Chương 1647: Tứ đại thú tộc giáng lâm
Sau khi Hứa Dạ Minh rời đi, Tướng Liễu vẫn luôn giúp Hứa Dạ Minh trông chừng tứ đại thú tộc.
Về phần Chúc Cửu Âm và Cốt Dực Xà Hổ…
Mặc dù tốc độ phát triển của Chúc Cửu Âm cực kỳ nhanh chóng, cảnh giới đều tăng vọt mỗi ngày, nhưng mà cuối cùng tâm tính vẫn còn rất ngây thơ.
Còn Cốt Dực Xà Hổ… Được rồi, không nói đến cũng được.
Nhưng mà Chúc Cửu Âm cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất có thể chấn nhiếp những thú tộc khác ở Ma Thú đại lục.
Dù sao hắn cũng là huyết mạch của Chúc Long, mà trong huyết mạch Chúc Long còn dung hợp với tinh huyết Thần Hoàng, Ngũ Trảo Kim Long cùng với một giọt tinh huyết của Lục Trường Sinh.
Có thể nói, trên toàn bộ Ma Thú đại lục hiện giờ, không có bất kỳ một thú tộc nào có thể sánh được với hắn, cho dù là tứ đại thú tộc có được huyết mạch thuần chính cũng vậy.
Sau khi Tướng Liễu nhận được tin của Hứa Dạ Minh thì cũng chút chậm trễ, lập tức báo lại chuyện này với tộc trưởng của tứ đại thú tộc.
Mặc dù người của tứ đại thú tộc vẫn không muốn bị cai quản như trước, nhưng nghĩ đến sức mạng của đối phương, nghĩ đến sư tôn sau lưng hắn, cũng chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.
Hai ngày trôi qua.
Các trưởng lão của Tất Phương tộc, Kỳ Lân tộc, Cùng Kỳ tộc và lão tổ của Thất tinh Bạch Hổ tộc đều chạy đến Cửu Long thần triều.
Khi bọn họ đến quốc đô Cửu Long thành của Cửu Long thần triều thì đã nhìn thấy trên tường thành cách đó không xa có dấu hiệu bất ổn.
Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa khắp xung quanh Cửu Long thành.
Tiếng gào thét kinh thiên động địa và những tiếng kêu thảm thiết xen lẫn với nhau, khiến cho cả tòa thành trì này bị bao phủ trong gió tanh mưa máu.
“Xem ra đến đúng lúc rồi?” Bạch Hổ lão tổ nhe răng cười một tiếng.
Các đại trưởng lão của tam tộc kia đều nhìn về phía Bạch Hổ lão tổ, trong mắt hiện vẻ nghi ngờ.
“Chắc các ngươi muốn hỏi vì sao lão phu lại tự mình đến đây đúng không?” Nhận ra ánh mắt của bọn họ, Bạch Hổ lão tổ hỏi.
Ba vị đại trưởng lão đều không nói gì, nhưng cũng coi như ngầm thừa nhận.
Chỉ là chiến tranh cấp độ này mà thôi, căn bản không cần đến nhân vật cấp bậc lão tổ ra tay chứ?
Nếu như là Thất Bảo Thánh Tông đích thân phát động cuộc chiến tranh này thì ngài ra tay không có gì khó hiểu.
Nhưng…. Đây chẳng qua chỉ là ba phe thế lực nhất lưu ở Thiên Cơ đại lục mà thôi, thế lực ở Thiên Cơ đại lục yếu như thế nào không phải ngài không biết.
Bạch Hổ lão tổ nhún vai, không hề che giấu mà nói: “Rất đơn giản, lão phủ tự mình ra mặt cũng thể hiện là Thất tinh Bạch Hổ tộc chúng ta coi trọng chuyện này. Không sai, chính là muốn kiếm thêm chút ấn tượng tốt trong mắt vị kia thôi.”
Đến cảnh giới và số tuổi như bọn họ, cần gì giấu giấu giếm giếm nữa.
Muốn làm gì thì làm đó.
Muốn nói gì thì nói ra.
Về phần người khác vì chuyện này mà chướng mắt hắn? Bạch Hổ lão tổ không quan tâm, làm hắn bực lên thì cùng lắm dùng một bàn tay đánh chết là được.
“Được rồi, các ngươi không lên cũng không sao, giao cho một mình ta càng tiện hơn.”
Câu nói này hoàn toàn không có chút vấn đề.
Bạch Hổ lão tổ chính là cường giả Vực Thần cảnh đỉnh phong.
Cho dù là Thất Bảo Thánh Tông, cũng chỉ có một người có thể đối kháng lại với Bạch Hổ lão tổ.
Bạch Hổ lão tổ nói xong thì biến mất ngay tại chỗ, trong nháy mắt đã đến phía trên tường thành.
Đại trưởng lão của tam tộc khác thấy thế, sau một lúc ngẩn ngơ cũng vội vàng chạy đến.
Mặc dù chỉ cần mình Bạch Hổ lão tổ cũng có thể xử lý chuyện này… Nhưng mà cũng không thể để một mình Bạch Hổ lão tổ chiếm hết danh tiếng được!
Khi Bạch Hổ lão tổ xuất hiện trên tường thành, hắn liếc mắt qua, cười lạnh nói: “Thất Bảo Thánh Tông này làm chuyện gì cũng thích che che giấu giấu như vậy.”
Chỉ một cái liếc nhìn qua thôi, hắn được nhận ra trong số đội quân của Huyền Vũ thần triều và Nam Phong thần triều có xen lẫn rất nhiều cường giả của Thất Bảo Thánh Tông.
