Chương 1649: Thất Bảo Tử Cảnh, manh mối Hứa gia

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1649: Thất Bảo Tử Cảnh, manh mối Hứa gia

Cái gì gọi là “tự lấy đá đập vào chân mình”?

Thất Bảo Thánh Tông đang làm như vậy.

Để Ám Vực hỗ trợ điều tra người liên quan đến Tứ đại thú tộc… Cũng chính là tin tức về Hứa Dạ Minh, còn có tin tức về Mục Phù Sinh.

Lại còn giao sẵn thù lao đến tay Liễu Tự Như.

Khi Liễu Tự Như cầm lấy không gian giới chỉ chứa đầy thù lao kia, gương mặt lộ vẻ quái dị liếc nhìn đám người Mục Phù Sinh.

“Có thể lợi dụng chuyện này một chút…”

Liễu Tự Như cười đầy gian xảo, nói: “Trước đó ta không nghĩ đến điều này, sau khi Ám Vực vượt mặt Thính Phong Các thì tất nhiên các thế lực khác sẽ tìm chúng ta để mua tình báo.”

“Như vậy, nếu như các ai đó muốn tìm hiểu về tin tức của các ngươi, những thế lực đang che giấu ác ý cũng sẽ bị phơi bày.”

“Nhưng lần WncmnTaẑ WoRUYtḐ định xử lý thế nào đây?”

Diệp Thu Bạch hỏi: “Cũng đâu thể thật sự đưa tin tức Hứa sư đệ đã nắm quyền Tứ đại thú tộc cho đối phương biết được.”

Liễu Tự Như gật đầu: “Đó là đương nhiên, mặc dù có thể liên hệ với Tứ đại thú tộc để tạo tình báo giả… Nhưng chúng ta có thể… Lợi dụng tin giả này để làm vài việc không?”

Nghe vậy, đột nhiên Mục Phù Sinh nói: “Không cần do dự, đẩy Bạch Lộ ra đi.”

Mọi người nghe hắn nói đều sững sờ.

Cửu Bạch Lộ mỉm cười nhìn Mục Phù Sinh, dường như đã hiểu được ý định của hắn.

“Thế nhưng làm vậy chẳng phải sẽ khiến cho Bạch Lộ bại lộ trong tầm mắt mọi người sao?”

Thạch Sinh nhíu mày nói: “Mục sư đệ vốn không muốn để lộ át chủ bài của mình mà?”

Mục Phù Sinh lắc đầu nói: “Bạch Lộ đã sớm nổi tiếng trên khắp Hỗn Độn giới. Huống chi những năm gần đây, có rất nhiều thế lực muốn đến thông gia, lại thêm chuyện từ chối Thất Bảo Thánh Tông lần này. Chắc hẳn không ai không biết đến Bạch Lộ.”

“Nếu thế thì chẳng bằng để những thế lực cho rằng Bạch Lộ thật sự có quan hệ với Tứ đại thú tộc, nâng cao địa vị của nàng, cũng để các thế lực khác biết khó mà lui… Không, phải nói là sẽ không dùng những thủ đoạn cưỡng ép nữa.”

Nghe vậy, Liễu Tự Như cũng hiểu ý của Mục Phù Sinh.

Hứa Dạ Minh trực tiếp nói: “Ta sẽ liên hệ với Tứ đại thú tộc để bọn họ phối hợp.”

Rất nhanh, Thất Bảo Thánh Tông đã nhận được tình báo của Ám Vực.

Đồng thời dưới sự phối hợp của Tứ đại thú tộc, bọn họ cũng xác nhận được tính chính xác của tình báo.

Sau khi Thất Bảo Thánh Tông biết được Cửu Bạch Lộ có quan hệ với Tứ đại thú tộc thì đều có vẻ mặt ngưng trọng.

Nếu như Cửu Bạch Lộ thật sự có quan hệ với Tứ đại thú tộc, vậy sẽ không thể dựa vào thế lực để ép Cửu Long thần triều thông hôn với bọn họ được.

Bên trong đại điện tông chủ của Thất Bảo Thánh Tông.

Tông chủ Thất Bảo Thánh Tông nhìn Quý Dương, sầm mặt nói: “Mọi chuyện là như vậy, nếu như ngươi vẫn muốn thông hôn với Cửu Long thần triều thì phải dựa vào chính bản thân ngươi thôi.”

Quý Dương cắn răng, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Mặc dù hắn không cam lòng, nhưng hắn biết những gì tông chủ nói đều là sự thật.

Có quan hệ với Tứ đại thú tộc? Hơn nữa còn có thể khiến cho lão tổ của Thất tinh Bạch Hổ tộc đích thân ra mặt giúp đỡ?

Thấy sắc mặt khó coi của Quý Dương, tông chủ thầm than một tiếng, nói: “Chăm chỉ tu luyện đi. Bản tọa cũng hy vọng ngươi và Cửu Bạch Lộ có thể thuận lợi kết đôi. Dù sao thể chất có thể quan sát nhân quả của đối phương quá mức nghịch thiên, phóng mắt ra khắp Lục giới có lẽ cũng là độc nhất vô nhị.”

“Ngươi là Thánh tử của Thất Bảo Thánh Tông ta, càng là thân truyền đệ tử của bản tọa. Bản tọa không muốn ngươi có tâm ma trong lòng vì chuyện này.”

Nói xong, tông chủ để Quý Dương rời đi.

