Chương 1646: Thủ đoạn của Thất Bảo Thánh Tông

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1646: Thủ đoạn của Thất Bảo Thánh Tông

Rất nhanh, chuyện thông gia giữa Thất Bảo Thánh Tông và Cửu Long thần triều bị hủy bỏ đã lan truyền ra ngoài. Đồng thời nhiều thế lực cũng biết rằng Thất Bảo Thánh Tông sắp ra tay với Cửu Long thần triều.

Điều này khiến cho rất nhiều thế lực của Hỗn Độn giới nghi ngờ.

Vì sao Cửu Bạch Lộ lại từ chối thông gia với Thất Bảo Thánh Tông?

Thất Bảo Thánh Tông có nội tình thâm hậu, còn là thế lực đỉnh cấp của Thương Huyền đại lục. Chỉ cần thông gia với Thất Bảo Thánh Tông, căn bản sẽ không thiếu tài nguyên tu luyện.

Hơn nữa điều đó cũng sẽ mang lại vô số lợi ích cho Cửu Long thần triều. Có Thất Bảo Thánh Tông hỗ trợ, có lẽ không bao lâu nữa Cửu Long thần triều sẽ có khả năng đứng trên đỉnh cao của Thiên Cơ đại lục, áp đảo hai đại thần triều khác.

Huống chi Thất Bảo Thánh Tông đâu phải môn phái tà môn gì.

Lại còn thông gia với Thánh tử Quý Dương của Thất Bảo Thánh Tông…

Dù nghĩ kiểu gì cũng thấy Cửu Long thần triều không hề thiệt thòi chút nào!

Không chỉ những thế lực này không thể hiểu nổi, mà ngay cả hai đại thần triều khác là Huyền Vũ thần triều và Nam Phong thần triều khi nghe được tin này thì phản ứng đầu tiên cũng là… Chẳng lẽ đầu óc của Cửu Long quốc chủ có vấn đề rồi?

Tuy nhiên, sau đó bọn họ lại thở phào nhẹ nhõm, một khi Cửu Long thần triều thuận lợi thông hôn với Thất Bảo Thánh Tông, như vậy hai đại thần triều bọn họ sẽ hoàn toàn không thể chống lại Cửu Long thần triều được nữa.

Rất nhanh, sứ giả của Thất Bảo Thánh Tông lần lượt đi đến Huyền Vũ thần triều và Nam Phong thần triều.

Đơn giản mà nói thì chính là Thất Bảo Thánh Tông sẽ cung cấp tài nguyên, mà việc bọn họ cần làm chính là khởi xướng quốc chiến với Cửu Long thần triều.

Huyền Vũ thần triều nhanh chóng đồng ý.

Đây chính là cơ hội tốt để tạo quan hệ với Thất Bảo Thánh Tông đó!

Cùng lúc đó, tại Nam Phong thần triều.

Sau khi sứ giả của Thất Bảo Thánh Tông nói chuyện này với Nam Phong quốc chủ, Nam Phong quốc chủ do dự một lúc rồi nói: “Cho phép chúng ta bàn bạc lại một chút, sẽ không để tiền bối chờ quá lâu đâu.”

Sứ giả hơi sửng sốt, nhưng vẫn khẽ gật đầu.

Thấy thế, Nam Phong quốc chủ đi vòng qua bình phong, đẩy nhẹ bức tranh bên cạnh, một cánh cửa ngầm mở ra.

Nam Phong quốc chủ đi vào trong đó.

Đi xuyên qua hành lang, hắn đến một tiểu viện.

Trong viện có một nam nhân trẻ tuổi đang ngồi, trên người khoác một thân áo bào lộng lẫy.

“Thính Phong.”

Sau khi Nam Phong quốc chủ đi vào việc cũng không ngồi xuống, mà hắn đứng bên cạnh Nam Thính Phong, gương mặt lộ vẻ tôn kính, nói: “Người của Thất Bảo Thánh Tông đã đến.”

