Chương 1650: Tiến vào Thương Huyền, miệng lưỡi lợi hại

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 3 lượt đọc

Chương 1650: Tiến vào Thương Huyền, miệng lưỡi lợi hại

Thông thường, giữa các thế lực học viện luôn có một quy định bất thành văn.

Đó là cứ cách một đoạn thời gian, các học viện sẽ phái ra những học viên có thiên phú tốt nhất của mình đi giao lưu ở các học viện khác. Một phần là để nâng cao sự uy tín của học viện, một phần là vì muốn mở mang kiến thức.

Đương nhiên nếu là Thanh Tiêu học viện của lúc trước, muốn đến giao lưu tại học viện duy nhất ở Lục giới đủ sức sánh ngang với Thần Tích học viện, thì có lẽ đối phương đã chẳng thèm quan tâm.

Ai lại muốn để người của một học viện có thực lực yếu kém như vậy đến chỗ mình tu luyện chứ?

Cũng đâu được lợi ích gì.

Nhưng bây giờ đã không như ngày xưa.

Mặc dù các học viện hàng đầu như Thương Huyền học viện vẫn cho rằng Thanh Tiêu học viện chưa đủ khả năng, nhưng rốt cuộc học viện này cũng vượt mặt các học viện khác mà đoạt được chức quán quân trong trận giao lưu học viện Lục giới. Chỉ dựa vào chuyện này, chắc hẳn Thương Huyền học viện sẽ không từ chối.

Quả nhiên, dưới sự hỗ trợ của Hồng Anh, Thương Huyền học viện đã đồng ý cho Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đến chỗ họ giao lưu tu luyện một thời gian.

Nhưng trong nội bộ Thương Huyền học viện vẫn có nhiều người phản đối.

Trong đại điện.

“Viện trưởng, sao lại đồng ý cho học viên của Thanh Tiêu học viện đến học viện chúng ta? Chỉ là một đám người ở Phàm Nhân giới mà thôi, nội tình sao có thể so sánh với chúng ta được?”

Một vị trưởng lão tức giận nói.

“Tứ trưởng lão nói không sai, WDnAgwrBừ họ cũng không mang đến lợi ích gì cho ta, vì sao lại đồng ý?” Nhị trưởng lão đồng tình.

Đại trưởng lão thì bình tĩnh nói: “Viện trưởng đã ra quyết định thì đương nhiên có ý của hắn. Hai người các ngươi cũng đâu phải tiểu hài tử, nóng vội như thế làm gì?”

Vẻ mặt của nhị trưởng lão và tứ trưởng lão vẫn còn bực bội.

Cho đến nay, bọn họ vẫn luôn xem thường Thanh Tiêu học viện, mặc dù từng huy hoàng một thời, nhưng đó chỉ là nhờ vào sơ hở của quy tắc nên mới có được địa vị như vậy.

Nếu chỉ xét riêng về nội tình, chỉ ở Phàm Nhân giới thì làm sao sánh với bọn họ được!

Lúc này, viện trưởng có mái tóc bạc phơ, gương mặt hiện lên những nếp nhăn sâu khoát tay nói: “Đương nhiên ta biết nội tình của Thanh Tiêu học viện chưa đủ mạnh.”

“Vậy vì sao ngươi còn…”

“Nhưng một Thanh Tiêu học viện có nội tình yếu như vậy, học viên của bọn họ lại có thể đánh bại Thương Huyền học viện, Ma Thú học viện, thậm chí là Thần Tích học viện… Phải biết rằng quy tắc lần này không có sơ hở nào để lách qua được.

Hơn nữa bởi vì tổ chức ở Đăng Thần di tích mà các học viện lớn đều phái ra học viên có thực lực mạnh nhất của mình, còn có những thiên chi kiêu tử từ các thế lực hàng đầu…”

Viện trưởng nhìn nhị trưởng lão và tứ trưởng lão, chậm rãi nói: “Chất lượng của lần giao lưu này vượt trội hơn hẳn những lần trước.”

Nghe vậy, nhị trưởng lão và tứ trưởng lão không biết nói gì nữa.

Viện trưởng nhìn ra bên ngoài, ở đó có tiếng người ồn ào vang vọng, là giọng của các trưởng lão và đạo sư đang dạy bảo học viên tu luyện, thỉnh thoảng còn có âm thanh đột phá khí tức truyền đến, ánh mắt viện trưởng xa xăm.

“Ngươi có biết Thanh Tiêu học viện có khí vận cường đại đến mức nào mới làm được như vậy không?”

Vẻ mặt của nhị trưởng lão và tứ trưởng lão dần bình tĩnh lại, im lặng trầm tư.

Trong đôi mắt của viện trưởng hiện lên sự hoài niệm, khẽ thở dài và nói: “Sư tôn… Cũng chính là viện trưởng đời trước đã từng nói. Tuy rằng vào thời kỳ thượng cổ, Thanh Tiêu học viện nhờ vào lỗ hổng quy tắc mới từng ở thế đứng đầu, cũng đã từng huy hoàng.”

