Chương 1624: Xin hỏi ngươi mù từ lúc nào vậy?
Phương pháp huấn luyện đặc biệt của Mộc Uyển Nhi, Mặc Ngọc và Phương Khung tương đối đơn giản.
Luyện đan, chế tạo khôi lỗi và tu luyện trận pháp đều cần tích lũy kinh nghiệm.
Đơn giản mà nói chính là liên tục thực hành rèn luyện trên các phương diện này là được.
Lục Trường Sinh cố ý sáng tạo ra đan phương, phương pháp luyện chế khôi lỗi và cách bố trí trận pháp tương đối khó cho ba người bọn họ.
Còn Tiểu Thạch Đầu.
Vì trừng phạt chuyện lần trước hắn làm, Lục Trường Sinh giam cầm hắn trong một vùng không gian rất kiên cố.
Mà nhiệm vụ của Tiểu Thạch Đầu chính là dùng lực lượng không gian của hắn để thoát ra ngoài.
Về phần Hứa Dạ Minh.
Phương pháp huấn luyện đặc biệt mà Lục Trường Sinh vạch ra cho hắn chia thành hai bước.
Bước đầu tiền chính là triệu hoán bảy mươi lăm con dị thú bên trong Sơn Hải Kinh ra. Không nhất thiết phải triệu hoán toàn bộ, nhưng ít ra phải đồng thời triệu hoán và kiểm soát được mười con.
Và lấy được tinh huyết của bảy mươi lăm dị thú.
Sau đó đến bước thứ hai, dung nhập tinh huyết của bảy mươi lăm con dị thú này, cộng với một giọt tinh huyết của Lục Trường Sinh hóa thành huyết trì.
Có tinh huyết của Lục Trường Sinh làm môi giới, chắc hẳn tinh huyết của bảy mươi lăm loại dị thú có thể dung hợp hoàn hảo với nhau.
Hứa Dạ Minh sẽ ngâm mình trong huyết trì này, chậm rãi hấp thu lực lượng. Phối hợp với Đại Hoang Kinh, dùng cái này để nâng cao tu vi của mình và Đại Hoang Thú Tâm.
Đương nhiên có thể hấp thu được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa của Hứa Dạ Minh.
Dù sao đây cũng là dung nhập tinh huyết của bảy mươi lăm loại dị thú hàng đầu, đẳng cấp thuộc tính và khoảng cách chủng tộc cũng quá lớn.
Còn có thêm tinh huyết của Lục Trường Sinh.
Không phải người bình thường có thể chịu đựng được.
Nhưng dù sao cũng có phân thân của Lục Trường Sinh luôn giám sát, lỡ có chuyện gì xảy ra thì có Cây liễu bảo vệ.
Nghĩ vậy, Lục Trường Sinh yên tâm rời đi.
Trở lại Thảo Đường, Lục Trường Sinh lại nằm trên ghế trúc lười biếng phơi nắng, duỗi lưng một cái, nhắm hai mắt lại.
Hắn không thèm nhìn đến hình ảnh các đệ tử của mình đang huấn luyện đặc biệt khổ không thể tả.
Ở một bên, Hoàng Thiên cạn lời: “Đám đệ tử của ngươi bị hành hạ đau khổ đến nỗi kêu rên không thôi, còn ngươi thì ở đây ngủ trưa, ngươi có tình người không vậy?”
Lục Trường Sinh trợn mắt nói: “Ta đã tốn công suy nghĩ phương pháp huấn luyện đặc biệt cho từng người suốt mấy ngày đó! Mấy ngày nay không có ngày nào là được nghỉ ngơi tử tế, không để ta thư giãn chút được hả?”
Hoàng Thiên: “Chẳng phải chỉ tốn có hai ngày thôi sao? Hơn nữa ngươi không giám sát cẩn thận, lỡ như có chuyện gì xảy ra thì biết làm sao?”
Lục Trường Sinh phất tay nói: “Có phân thân của ta ở đó mà.”
“Phân thân không phải chỉ là thân ngoại pháp thân sao?”
Lục Trường Sinh nở một nụ cười cao thâm, ngón tay giơ thẳng lắc lư qua lại, nói: “Ta gọi là Ảnh phân thân chi thuật, ngươi không hiểu đâu.”
Lúc này, một vị khách ít gặp đột nhiên bay đến từ phương xa, đáp xuống bên cạnh Lục Trường Sinh.
“Lục tiền bối, nghe nói đám Diệp Thu Bạch đều trở về rồi? Đúng lúc ta tìm bọn hắn có việc…”
Còn chưa nói hết câu thì Lục Trường Sinh đã liếc nhìn nam tử bằng ánh mắt ghét bỏ: “Mấy ngày nay đã mệt lắm rồi, sao mà phiền phức lại tới nữa?”
Liễu Tự Như: “???”
“Cho nên những lần trước ngài nhờ ta thử bao nhiêu đan dược đều không tính sao? Dùng xong rồi vứt?”
Tra nam!
Lục Trường Sinh phất tay nói: “Có việc mau nói, có rắm mau thả.”
“...” Liễu Tự Như không còn lời gì để nói: “Ta tìm đám Diệp Thu Bạch…”
“A, bọn hắn à.” Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra, chỉ vào hình ảnh trước mặt mình và nói: “Ở đây này.”
