Chương 1645: Lấy chứng phu cương!
Trong lúc Bích Hà tông và Hiên Viên thị đang điên cuồng tìm kiếm Diệp Thu Bạch, thì đám người Diệp Thu Bạch đã sớm thông qua Thiên Lôi Độn Phù mà rời khỏi khu vực này.
Nhưng thái độ của Diệp Thu Bạch lại có chút không vui, gương mặt u ám, trong tay còn nắm chặt lấy Thanh Vân kiếm.
Sau khi rời khỏi đó và cách xa Bích Hà tông mấy vạn dặm, hắn mới nhìn Mục Phù Sinh và hỏi: “Mục sư đệ, ngươi ở khoảng cách xa như vậy mà vẫn có thể khống chế kích hoạt Thiên Lôi Độn Phù đại trận được sao?”
Hắn vốn còn định thử xem thực lực hiện tại của mình ra sao.
Kết quả còn chưa kịp rút Thanh Vân kiếm ra thì cứ ngơ ngác như thế mà bị truyền tống đi.
Mục Phù Sinh nhún vai đáp: “Không còn cách nào khác, vốn dĩ không thể thực hiện được. Nhưng khi ta đang kiểm tra phù triện đại trận thì đột nhiên nhớ ra đại sư huynh ngươi mới vừa được huấn luyện đặc biệt xong, còn chưa được thực chiến lần nào.
Ta đoán có lẽ ngươi sẽ không nhịn được mà thử ra tay một chút. Vậy nên bắt đầu thử nghĩ cách làm như thế nào để có thể điều khiển phù triện đại trận này từ khoảng cách xa ngàn dặm.”
Cách làm nghe có vẻ rất đơn giản, chính là phân chia lực lượng thần hồn lên trên mỗi một tấm phù triện.
Tuy nhiên…. Ở nơi này lại được bố trí nhiều phù triện như thế, đồng thời còn muốn kích hoạt từ khoảng cách xa nghìn dặm.
Cách làm này có yêu cầu cực cao đối với đẳng cấp thần hồn và lực khống chế, có thể nói trong số những người cùng cảnh giới, không có bất kỳ ai làm được chuyện này!
Mặc dù cách này khiến cho Mục Phù Sinh tiêu hao khá lớn, thậm chí thần hồn đã lâm vào trạng thái suy yếu.
Nhưng xem ra nỗ lực cũng không uổng phí.
Diệp Thu Bạch lại đen mặt nói: “Không tin tưởng ta đến thế sao? Ta chính là đại sư huynh của ngươi đó!”
Nghe vậy, Mục Phù Sinh không chút do dự mà gật đầu nói: “Ở phương diện này thì đúng thật là không đáng tin.”
Tiểu Hắc vừa định cười thì Mục Phù Sinh đã nhìn sang hắn, nói: “Tiểu Hắc sư huynh cũng giống vậy.”
Trong lúc nhất thời, khóe miệng của cả hai người đều co giật.
Những người khác thì không nhịn được mà bật cười to.
Diệp Thu Bạch và Tiểu Hắc liếc nhìn nhau, sau đó bóp bóp nắm tay, cười nói: “Nhưng mà cũng không sao, dù gì Mục sư đệ cũng mạnh như thế, đến bây giờ vẫn không bộc lộ ra thực lực chân chính, chắc chắn có thể cho hai huynh đệ chúng ta cơ hội thử nghiệm thành quả huấn luyện đặc biệt một cách thỏa mãn đi.”
Nhìn hai vị sư huynh vừa cười đầy xấu xa vừa giơ nắm đấm lại gần, Mục Phù Sinh trợn tròn mắt.
Hắn vừa định nói gì đó thì Cửu Bạch Lộ đã đi đến nắm lấy tay hắn, cười khúc khích nói: “Hai vị sư huynh, hôm nay hãy bỏ qua đi. Lúc này thần hồn của hắn đã suy yếu, cơ thể cũng đang yếu ớt, đừng nên giày vò hắn nữa.”
Mục Phù Sinh vừa định cảm kích gật đầu thì đột nhiên phản ứng lại, đen mặt nhìn Cửu Bạch Lộ, chất vấn: “Cái gì mà cơ thể yếu ớt chứ??”
Cửu Bạch Lộ chớp mắt nhìn hắn, tinh nghịch nói: “Được rồi, ngươi không yếu, được chưa.”
Giọng điệu tràn đầy sự cưng chiều và bất đắc dĩ.
Mục Phù Sinh xoa xoa nắm tay, cắn răng nói: “Đến lúc đó cho ngươi thử một chút, lấy chứng phu cương!”
Cửu Bạch Lộ lại không hề có chút ngại ngùng đỏ mặt nào, ngược lại còn nắm lấy tay Mục Phù Sinh và nói: “Được nha, ta chờ.”
Diệp Thu Bạch thấy dáng vẻ này của hai người thì không khỏi che mắt lại.
A... Không nhìn thấy gì hết, không nhìn thấy gì hết.
“Được rồi được rồi, đừng đùa nữa, chuyện còn chưa xong đâu.”
Lúc này, Liễu Tự Như ở bên cạnh vỗ tay cười nói:
“Chuyện của Thính Phong Các coi như đã tạm xong. Mặc dù bọn hắn không suy sụp đến nỗi không gượng dậy được, nhưng chỉ có thể bị Ám Vực đè đầu mà thôi.”