“Nhưng quy tắc kia chẳng qua chỉ là hạn chế cảnh giới mà thôi, nội tình của Thanh Tiêu học viện kém hơn nhiều so với chúng ta, nhưng xét trong cùng cảnh giới thì học viên của những học viện khác vẫn không phải đối thủ của Thanh Tiêu học viện. Điều này đủ để chứng minh người Phàm Nhân giới không tầm thường.”

“Cho nên ta cũng muốn nhìn xem, với khí vận cường thịnh của Phàm Nhân giới, rốt cuộc có thể xuất hiện yêu nghiệt đến mức nào… Cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì mà Thanh Tiêu học viện lại vươn lên nhanh chóng như vậy.”

“Có lẽ Thương Huyền học viện chúng ta có thể hưởng được một phần khí vận này không chừng…”

Nói đến đây, tam trưởng lão đi đến, thản nhiên nói: “Viện trưởng, hai học viên của Thanh Tiêu học viện đã tới rồi, là Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh.”

Bọn họ biết Diệp Thu Bạch, là một trong những học viên đại diện cho Thanh Tiêu học viện tham gia trận giao lưu học viện Lục giới.

Hứa Dạ Minh là ai?

Chỉ có đại trưởng lão và tứ trưởng lão khi nghe được ba chữ Hứa Dạ Minh thì biểu cảm hơi thay đổi.

Đại trưởng lão nhíu mày, tứ trưởng lão trầm tư.

“Được rồi, thế thì chiêu đãi bọn hắn chu đáo đi. Người ta đã đến, cũng không thể để người ngoài cảm thấy Thương Huyền học viện chúng ta bất lịch sự được.”

Viện trưởng ra lệnh.

Tam trưởng lão vừa định nhận việc thì lại nghe đại trưởng lão và tứ trưởng lão đồng thanh nói: “Để ta đi.”

Sau khi hai người cùng nói câu đó thì đều sững sờ, ánh mắt nhìn sang đối phương tràn đầy kinh ngạc.

Ngay cả viện trưởng cũng nhíu mày: “Chẳng phải hai người các ngươi thường ngày không thích làm mấy chuyện vặt vãnh này sao?”

Nhưng vẫn phất tay để bọn hắn đi.

Lúc này, tại nơi tiếp khách ở nội viện Thương Huyền học viện, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh bình tĩnh ngồi ở đó.

Xung quanh có nhiều học viên của nội viện thì chằm chằm vào hai người Diệp Thu Bạch với những vẻ mặt khác nhau.

Có nghi ngờ, có xa lánh, có khó chịu… Nhưng nhiều nhất chính là khinh thường.

“Bọn họ là học viên của Thanh Tiêu học viện? Một học viện ở nơi hoang tàn sao lại đến Thương Huyền học viện chúng ta?”

“Chắc là vì nội tình của Thanh Tiêu học viện không đủ cho nên mới đến Thương Huyền học viện chúng ta để học trộm công pháp đi.”

“Ha ha, nhưng mà công pháp của Thương Huyền học viện chúng ta cũng không dễ học vậy đâu, chỉ là hai con ếch ngồi đáy giếng.”

“Thật sự không biết viện trưởng và các trưởng lão nghĩ gì nữa, vậy mà lại đồng ý cho người của Thanh Tiêu học viện đến đây.”

Bọn họ bàn tán không hề che giấu, giống như cố ý muốn để Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh nghe được.

Vẻ mặt Diệp Thu Bạch vẫn bình tĩnh, nở một nụ cười nhàn nhạt như cũ.

Dường như những lời nói ở đây không gây ảnh hưởng gì đến hắn, nhưng hắn lo Hứa Dạ Minh sẽ không chịu nổi nên nói:

“Hứa sư đệ, ngươi đừng bận tâm bọn họ nói gì, miệng lưỡi có lợi hại đến mấy cũng không có lực sát thương.”

Hứa Dạ Minh khẽ gật đầu: “Ta không để ý.”

“Vậy thì tốt rồi.”

“Nhưng mà ta nghĩ đôi khi miệng lưỡi lợi hại cũng có tác dụng.”

Khi Diệp Thu Bạch đang ngẩn người, Hứa Dạ Minh nhìn sang những người kia, lạnh nhạt nói: “Đám quê mùa trong miệng các ngươi lại có thể đánh bại Thương Huyền học viện mà đoạt được quán quân giao lưu học viện Lục giới lần này.”

“Các ngươi không cảm thấy nói những lời này như đang tự tát vào mặt sao?”

Diệp Thu Bạch nghe Hứa Dạ Minh nói mà trợn mắt há mồm.

Cái này mà gọi là không thèm để ý?

Các học viên nội viện xung quanh nghe Hứa Dạ Minh nói vậy cũng suýt chút nữa muốn lao lên đánh nhau.

Có đôi khi lời nói không gây tổn thương, nhưng sự thật trong lời nói mới là con dao sắc.

Trước đó bọn hắn không hề nhắc đến chuyện này cũng là bởi vì chuyện này khiến họ rất mất mặt.

Nhưng Hứa Dạ Minh phản bác bọn họ ngay tại chỗ, giống như một cái tát thật đau lên mặt mọi người ở đây.