Nếu để cho đám đại thần của Nam Phong thần triều thấy được cảnh này, có lẽ sẽ kinh ngạc đến nỗi hai tròng mắt muốn rơi ra ngoài.

Nam Thính Phong chỉ là một hoàng tử, vậy mà Nam Phong quốc chủ lại cung kính đứng bên cạnh hắn như vậy?

Chuyện này chẳng phải là trái với lẽ thường sao?

Thế nhưng, trong toàn bộ Nam Phong thần triều, hoặc là nói toàn bộ Hỗn Độn giới, cũng chỉ có mỗi Nam Phong quốc chủ biết được thân phận thật sự của Nam Thính Phong.

Các chủ Thính Phong Các…

Nam Thính Phong không hề cảm thấy bất ngờ, hắn chỉ tiếp tục nhìn cuốn sách trong tay, gật đầu nói: “Ừm, muộn hơn một chút so với dự đoán của ta.”

“Vậy chúng ta nên làm gì?”

Vẻ mặt của Nam Phong quốc chủ hiện lên sự lo lắng, nói: “Nếu như đồng ý, mặc dù chúng ta sẽ nhận được một lượng lớn tài nguyên, nhưng mà… Chuyện này hoàn toàn trái ngược với kế hoạch tương lai của ngươi.”

Nghĩ đến kế hoạch của Nam Thính Phong, tuy rằng Nam Phong quốc chủ đã đồng ý, nhưng trong lòng vẫn không kìm nổi sự lo sợ.

Kế hoạch này quá kinh khủng, một khi thành công, nó sẽ hoàn toàn thay đổi thế cục của toàn bộ Hỗn Độn giới!

Nhưng nếu thất bại thì hậu quả cũng rất nghiêm trọng, đó chính là để lại nỗi nhục và tiếng xấu muôn đời trong lịch sử.

Nhưng cơ duyên lớn lao luôn luôn đi kèm với rủi ro tương ứng.

Nam Phong quốc chủ vẫn lựa chọn liều mình đánh cược thử một lần.

Nghe được lời nói của Nam Phong quốc chủ, Nam Thính Phong khẽ cười: “Vì sao lại cảm thấy sẽ làm rối loạn kế hoạch chứ?”

“Bây giờ ta ước gì Hỗn Độn giới xảy ra càng nhiều chuyện lớn càng tốt, vậy thì chuyện mà ta muốn làm càng dễ che giấu hơn.”

Nam Phong quốc chủ gật đầu: “Vậy ta đồng ý?”

Nam Thính Phong cười nhẹ và đáp: “Đồng ý đi, thuận tiện yêu cầu Thất Bảo Thánh Tông cung cấp thêm tài nguyên.”

Nghe vậy, Nam Phong quốc chủ gật đầu rồi rời khỏi tiểu viện.

Lúc này Nam Thính Phong mới khép quyển sách trong tay lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã hơi âm u.

“Trời sắp mưa rồi….”

Rất nhanh, Nam Phong thần triều và Huyền Vũ thần triều đã phát động quốc chiến đối với Cửu Long thần triều.

Nhưng Thất Bảo Thánh Tông không trực tiếp tham dự vào chuyện này.

Trong mấy ngày nay, nhiều vùng lãnh địa của Cửu Long thần triều đã bị hai đại thần triều tấn công và chiếm lĩnh dồn dập như vũ bão.

Trong nước cũng nổi lên những tiếng oán than của người dân.

Phần lớn người dân đều chỉ trích đối với quyết định của quốc chủ, cũng liên tục kêu gọi Nhị hoàng nữ trở về xin lỗi với Thất Bảo Thánh Tông.

Nhưng may mà có Mặc gia và Hỗn Linh học viện phái ra người giúp đỡ, lúc này mới tạm ổn định lại tình thế bấp bênh của Cửu Long thần triều.

