Chương 1644: Không có ta thì cái nhà này cũng tan tành!
Diệp Thu Bạch mới vượt qua hai tầng lôi kiếp, lại có thể đột phá được cảnh giới mà ngay cả những kiếm tu thiên tài lẫn cường giả kiếm tu có danh tiếng nhiều năm cũng khó lòng vượt qua, đạt tới cảnh giới quy tắc kiếm đạo.
Loại thiên phú yêu nghiệt xưa nay chưa từng thấy như vậy, tuyệt đối không thể để lại!
Phải biết rằng, cho dù là Thanh Vân kiếm chủ - Nhân vật kinh tài tuyệt diễm được vô số kiếm tu tôn thờ là người đứng trên đỉnh cao kiếm đạo của Hỗn Độn giới, cũng phải đến Vực Thần cảnh đỉnh phong mới làm được như vậy.
Mà người trẻ tuổi trước mặt đây, mới chỉ vượt qua hai tầng lôi kiếp đã làm được chuyện đó?
Nếu như Diệp Thu Bạch không chết, với thực lực và thiên phú kiếm đạo đáng sợ của hắn, rốt cuộc hắn có thể tiến xa đến mức nào? Có lẽ đủ để thử đột phá đến cảnh giới trong truyền thuyết kia.
Nếu như kết giao tạo dựng quan hệ, Hiên Viên thị chắc chắn sẽ đối đãi nhiệt tình thân thiện với đối phương.
Nhưng đáng tiếc… Hai bên đã kết thù.
Cũng chỉ có thể bóp chết đối phương từ trong trứng nước.
Nghĩ như vậy, ánh mắt của đại trưởng lão càng thêm kiên quyết, khí tức của kiếm hà đang tuôn trào cũng tăng vọt hơn gấp vài lần!
Giống như không muốn cho Diệp Thu Bạch bất kỳ một cơ hội chạy trốn nào!
Hắn muốn giết chết Diệp Thu Bạch ngay tại đây, tránh cho đêm dài lắm mộng.
Về phần truyền thừa và kiếm cốt, chỉ cần để lại thi thể và một sợi thần hồn của đối phương là được.
Diệp Thu Bạch thấy thế thì vẻ mặt dần ngưng trọng.
Đối phương là cường giả Quân Thần cảnh đỉnh phong, dù hắn đã đột phá cảnh giới quy tắc kiếm đạo nhưng chắc chắn cũng không thể địch lại đối phương.
Ngay cả Mục Phù Sinh và Liễu Tự Như cũng lần lượt truyền âm đến.
“Thu Bạch! Đừng đánh nữa, diễn kịch cũng đủ rồi, đối phương sẽ không nghi ngờ gì đâu!”
“Đại sư huynh! Mau khởi động Thiên Lôi Độn Phù đại trận, thuận tiện kích hoạt những phù triện phòng ngự kia đi!”
Diệp Thu Bạch nghe thấy nhưng lại không làm theo lời bọn hắn.
Ngược lại, hắn nhếch miệng cười, thấp giọng lẩm bẩm: “Từ khi trải qua huấn luyện đặc biệt của sư tôn, ta đã có thể hoàn toàn rút được Thanh Vân kiếm, thậm chí còn vung vài kiếm, nhưng vẫn chưa có dịp thực chiến…. Đúng lúc, bây giờ có thể thử một lần.”
Nói đến đây, Vân Thương kiếm trong tay Diệp Thu Bạch bỗng nhiên biến mất.
Thay vào đó là một thanh trường kiếm cổ xưa.
Khi đám người Liễu Tự Như và Mục Phù Sinh ở bên ngoài Bích Hà lĩnh thấy được cảnh này thông qua phù triện giám thị thì đều vỗ trán thở dài.
“Ta biết mà, tiểu tử này nhất định sẽ không nghe lời.”
