Chương 1625: Một rổ kế hoạch tu luyện đang tiến hành…

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1625: Một rổ kế hoạch tu luyện đang tiến hành…

Việc tu luyện của đám người Diệp Thu Bạch đã đi vào ổn định.

Đương nhiên nếu đã là huấn luyện đặc biệt thì đau khổ là điều không thể tránh khỏi.

Chỉ trong bốn ngày, Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên ở Thảo Đường đã nghe được đủ loại tiếng kêu la thảm thiết không ngừng của đám đệ tử.

Lục Trường Sinh nghe nhiều đến nỗi lỗ tai sắp đóng kén, nhìn chằm chằm vào hình ảnh với vẻ mặt không kiên nhẫn. Hắn rất muốn đi đến phòng khác, thế nhưng lại sợ đám ranh con này xảy ra chuyện, chỉ có thể nhìn không rời mắt.

Hoàng Thiên ở bên cạnh nhìn vẻ mặt buồn bực của Lục Trường Sinh thì không khỏi buồn cười.

Vì lo cho an nguy của chúng đệ tử nên Lục Trường Sinh thậm chí còn không ngủ trưa!

Phải biết rằng, bình thường trong Thảo Đường, Lục Trường Sinh luôn bền lòng vững dạ với giấc ngủ trưa của mình.

Trong lòng Hoàng Thiên cảm khái không thôi

Cũng chỉ khi nào có chuyện liên quan đến các đệ tử thì hắn mới nghiêm túc như vậy.

Liễu Tự Như đâu?

À, Liễu Tự Như vừa thử xong mấy bình đan dược, bây giờ đang nằm gục.

Nhưng mà vì để tiết kiệm thời gian, Lục Trường Sinh đã cố ý sắp xếp hắn bên cạnh đám nhãi ranh đó. Nếu không nhiều đan dược như vậy, chỉ sợ không mất trăm năm sẽ không thử hết được.

Không phải sao, bên trong hình ảnh, Liễu Tự Như miệng sùi bọt mép ngã xuống đất.

Nhưng mà khí tức thì đang tăng vọt.

Chỉ có thể nói, con đường tu đạo của Liễu Tự Như là không thể sao chép.

Hắn chính là nhanh chóng trưởng thành dưới sự hành hạ của Lục Trường Sinh.

Bây giờ Liễu Tự Như đã đạt đến Bán Thần cảnh đỉnh phong, đoán chừng gặm thêm chút đan dược nữa là có thể bắt đầu độ tầng lôi kiếp thứ nhất.

Bên ngoài đã bốn ngày trôi qua, bên trong thì đã bốn mươi năm.

Diệp Thu Bạch đang đứng trong bãi đá vụn.

Xung quanh Diệp Thu Bạch đã có một vô số loạn thạch bị chém nát.

Từ lúc mới bắt đầu, Diệp Thu Bạch không được sử dụng tiên khí, căn bản không thể rút Thanh Vân kiếm ra được.

Cho đến bây giờ, hắn đã có thể vận dụng Hỗn Nguyên Kiếm Thể, kiếm cốt và kiếm đạo một cách hoàn mỹ để rút hoàn toàn Thanh Vân kiếm ra!

Không thể không nói, trước đó Diệp Thu Bạch thường không quan tâm đến việc khai phá Hỗn Nguyên Kiếm Thể, chỉ khai phá một lần duy nhất lúc đạt được truyền thừa của Thanh Vân kiếm chủ, thu được kiếm cốt.

Bây giờ tiên khí triệt để bị áp chế, không thể sử dụng.

Diệp Thu Bạch càng có thể cảm ứng được Hỗn Nguyên Kiếm Thể và khai phá tiềm năng của nó tốt hơn. Đồng thời cũng có thể càng thêm thành thạo sử dụng Hỗn Nguyên Kiếm Thể.

Cảm nhận và vận dụng kiếm đạo cũng ngày càng thuần thục.

“Hự!”