Vì thế, rất nhiều thế lực đều không khỏi thắc mắc về hai thế lực lớn tại Thiên Cơ đại lục này.

Mặc dù Hỗn Linh học viện có mạng lưới quan hệ cực kỳ rộng lớn, Mặc gia càng là thế lực có nội tình mạnh nhất ở Thiên Cơ đại lục, còn có khôi lỗi thuật nổi tiếng trên khắp Hỗn Độn giới.

Nhưng nếu so sánh với Thất Bảo Thánh Tông thì vẫn có sự chênh lệch đáng kể.

Cũng chỉ có bọn họ mới biết được, người sau lưng Mục Phù Sinh có sức mạnh cường đại đến mức nào.

Một bên khác.

Sau khi đám người Mục Phù Sinh biết được chuyện này thì Tiểu Hắc quát: “Còn chờ gì nữa, nhanh đi đi!”

Tuy rằng vẻ mặt của Mục Phù Sinh và Cửu Bạch Lộ đều có chút khó coi, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Tiểu Hắc sư huynh, đừng nóng vội. Mục đích của đối phương chính là muốn ép ta và Bạch Lộ xuất hiện.”

Gặp chuyện lớn thì càng phải bình tĩnh.

Chỉ khi nào tỉnh táo quan sát thì mới có thể càng nhìn được xa hơn.

“Nhưng Thất Bảo Thánh Tông đã đánh đến cửa nhà!”

Mục Phù Sinh gật đầu nói: “Mặc gia và Hỗn Linh học viện đã đến hỗ trợ, tạm thời còn chống đỡ được thêm một đoạn thời gian.”

“Huống hồ… Nếu như chúng ta xuất hiện tại Cửu Long thần triều, có lẽ Thất Bảo Thánh Tông sẽ đích thân phái người đến. Khi đó mọi việc sẽ càng thêm bất lợi đối với chúng ta và Cửu Long thần triều.”

Nghe Mục Phù Sinh phân tích như vậy, lúc này Tiểu Hắc mới từ từ bình tĩnh lại, cẩn thận suy xét, quả đúng như những gì Mục Phù Sinh nói.

Diệp Thu Bạch ở bên cạnh cũng gật đầu: “Không sai, chúng ta không thể tự loạn trận cước.”

Về phần Liễu Tự Như… Sau khi Liễu Tự Như biết được tin tức này thì bắt đầu tăng tốc độ trải rộng mạng lưới tình báo của Ám Vực, trước tiên thanh trừ hết những mạng lưới tình báo thuộc về Thính Phong Các lúc trước, sau đó gây dựng lại.

Hắn hiểu được, chỉ khi nào Ám Vực hoàn toàn tạo dựng được mạng lưới tình báo ở Thương Huyền đại lục thì mới có thể hỗ trợ đám Mục Phù Sinh tốt hơn.

“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Mục Phù Sinh nhíu mày nói: “Chúng ta không thể cứ như vậy mà tiến về Cửu Long thần triều được. Trong tình huống này, nếu có ngoại bộ viện binh thì càng tốt…”

Nghe đến đó, đột nhiên Hứa Dạ Minh nói: “Viện binh? Vậy có cần kéo tứ đại thú tộc qua làm viện binh không? Với năng lực của tứ đại thú tộc, chắn hẳn có thể trấn trụ được Thất Bảo Thánh Tông.”

Dù sao một trong số tứ đại thú tộc đứng ra thôi cũng có năng lực chống lại Thất Bảo Thánh Tông, huống chi bốn tộc liên thủ.

Nghe vậy, Mục Phù Sinh gật đầu nói: “Được vậy thì tốt.”

“Nếu như tứ đại thú tộc có thể tới làm chỗ dựa cho chúng ta, như vậy không chỉ có Thất Bảo Thánh Tông tạm thời dừng tay, mà những thế lực thông gia khác cũng sẽ chùn bước.”