Cũng khó trách khi mà đã có Mặc gia và Hỗn Linh học viện giúp đỡ, đối phương vẫn có thể đánh tới Cửu Long thành.
Lúc đầu, mọi người còn không chú ý đến đám người Bạch Hổ lão tổ.
Khi Bạch Hổ lão tổ hừ nhẹ một tiếng, khí tức cường giả Vực Thần cảnh đỉnh phong hùng mạnh lập tức càn quét toàn bộ không trung Cửu Long thành!
Tất cả mùi máu tươi nồng đều bị xua đi!
Cảm nhận được có một uy áp khổng lồ giáng lâm, quân đội của tam đại thần triều đều lập tức ngừng đánh nhau, vẻ mặt kinh hãi ngẩng đầu lên nhìn về phía Bạch Hổ lão tổ!
Bên ngoài tường thành, có một đôi mắt đang bí mật theo dõi, khi nhìn thấy Bạch Hổ lão tổ thì con ngươi cũng co rụt lại.
Đồng thời, trên tường thành, Cửu Long quốc chủ, Mặc gia chủ và viện trưởng của Hỗn Linh học viện cũng đồng loạt nhìn sang bên này.
Cửu Long quốc chủ tuy kinh ngạc, nhưng trên mặt hiện rõ vẻ nghi ngờ.
Sau khi Mặc gia chủ và viện trưởng Hỗn Linh học viện ngơ ngác vài giây thì nói với giọng điệu khó có thể tin được: “Tứ đại thú tộc?!”
Nghe được tiếng bật thốt giật mình của hai người, Cửu Long quốc chủ cũng không nhịn được mà ngạc nhiên: “Sao tứ đại thú tộc lại xuất hiện ở đây?”
Rất nhanh, Bạch Hổ lão tổ đã giải đáp thắc mắc trong lòng mọi người, hắn cao giọng nói: “Các vị, có thể cho lão phu chút thể diện hay không. Cửu Long thần triều và Thất tinh Bạch Hổ tộc ta là bằng hữu cũ.”
Bằng hữu cũ???
Cả Mặc gia chủ và viện trưởng Hỗn Linh học viện đều nghiêng đầu nhìn sang Cửu Long quốc chủ.
Lúc này vẻ mặt của Cửu Long quốc chủ cũng tràn đầy ngơ ngác.
Hắn là quốc chủ, sao lại không biết Cửu Long thần triều và thế lực đỉnh cấp như Thất tinh Bạch Hổ tộc là bằng hữu cũ vậy….
Mà tam đại thú tộc khác nghe vậy cũng nóng ruột.
Bọn họ đều đồng thanh nói: “Cả Kỳ Lân, Tất Phương, Cùng Kỳ tộc cũng thế.”
Cửu Long quốc chủ quay đầu nhìn Cửu Huyền ở phía sau, hỏi: “Chuyện gì đây?”
Cửu Huyền cũng không biết mọi chuyện ra sao, chỉ biết lắc đầu.
Nhưng trong một tích tắc, trong đầu Cửu Huyền đột nhiên lóe lên thân ảnh của đám người Mục Phù Sinh.
Không lẽ là…
Lúc này Bạch Hổ lão tổ lại tiếp tục nói: “Đương nhiên nếu các ngươi muốn đánh tiếp cũng không sao. Vừa hay lão phu là người không thích nói nhiều, dùng nắm đấm và thực lực mới là phong cách của thú tộc chúng ta.”
Trong lúc nhất thời, sắc mặt của Nam Phong thần triều và Huyền Vũ thần triều đều đại biến.
Cường giả Vực Thần cảnh đỉnh phong ra tay, cho dù đối phương chỉ có một người, nhưng muốn giết bọn họ thì lại dễ dàng như giết con sâu cái kiến!
Ở hậu phương, quốc chủ của Huyền Vũ thần triều và Nam Phong thần triều nhìn thấy cảnh này thì gương mặt cũng đều khó coi.
Hiện giờ, trong lòng bọn họ đã nổi lên sự hối hận vì đã đồng ý với điều kiện của Thất Bảo Thánh Tông.
Nhưng mà… Ai có thể ngờ được là Cửu Long thần triều lại có quan hệ với nhân vật cỡ này đâu?
Mà lúc này, có hai đạo lưu quang từ xa bay đến, dừng trước mặt Bạch Hổ lão tổ.
Chỉ thấy sau khi hai lão giả này gặp Bạch Hổ lão tổ thì vẻ mặt ngưng trọng, chắp tay nói: “Tiền bối, đây là chuyện riêng giữa Thất Bảo Thánh Tông ta và Cửu Long thần triều. Còn xin tiền bối cho Thất Bảo Thánh Tông chút tình mọn.”
Bạch Hổ lão tổ lườm hai người kia một chút, lạnh nhạt nói: “Chút tình mọn? Thất Bảo Thánh Tông các ngươi thì có gì đáng để ta nể tình?”
Hai lão giả kia đều sầm mặt, thế nhưng lại không dám lên tiếng phản bác.
Thất tinh Bạch Hổ tộc là thế lực ngang hàng với Thất Bảo Thánh Tông bọn hắn.
Hơn nữa đối phương còn xuất động cường giả Vực Thần cảnh đỉnh phong.
Hai lão giả kia còn định nói gì đó thì lại thấy Bạch Hổ lão tổ đấm ra một quyền!
Nhất thời, một tiếng hổ gầm hóa thành sóng xung kích cuốn hai lão gia kia vào trong, những nơi tiếng hổ gầm đó đi qua thì không gian cũng đều vỡ vụn!
Đồng thời thần hồn và nhục thân của hai lão giả kia cũng bị xoắn nát…