiều đường quanh co. Nhưng phảng phất như là có một tầng đứt gãy thật đáng buồn với thời đại trước đó, đối với những tay nghề không có quan hệ gì với sinh tồn đã biến mất kia, không có người để ý. Thành phố Bách Xuyên 700 năm trước, liền có như vậy một nghệ nhân như vậy, người đã khiến mọi người tán thưởng với màn múa rối của mình tại Thục Đô. Nhưng rất tiếc, kỹ nghệ này kém hữu ích hơn xa lái xe, bơi lội và sử dụng súng. Nhất là ngày tận thế đến, bệnh viêm giác mạc của y ngày càng trở nên trầm trọng, y dần mất đi thị lực và trở thành một người mù. Một người lành lặn còn không thể sinh tồn trong hoàn cảnh như vậy, huống chi là một người mù? Ai cũng không biết đến cùng phát sinh chuyện gì, trong chung cư kỳ lạ này có rất nhiều người mất

tích một cách bí ẩn, cũng có không ít người chết không rõ nguyên nhân.

Những người mù vẫn sống rất tốt, không có ai biết y đến cùng vì sao có thể lấy được rất nhiều đồ ăn ở bên ngoài. Kẻ Tình trộm đã từng nghĩ đến việc ăn trộm thức ăn, nhưng gã không có hành động, mà là để lộ ra tin tức này. Thế là hôm đó liền có người đến lấy trộm đồ ăn. Người mù không bao giờ đóng cửa, như thể chính y cũng không biết chính mình tích trữ nhiều đồ ăn như vậy, đối với những người khác mà nói, rõ ràng là có sự cám dỗ chết người. Chỉ là kẻ rình trộm thủy chung không biết về sau những người này thế nào, mỗi lần có người tiến vào căn hộ của người mù, liền chưa bao giờ đi ra, mà những hình ảnh này, đều là màu đen.

700 năm sau, căn hộ này lại nghênh đón một người xâm nhập. Cái cổ của con rối chuyển động 270 độ, thân thể cứng ngắc vặn vẹo, trong bóng tối phát ra tiếng răng rắc dường như đang chỉnh lại một chiếc xương bị lệch.

Con rối chậm rãi sống lại. Không chỉ vậy, những tay chân" giấu trong hộp, gầm giường, trong nhà tắm cũng lần lượt di chuyển. Chúng bò lổm ngổm như những con sâu... Người xâm nhập rốt cục cũng ý thức được, những tay chân này là tay chân người! Trước đây chúng yên lặng nằm ở trong căn hộ này, nhìn giống như là tay chân con rối còn sót lại. Nhưng vào giờ khắc này, ở trong đêm tối, chúng lộ ra bộ mặt vốn có của mình, toát ra mùi thối rữa và bắt đầu từ từ nối lại. Chỉ là người ghép chúng từ lâu đã quên đi hình dáng ban đầu của chúng, cái đầu và cơ thể của một người đàn ông cường tráng, được kết nối với tay chân của một đứa trẻ. Đầu phụ nữ trung niên nối với thân nam thanh niên... Rất nhiều nhóm linh kiện không phân biệt được là "người giả" hay "người thật" liên tục được kết hợp với nhau. Đứng ở trước người con rối, chúng phảng phất như một đám hộ vệ. Nếu như đặt ở trong phim kinh dị, quá trình này đạo diễn nhất định sẽ làm một pha quay chậm,

phối hợp với âm nhạc khẩn trương kinh khủng. Sau đó diễn viên nhất định sẽ quát lớn lộ ra biểu tình kinh khủng. Đúng vậy, diễn viên Bạch Vụ không có lộ ra biểu tình kinh khủng, thậm chí có chút muốn cười, vì vậy một màn trong bóng đêm này, đột nhiên mất đi bầu không khí đáng sợ. "Vào trước khi người bắt đầu biểu diễn, ta cũng cần người hiểu một điều, những vật xung quanh người này rất dọa người, thế nhưng không doạ được ta. Hơn nữa chúng không có sức chiến đấu gì, như vậy xem ra, những người này hẳn là đã từng xâm nhập căn hộ của ngươi, có ý đồ tổn thương ngươi, hoặc là cướp bóc những người kia của ngươi. Chẳng qua chúng cuối cùng đã trở thành con rối." Bạch Vụ nói: "Lần đầu tiên ta tới nơi này không có tìm được người, hiển nhiên người có năng lực giấu kín, hơn nữa ta cũng không biết đủ nhiều về tin tức của ngươi, tin thì có cũng không có cách nào kích hoạt, thật giống như ta tin tưởng trên đỉnh đầu của ta có quái vật, nhưng chuyện lạ yêu cầu ta ngẩng đầu kia, vẫn thủy chung không chịu xuất hiện." "Chẳng qua bây giờ không giống với lúc trước, ta đã biết toàn cảnh của ngươi, quy tắc tin thì có khiến cho ngươi không thể tránh né ta. Người xuất hiện tương đối trễ, so với hai chuyện lạ trước

đó, ta dù sao cũng ôm chút chờ mong đối với người, nhưng người lại bị tiếng cười ảnh hưởng" Con rối trong bóng tối thậm chí có một tia sợ hãi, khí thế tản mát ra trên người nhân loại này, khiến cho nó cảm giác được nguy hiểm. "Ngươi...là...ai...?" Thanh âm của nó rất máy móc, trong lòng Bạch Vụ tự nhủ nơi này nếu không làm khu nghỉ ngơi cho người nhà tù, dùng để làm nhà ma, ngược lại là không tệ.