Tiểu Hắc thì lại không cảm thấy có gì bất ngờ, cười to:
“Chắc chắn rồi. Tính tình của Đại sư huynh vốn chính là như thế, hơn nữa vừa trải qua huấn luyện đặc biệt xong, cảnh giới không chỉ tăng lên mà còn có chiêu mới. Đừng nói đại sư huynh, ta cũng có chút ngứa tay rồi đó.”
Lúc trước khi đi Cửu Long thần triều, Tiểu Hắc đã muốn ra tay, nhưng đáng tiếc đó là sân đấu của Mục sư đệ muốn đi giành lại lão bà, cho nên hắn không thể đoạt đi hào quang của Mục sư đệ.
Vì thế Tiểu Hắc đã nhịn, nhường cơ hội ra tay cho Mục Phù Sinh.
Mục Phù Sinh đen mặt không nói gì.
Cửu Bạch Lộ ở bên cạnh trêu chọc: “Nhất định là ngươi đã tính đến tình huống này có đúng không?”
Mục Phù Sinh thở dài: “Còn phải xem tâm tính của đại sư huynh có tiến bộ được chút nào không. Kết quả vẫn là dễ dàng bị kích động như vậy, may là ta đã chuẩn bị trước…”
Hắn thật sự muốn khóc thật to!
Mục Phù Sinh thật sự vì cái nhà này mà cực khổ đủ điều…
Bên kia.
Đại trưởng lão và tông chủ Hứa Nghi của Bích Hà tông nhìn thấy thanh trường kiếm cổ xưa trong tay Diệp Thu Bạch thì vẻ mặt đều chấn động.
Mặc dù bọn hắn không nhìn ra thanh trường kiếm cổ xưa này có đẳng cấp gì.
Thế nhưng mới chỉ nhìn thanh kiếm này thôi, trái tim của bọn hắn đã nhảy lên từng nhịp liên hồi!
Không thể để hắn dùng thanh kiếm này.
Suy nghĩ này ngay lập tức lóe lên trong lòng đại trưởng lão!
Ngân quang hiện lên, một thanh trường kiếm mảnh dài liền xuất hiện trong tay đại trưởng lão.
Chỉ thấy đại trưởng lão vung tay lên, thanh trường kiếm mảnh dài đó không ngừng rung động! Từng luồng kiếm khí mang theo kình lực mãnh liệt tràn vào bên trong kiếm hà cuồn cuộn!
Diệp Thu Bạch thấy vậy thì cười nói: “Tiền bối thật sự coi trọng ta quá!”
Cũng không biết sau khi rút hoàn toàn Thanh Vân kiếm ra khỏi vỏ thì có thể chống đỡ được một kích này của đối phương hay không.
Diệp Thu Bạch cũng rất tò mò, thế là bàn tay cầm chuôi kiếm của hắn bắt đầu dùng sức, chuẩn bị rút Thanh Vân kiếm ra.
Vào thời khắc đó, mấy ngàn tấm phù triện xung quanh đột nhiên bùng lên tử sắc lôi quang chói mắt!
Từng đạo tử sắc lôi quang bắt đầu chồng lên nhau, lấy Diệp Thu Bạch làm trung tâm, hình thành nên một đại trận!
Không chỉ như thế, dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, bên ngoài đại trận này còn hiện lên từng tầng lôi đình kết giới, giống như hàng dãy tường thành dày đặc, căn bản không thể đếm hết được có bao nhiêu tầng!
Cảm nhận được lôi quang bắt đầu lấp lóe trong đó và sấm sét không ngừng uốn lượn.
Vẻ mặt của đại trưởng lão đột nhiên biến đổi, sắc mặt cũng đỏ bừng lên vì khí huyết dâng trào. Hắn dùng toàn lực tấn công vào kết giới lôi đình, quát to với đám người Hiên Viên gia:
“Hắn muốn bỏ chạy, tất cả dùng toàn lực tấn công vào kết giới!”
Những người khác của Hiên Viên nghe được mệnh lệnh, đều có vẻ mặt nghiêm túc, không dám chần chừ, lập tức rút kiếm ra dốc toàn lực tấn công kết giới.