Diệp Thu Bạch quát khẽ một tiếng, trên bề mặt cơ thể hắn có từng đoạn xương phát ra ánh ngọc.

Kiếm chi đạo tắc điên cuồng tuôn trào.

Đột nhiên, Diệp Thu Bạch rút Thanh Vân kiếm trong tay ra.

Khi thanh kiếm cổ xưa được rút ra khỏi vỏ, vào thời khắc đó kiếm quang tỏa ra ánh sáng chói mắt. Trong kiếm quang vô tận kia, dường như lực lượng kiếm đạo căn nguyên nhất từ thuở sơ khai trong thiên đại đã xen lẫn trong đó, vô khổng bất nhập!

Chỉ rút kiếm ra thôi mà sắc mặt Diệp Thu Bạch đã hơi tái nhợt.

Sau đó hắn vung kiếm về phía trước.

Trong chớp mắt, đã có chín tòa loạn thạch bị đạo trảm kích này chém thành bột mịn!

Một kiếm này vung ra, khí tức của Diệp Thu Bạch cũng trở nên hỗn loạn.

Thế nhưng lần này hắn cũng mất hết sức lực mà ngã gục xuống nước. Diệp Thu Bạch cắn răng, hai tay cầm chắc chuôi kiếm, lại một lần nữa vung lên.

Mặc dù uy lực của đạo trảm kích này yếu hơn vài phần, nhưng vẫn có thể chém nát sáu tòa loạn thạch.

Phải biết rằng loạn thạch ở nơi này cũng không phải đất đá bình thường, mà tất cả loạn thạch ở nơi này đều đã được Lục Trường Sinh gia tăng lực lượng.

Sau đó lại một kiếm chém ra.

Rốt cuộc Diệp Thu Bạch cũng chịu không nổi nữa, đặt Thanh Vân kiếm trong tay xuống đất.

Sau đó hắn cầm lấy đan dược bên cạnh ném vào trong miệng, cố chịu đựng không ngất xỉu. Trong tình trạng cơ thể đã hoàn toàn kiệt sức, Diệp Thu Bạch miễn cưỡng khoanh chân ngồi cạnh Thanh Vân kiếm, cảm nhận lực lượng căn nguyên kiếm đạo trong đó.

Vào khoảnh khắc này, trình độ kiếm đạo của hắn tăng vọt hơn bao giờ hết!

Kiếm đạo quy tắc không ngừng thay thế kiếm chi đạo tắc.

Trải qua bốn mươi năm, Diệp Thu Bạch đã chuyển hóa chín phần kiếm chi đạo tắc của mình thành kiếm đạo quy tắc chi lực.

...

Hồng Anh, Ninh Trần Tâm và Tiểu Hắc cũng tiến triển cực kỳ thuận lợi.

Đặc biệt là Thạch Sinh, bên trong tinh không vô tận, hắn nhớ lại lời nói của Lục Trường Sinh.

Tinh thần chi lực không chỉ đơn giản là tinh thần chi lực, nó còn có thể sinh ra những loại lực lượng khác.

Thạch Sinh vẫn luôn suy nghĩ nên làm như thế nào để diễn sinh ra những loại lực lượng khác.

Trong bốn mươi năm ở đây, trải qua thí nghiệm liên tục, hắn đã có thể từ tinh thần chi lực diễn sinh ra quang minh chi lực.

Lấy sao trời làm trung tâm, giải phóng ánh sáng!

Dưới sự gia tăng của quang minh chi lực, tốc độ vẫn lạc của sao trời đã tăng nhanh, tính cả tốc độ của bản thân Thạch Sinh cũng tăng vọt lên rất nhiều.

Có thể nói, có quang minh chi lực gia trì, chỉ sợ xét trong cùng cảnh giới, không có bất cứ ai có tốc độ nhanh hơn Thạch Sinh.

Cho dùng là Mục Phù Sinh tinh thông lực lượng lôi đình, trong cùng cảnh giới mà không có phù triện gia trì thì cũng khó có thể đuổi kịp Thạch Sinh.