“Vậy còn chưa xong?” Hứa Dạ Minh nhìn Liễu Tự Như và hỏi: “Hay là phải hoàn toàn lật đổ Thính Phong Các?”
Liễu Tự Như lại lắc đầu: “Thế thì không được.”
“Vì sao kế hoạch lần này của chúng ta lại thuận lợi như vậy, không chỉ là bởi vì kế hoạch rất hoàn hảo, mà còn nhờ vào ngoại lực.”
Ngoại lực?
Mục Phù Sinh đã từng là hoàng tử, đương nhiên hiểu ý Liễu Tự Như đang nói gì, hắn giải thích: “Ý của Liễu thúc chính là, Thính Phong Các đã chiếm cứ vị trí thế lực tình báo đệ nhất ở Hỗn Độn giới quá lâu. Trên lĩnh vực tình báo, căn bản không có thế lực nào khác địch nổi với Thính Phong Các.”
“Mà sự độc quyền của Thính Phong Các chắc chắn sẽ khiến cho những thế lực khác khó chịu, trước đó không có thế lực tình báo nào cạnh tranh được với Thính Phong Các. Nhưng bây giờ đã có Ám Vực đứng ra, tất nhiên sẽ được những thế lực đỉnh cấp khác duy trì ủng hộ.”
Hứa Dạ Minh giật mình nói: “Nói cách khác, ngoại lực hỗ trợ chúng ta chính là những thế lực hàng đầu của Thương Huyền đại lục?”
“Đúng thế.”
Liễu Tự Như cười nói: “Cho nên chúng ta cũng phải phòng ngừa tình huống tương tự như vậy xảy ra. Chỉ cần có thể chèn ép Thính Phong Các là được rồi, nhưng không nên hoàn toàn lật đổ bọn hắn. Nếu không, Thính Phong Các hôm nay chính là Ám Vực của ngày mai.”
Mọi người đều gật đầu.
“Không phải trước đó các ngươi thắc mắc vì sao ta lại chọn vị trí là Bích Hà lĩnh sao?”
Thấy mọi người đều nhìn mình, lúc này Liễu Tự Như mới nói: “Tông chủ của Bích Hà tông là chi thứ của Hứa gia.”
Nói đến đây, Liễu Tự Như nhìn sang Hứa Dạ Minh, nghiêm túc nói: “Mà Bích Hà tông cũng là một trong những thế lực phụ thuộc Hứa gia.”
Hứa Dạ Minh hơi sững sờ.
Liễu Tự Như nói tiếp: “Lúc nhận được tình báo này, ta liền nghĩ nếu dẫn Hiên Viên thị đến đây, quan sát xem thái độ giữa Hiên Viên thị và Hứa gia ra sao và sẽ nói gì với nhau… Chắc bọn họ cũng sắp tới rồi.”
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến.
Một chấp sự Ám Vực khoác ngũ tinh hắc bào nhanh chóng chạy đến, sau khi đưa một quyển trục cho Liễu Tự Như thì rời đi.
Liễu Tự Như giao quyển trục cho Hứa Dạ Minh, Hứa Dạ Minh mở ra xem, phía trên có ghi lại lời nói giữa đại trưởng lão Hiên Viên thị và Hứa Nghi.
“Mặc dù có lẽ ngươi đã biết những tin tức này… Nhưng mà nếu như ngươi muốn điều tra thì có thể bắt đầu từ Hứa Nghi. Có vẻ như hắn rất muốn trở lại vị thế dòng chính Hứa gia.”
Sau khi Hứa Dạ Minh đọc lướt qua nội dung trên quyển trục thì nói với Liễu Tự Như: “Đa tạ Liễu thúc.”
“Được rồi.” Liễu Tự Như khoát tay áo nói: “Đi cùng ta về cứ điểm Ám Vực trước đi. Đợi khi Ám Vực tiếp nhận và tái lập mạng lưới tình báo của Thính Phong Các, các ngươi có thể đi làm chuyện mình muốn làm.”
Mục Phù Sinh muốn đề phòng Thất Bảo Thánh Tông.
Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch muốn ra tay với Hứa gia và Hiên Viên thị.
Muốn đối phó với những thế lực đỉnh cấp như vậy, đều cần có sự hỗ trợ của tình báo.
…
Ở một nơi khác.
Thất Bảo Thánh Tông.
Sau khi đoàn người Quý Dương trở về thì đã bẩm báo những chuyện đã xảy ra với tông chủ.
Sau khi tông chủ nghe tin thì ban bố hai mệnh lệnh.
Thứ nhất là trừng phạt dành cho Cửu Long thần triều, đồng thời ném cành ô liu đối với Huyền Vũ thần triều và Nam Phong thần triều ở Thiên Cơ đại lục, để hai thần triều này liên hợp lại gây chiến với Cửu Long thần triều.
Đồng thời lan truyền tin tức quốc chiến ra khắp toàn bộ Hỗn Độn giới, dùng chuyện này để ép Mục Phù Sinh và Cửu Bạch Lộ xuất hiện.
Thứ hai chính là hủy bỏ ý định thông gia.
Cửu Bạch Lộ đã không chấp nhận, hơn nữa còn bỏ trốn với một nam nhân khác, điều này chính là tát vào mặt Thất Bảo Thánh Tông!
Thất Bảo Thánh Tông vô cùng kiêu ngạo, đương nhiên không muốn để cho một nữ nhân đã từ chối bọn hắn, lại còn bỏ trốn với một nam nhân khác tiếp tục thông gia với Thất Bảo Thánh Tông.