Trên sơn đạo của Thất Bảo Thánh Tông, Quý Dương như không nhìn thấy phong cảnh tuyệt đẹp xung quanh. Hắn đang tự ngẫm lại những gì tông chủ nói.

Không bao lâu sau, Quý Dương nhìn xuống tay mình, dùng sức nắm chặt, vẻ mặt nghiêm túc, trong đầu nghĩ đến thân ảnh của Mục Phù Sinh, thì thào:

“Đúng vậy… Ta chính là Thánh tử của Thất Bảo Thánh Tông. Nếu không thể dựa vào thế lực để trấn áp thì phải dựa vào thực lực bản thân để áp đảo đối phương…”

Nghĩ đến cảnh Mục Phù Sinh đánh bại hắn dễ như trở bàn tay.

Quý Dương xoay người quay lại đại điện tông chủ, nói với giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Sư tôn, hãy cho ta tiến vào Thất Bảo Tử Cảnh đi.”

Đại trưởng lão bên cạnh giật mình.

Tông chủ Thất Bảo Thánh Tông mắt đối mắt nhìn Quý Dương, một nén nhang sau hắn mới gật đầu nói: “Xem ra ngươi đã hạ quyết tâm. Vậy bổn tọa cũng không ngăn cản ngươi.”

Đại trưởng lão nghe vậy thì lên tiếng khuyên can: “Tông chủ, không được! Cho dù cường giả Vực Thần cảnh tiến vào Thất Bảo Tử Cảnh cũng có nguy cơ vẫn lạc. Huống chi Thánh tử hiện giờ còn chưa đến Quân Thần cảnh…”

Còn chưa nói xong thì Quý Dương đã cầm lệnh bài tiến vào Thất Bảo Tử Cảnh mà rời đi.

Tông chủ nhìn đại trưởng lão, bình tĩnh nói: “Tâm cảnh cũng giống như việc chúng ta tu luyện. Khi đột phá cảnh giới thì không nên ngăn cản hay lùi bước, mũi tên đã rời cung thì không thể quay ngược, nếu ngăn cản sẽ tổn hại đến đạo cơ.”

Nghe thế, đại trưởng lão trầm mặc.

“Đại thế đã mở ra, nếu như Quý Dương có thể thông qua Thất Bảo Tử Cảnh, hắn sẽ trở thành người dẫn đầu trong thế hệ yêu nghiệt trẻ tuổi hiện nay…”

Một bên khác.

Sau khi Ám Vực mở rộng mạng lưới tình báo thì bắt đầu điều tra chuyện liên quan đến Hứa Dạ Minh.

Nhưng dường như những chuyện dính dáng đến việc Hứa gia và Hiên Viên gia truy sát Hứa Thương Hải đều bị xóa sạch. Trong bảy ngày nay, mặc dù nghe được một vài tin đồn nhưng rốt cuộc cũng không có tiến triển gì đáng kể.

Liễu Tự Như nhíu mày nói: “Có lẽ Hứa gia và Hiên Viên gia cho rằng chuyện này khiến họ mất thể diện nên đã đè xuống rồi.”

“Không chỉ đè xuống…. Có khi không còn bao nhiêu người biết chuyện này nữa.”

Vẻ mặt của đám Hứa Dạ Minh đều ngưng trọng.

Nhưng đây cũng là thủ đoạn thường thấy của những thế lực lớn.

Đừng nhìn dáng vẻ đường đường chính chính của vài thế lực lớn mà lầm. Có thể trong mắt mọi người, bọn họ là đại diện cho chính nghĩa.

Tuy nhiên khi có chuyện khiến bọn họ mất thể diện, hoặc gây tổn hại đến lợi ích thì mặt tối của những thế lực này vượt xa sự tưởng tượng của người thường.

Vả lại… Thường thì người biết vậy sẽ không được sống quá lâu.

Đôi khi, không có ai biết về mặt tối của những thế lực, bởi vì những người biết đều đã chết hết rồi.

Bọn họ chỉ thể hiện ra vẻ ngoài có lợi nhất cho mình.

Mục Phù Sinh đọc quyển trục ghi chép lại những tin đồn về Hứa gia và Hiên Viên gia, đột nhiên chỉ vào một dòng chữ và nói:

“Hình như dòng chính của Hứa gia và Hiên Viên gia đều từng đến Thương Huyền học viện, còn trở thành học viên ở đó một thời gian…”

Nghe vậy, mọi người đều sửng sốt.

“Mặc dù chỉ là tin đồn nhưng chúng ta có thể bắt đầu từ manh mối này.”

Hứa Dạ Minh cũng gật đầu: “Đúng thế, bây giờ cũng chỉ có manh mối này là đáng để điều tra.”

Liễu Tự Như sững sờ: “Nhưng các ngươi đâu phải học viên của Thương Huyền học viện, làm sao đến đó được?”

“Cũng đừng gia nhập tạm thời vào Thương Huyền học viện. Lần trước trong cuộc giao lưu học viện Lục giới, bọn họ đã biết diện mạo của các ngươi… Hứa Dạ Minh thì bọn họ chưa thấy, nhưng…”

Lúc này, Diệp Thu Bạch lên tiếng ngắt lời: “Chuyện này đơn giản, để Nhị sư muội lấy danh nghĩa Thanh Tiêu học viện cho ta và Hứa sư đệ đại diện làm học viên giao lưu, đến Thương Huyền học viện tu luyện một thời gian là được rồi.”