Sau khi tinh thần chi lực dung nhập thêm lực lượng của những quy tắc khác, cảnh giới của Thạch Sinh và tinh thần chi lực lại một lần nữa tăng vọt.

Bao gồm cả việc lợi dụng tinh thần chi lực để sinh ra quang minh chi lực, nơi nào ánh sáng chiếu rọi thì công kích vô khổng bất nhập!

Sau khi diễn sinh ra lực lượng khác từ tinh thần chi lực.

Cảnh giới và tinh thần chi lực của Thạch Sinh đã có một bước nhảy xa.

Nhưng mà…

Bây giờ điều khiến Thạch Sinh bối rối chính là, đã từ tinh thần chi lực diễn sinh ra quang minh chi lực được rồi, lại làm như thế nào để diễn sinh ra sinh chi lực.

Thạch Sinh đã giậm chân tại chỗ ở bước này hơn mười năm.

Nhưng mà cũng rất bình thường.

Phải biết, từ một loại lực lượng quy tắc diễn sinh ra một loại lực lượng quy tắc khác là chuyện có độ khó cực cao. Thậm chí có thể nói những cường giả Vực Thần cảnh như Càn lão cũng chưa chắc có thể làm được.

Huống chi, sinh chi lực vốn là một trong số các đạo tắc tối cao trong ba ngàn đại đạo.

Bản thân cũng đã khó tu luyện, càng đừng nói đến chuyện diễn sinh ra từ một loại đạo tắc khác.

Thạch Sinh mở mắt ra, khẽ thở dài: “Bốn mươi năm… Mà chỉ được chút thành quả này, có lẽ đã bị những sư huynh đệ khác bỏ xa.”

Nếu để cho những người khác nghe được câu nói này, chỉ sợ sẽ cho Thạch Sinh một cái tát.

Điều mà người ta mất cả đời cũng không làm được, hơn nữa còn là diễn sinh ra đạo tắc tối cao, ngươi chỉ mất có bốn mươi năm mà dám nói như vậy?

Hơn nữa… Tốc độ tiến bộ của Thạch Sinh là nhanh nhất trong số các đệ tử.

Chỉ diễn sinh ra quang minh chi lực thôi, cũng đủ giúp cho cảnh giới và tinh thần chi lực của Thạch Sinh tăng vọt không ít.

Thạch Sinh đang chuẩn bị nghỉ ngơi một chút để lấy lại tinh thần.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn cành liễu ở bên rìa vùng tinh không này.

Cành liễu kia ở đó để bảo vệ bọn hắn, lỡ như bọn hắn bị trọng thương tẩu hỏa nhập ma thì có thể kịp thời chữa trị.

Xung quanh cành liễu đó, sinh chi ý thuần khiết nhất đang uốn lượn.

Thạch Sinh chăm chú nhìn chằm chằm vào cành liễu, cảm nhận cỗ sinh chi ý dào dạt đó.

Thời gian trôi đi, trong mắt hắn dần hiện lên vẻ sáng tỏ.

Thảo Đường.

Hoàng Thiên nhìn về phía Liễu Thụ, cười nói: “Đây có tính là giúp hắn gian lận không?”

Liễu Thụ khẽ nói: “Ta chỉ hơi thả ra một chút lực lượng mà thôi, có thể cảm ngộ được hay không thì toàn bộ đều phải dựa vào bản thân hắn.”

“Có tài nguyên thì sao lại không thể sử dụng chứ? Cái này cũng không tính là gian lận.”

Đây cũng là nguyên nhân vì sao thế lực càng lớn thì dòng chính càng mạnh hơn các tán tu khác.

Những tán tu thiên tài, vươn lên và tỏa sáng từ hạ giới bần cùng thật sự quá hiếm hoi, gần như không có.

Bối phận, tài nguyên và hoàn cảnh tu luyện chính là những điều kiện cơ sở nhất trên con đường tu đạo.