Liễu Tự Như quay đầu sang xem, bên trong hình ảnh đang chiếu dáng vẻ thê thảm của cả đám Diệp Thu Bạch, thỉnh thoảng còn có những tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Liễu Tự Như do dự một chút rồi nói: “Rốt cuộc ngài vẫn đi đến mức này…”
Lục Trường Sinh: “???”
“Mặc dù bình thường bọn hắn hay gây chuyện nhiều một chút, nhưng ngài cứ như vậy mà không kịp chờ đợi muốn xử lý bọn hắn rồi sao?”
Lục Trường Sinh cảm giác nắm đấm của mình lại cứng hơn rồi.
Nhưng mà hắn không phải loại người sẽ cố nhịn cơn giận xuống, hắn tức giận là sẽ ra tay ngay lập tức.
Bốp bốp!
Thế là Liễu Tự Như ôm lấy hai cục u lớn trên đầu mình, rên rỉ lăn lộn trên đất.
Nếu là người khác làm vậy, với thực lực của Liễu Tự Như cùng khả năng chịu đau do bị đan dược hành hạ, chắc chắn sẽ không có cảm giác gì.
Nhưng nắm đấm của Lục Trường Sinh mang đến sự đau đớn vô cùng!
Lục Trường Sinh vặn vặn lắc lắc cổ tay, tức giận nói: “Được rồi, nói đi, tìm bọn hắn có chuyện gì?”
Gương mặt Liễu Tự Như vẫn còn hiện vẻ đau đớn, hắn nói: “Gần đây bên Thính Phong Các đang vây quét người Ám Vực. Sau đó hình như Thính Phong Các đang dốc toàn lực để điều tra thông tin về đám người Diệp Thu Bạch.”
“Dựa theo tình báo của chúng ta, có vẻ như thượng cổ thế gia Hiên Viên gia đã chi ra số tiền lớn để nhờ Thính Phong Các điều tra.”
“Cho nên ta định nhờ đám người Diệp Thu Bạch phối hợp để tung ra tin tức giả. Vậy thì Thính Phong Các sẽ lấy tin giả đó báo cáo lại cho Hiên Viên gia.”
“Mà sau khi Hiên Viên gia phát hiện đây chỉ là tin giả thì nhất định sẽ tức điên lên. Và với nội tình của thượng cổ thế gia, lời chỉ trích của bọn họ sẽ là đòn đả kích chí mạng đối với Thính Phong Các.”
“Lúc đó, Ám Vực sẽ tranh thủ tình thế hỗn loạn mà nhảy vào, thả ra một vài tin tức thật nhưng không đáng kể có liên quan đến đám Diệp Thu Bạch ra ngoài. Như vậy Ám Vực sẽ có thể hoàn toàn đứng vững gót chân ở Thương Huyền đại lục.”
Không thể không nói, kế hoạch của Liễu Tự Như rất hoàn hảo.
Lục Trường Sinh cũng nghĩ cách này vô cùng khả thi.
Nhưng mà…
“Nếu đã đến nhờ người khác giúp đỡ thì dù sao cũng nên có thái độ đúng mực chứ?” Lục Trường Sinh bắt chéo chân, ngón tay gõ nhịp lên ghế trúc, trên mặt nở một nụ cười đùa cợt nhìn Liễu Tự Như.
Liễu Tự Như sửng sốt, nói: “Ta đâu có nhờ ngài, ta nhờ đám Diệp Thu Bạch mà.”
“Đám Diệp Thu Bạch là gì của ta?”
“Đồ đệ.”
“Một ngày làm thầy, cả đời làm gì?”
“Làm cha…”
Lục Trường Sinh cười híp mắt nói: “Cho nên còn cần ta nói nữa không?”
Liễu Tự Như che mặt khóc không ra nước mắt, nói: “Đừng nói nữa, ngài muốn ta làm gì thì cứ nói thẳng đi.”
Nghe vậy, Lục Trường Sinh trực tiếp đứng lên đi vào một gian phòng.
Không bao lâu sau, hắn đi ra ngoài.
Liễu Tự Như sững sờ nhìn Lục Trường Sinh ôm mấy chục bình đan dược đi đến đặt trước mặt hắn.
“Nhiều như vậy?”
Lục Trường Sinh quay người lại tiếp tục đi vào phòng, còn nói: “Đừng gấp, còn nữa.”
Khi mấy trăm bình đan dược được đặt trước mặt mình.
Đôi mắt của Liễu Tự Như đã mờ mịt, nhìn lên bầu trời xanh thẳm mà cười “ha ha.”
Lục Trường Sinh chỉ vào Liễu Tự Như, nói: “Ngươi nhìn tiểu tử này đi, cười vui vẻ hưng phấn biết bao nhiêu chứ!”
Hoàng Thiên ở bên cạnh trợn trắng mắt.
Xin hỏi ngươi mù từ lúc nào vậy?
Nhìn vậy mà gọi là vui vẻ hả???
Nàng nhìn Liễu Tự Như với ánh mắt đồng cảm.
Mấy trăm bình đan dược, e là mấy tháng nằm liệt không nhúc nhích nổi, hơn nữa chắc chắn khó chịu muốn chết.
Nói như vậy, mặc dù đan dược do Lục Trường Sinh luyện chế có thể tăng thực lực lên một cách ổn định, thế nhưng tác dụng phụ cũng rất lớn.
Nhưng mà nói thì nói thế, Liễu Tự Như vẫn ôm lấy mấy trăm bình đan dược kia đi vào phòng tu luyện, gương mặt hiện đầy vẻ quyết tâm thấy chết không sờn.