Trong lúc nhất thời, bên ngoài kết giới ngăn cách là kiếm khí ngập tràn cuồn cuộn.
Ngay cả những người ở bên ngoài Bích Hà lĩnh cũng có thể cảm nhận được bầu trời phía trên Bích Hà lĩnh đang hiện đầy kiếm ý, thậm chí tầng mây cũng vì đó mà bị đánh tan.
Bầu trời vốn dĩ mây đen mịt mù, bây giờ lại cao xanh vạn dặm.
Từng tầng kết giới dần dần bị phá vỡ.
Mặc dù tốc độ phá vỡ kết giới của đám người Hiên Viên gia rất nhanh, nhưng lại có quá nhiều tầng kết giới!!
Bọn hắn thấy rất nhiều phù triện và kết giới vỡ vụn, nhưng con mẹ nó số lượng phù triện xung quanh vẫn không giảm đi bao nhiêu!
Rốt cuộc đã bố trí bao nhiêu phù triện ở đây chứ.
Cho dù là thiên kiêu của thế lực nhất lưu một phương, trong lúc tu luyện cũng không sử dụng nhiều phù triện đến như vậy. Chẳng lẽ ngươi có nhiều Hỗn Nguyên Thạch lắm sao?
Thế nhưng khi từng tầng kết giới còn chưa vỡ vụn hết.
Bên trong kết giới, lôi quang chợt lóe, bóng dáng Diệp Thu Bạch cũng biến mất không thấy đâu nữa…
Thấy cảnh như vậy, tất cả mọi người của Hiên Viên thị đều ngừng tấn công, nhìn chằm chằm vào nơi Diệp Thu Bạch biến mắt với vẻ mặt vô cùng nặng nề, bầu không khí xung quanh tràn đầy áp lực…
Sau đó vẫn là đại trưởng lão phản ứng lại đầu tiên, cắn răng nói: “Truy tìm cho ta!”
Nhị trưởng lão do dự lên tiếng: “Số người chúng ta dẫn theo e là không đủ, chỉ tìm trong Bích Hà lĩnh thôi cũng phải phân ra không ít người. Hắn đã dùng độn thuật trận pháp lớn như thế, chỉ sợ…”
Nghe vậy, đại trưởng lão ngẩng đầu nhìn về phía tông chủ Hứa Nghi của Bích Hà tông. Hắn bay lên cao, đứng trước mặt Hứa Nghi và nói: “Mượn dùng người của Bích Hà tông các ngươi, lục soát toàn bộ Bích Hà lĩnh, cho dù có phải lật tung cả Bích Hà lĩnh lên cũng phải tìm cho bằng được đối phương!”
Hứa Nghi lại cười lạnh nói: “Dựa vào cái gì mà ta phải giúp Hiên Viên thị các ngươi?”
Sắc mặt đại trưởng lão rất khó coi, trầm giọng nói: “Đừng quên bây giờ Hiên Viên thị và Hứa gia vẫn là đồng minh.”
“Chẳng qua cũng là vì tên Hứa Thương Hải kia mà thôi!”
Đại trưởng lão cười lạnh đáp: “Ngươi cũng biết là vì Hứa Thương Hải? Lúc ấy Hứa Thương Hải từ hôn với đích nữ của Hiên Viên thị chúng ta, hơn nữa còn bỏ trốn, khiến cho Hiên Viên thị chúng ta mất hết thể diện!”
“Huống hồ ngươi là chi thứ của Hứa gia, nếu ta đảm bảo ngươi giúp chúng ta tìm Diệp Thu Bạch, Hiên Viên thị sẽ giúp ngươi quay về làm dòng chính Hứa gia thì sao?”
Nghe vậy, lúc này Hứa Nghi mới gật đầu nói: “Một lời đã định.”
Nói xong, hắn cũng bắt đầu ra lệnh cho người Bích Hà tông toàn lực tìm kiếm Diệp Thu Bạch.
Còn người của Hiên Viên thị thì bắt đầu lục soát khắp nơi xung quanh Bích Hà lĩnh…