Chương 1651: Hóa ra miệng của Hứa sư đệ lại độc như vậy…
Trong lúc nhất thời, xung quanh nơi tiếp khách ở nội viện Thương Huyền học viện tràn ngập lửa giận. Tất cả các học viên nội viện đều có vẻ mặt khó coi, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch đang ngồi bình yên.
Rõ ràng những lời nói của Hứa Dạ Minh giống như một thanh đao nhọn, không chút ngần ngại mà xuyên thấu qua lớp phòng ngự kiên cố, đâm trúng vào điểm yếu ớt trong tim bọn hắn.
Thật đáng giận.
Quá khinh người!
Tất cả học viên nội viện đều nghiến răng nghiến lợi, phải biết các ngươi đang ở ngay trong Thương Huyền học viện chúng ta!
Hơn nữa còn làm học viên giao lưu tu luyện.
Vậy mà chuyện chúng ta không muốn nhắc đến, các ngươi cứ nói thẳng ra như vậy, không cho chút mặt mũi nào?
Dường như bọn họ chưa từng nghĩ đến vấn đề của mình, rõ ràng là bọn họ châm chọc hai người Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh trước.
Có lẽ cái này là bệnh chung của những người luôn ở vị thế cao.
Lúc này, trong đám người có một nữ tử bước ra, vẻ mặt vô cùng kiêu căng, ánh mắt lạnh lùng giống như thứ gì trong mắt nàng cũng chỉ là con sâu cái kiến.
Học viên nội viện thấy thế thì xôn xao.
“Là Dương Hoan sư tỷ!”
“Dương Hoan sư tỷ thế mà xuất quan rồi?”
Qua cuộc bàn tán của các học viên nội viện, Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch cũng biết về thân phận của Dương Hoan.
Đối phương là đệ tử thân truyền dưới môn hạ của tứ trưởng lão, còn là nhân vật xếp thứ hai trong đám đệ tử thân truyền, chỉ đứng sau Đỉnh Huyền, thiên phú và thực lực đều rất cao.
Xếp hạng thứ mười một trên Thương Huyền bảng!
Chỉ thấy Dương Hoan bước ra khỏi đám đông, đôi chân dài trắng nõn lộ ra ngoài, đi đến trước mặt hai người Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch, khoanh tay khinh thường nói: “Nơi này là Thương Huyền học viện, không phải chỗ để đám người thô tục các ngươi có thể giương oai.”
“Đừng tưởng rằng đoạt được quán quân thì đắc ý không coi ai ra gì, Thương Huyền học viện chúng ta chưa dùng hết toàn lực thôi.”
Ngụ ý rằng bởi vì Dương Hoan nàng bế quan không tham gia, cho nên Thương Huyền học viện mới thua Thanh Tiêu học viện, đành xếp hạng hai.
Không đợi Diệp Thu Bạch lên tiếng, Hứa Dạ Minh đã mở miệng nói: “Không quan tâm ngươi có thừa nhận hay không, danh tiếng đệ nhất của Thanh Tiêu học viện đã định. Chẳng lẽ ngươi cho rằng Đỉnh Huyền tham gia không thay đổi được xếp hạng, mà tăng thêm ngươi thì có thể vượt mặt Thanh Tiêu học viện?”
“Vậy ngươi mạnh hơn Đỉnh Huyền sao? Thế vì sao trên Thương Huyền bảng, Đỉnh Huyền xếp hạng chín còn ngươi mới xếp hạng mười một?”
Lông mày Dương Hoan giật giật, công phu dưỡng khí hoàn mỹ nên nàng ta không tức giận mà lạnh nhạt phản bác:
“Đương nhiên Đỉnh Huyền sư huynh mạnh hơn ta. Chỉ là lần này thực lực tổng thể của các học viên Thương Huyền học viện phái ra không đạt đến mức cao nhất thôi.”
“Huống chi, điều không thể phủ nhận là nội tình của Thanh Tiêu học viện các ngươi kém quá xa Thương Huyền học viện. Hơn nữa không có bao nhiêu người biết về những chuyện thật sự xảy ra trong Đăng Thần di tích, lỡ như đám Thanh Tiêu học viện các ngươi lợi dụng cơ hội thì sao?”
Nghe vậy, đột nhiên Hứa Dạ Minh cười khẩy một tiếng.
Dương Hoan nhíu mày nói: “Ngươi cười cái gì?”
“Chỉ là cười sự ngu ngốc của các ngươi.”
Hứa Dạ Minh nâng ly trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, thở ra một hơi và nói: “Có lẽ các ngươi đứng trên cao quá lâu rồi, bị gió trên núi cao thổi cho mụ mị đầu óc luôn. Chuyện có lợi dụng cơ hội hay không, hỏi một chút là biết ngay.”
“Nhưng chắc cũng không cần hỏi nữa. Nếu như đúng thật là Thanh Tiêu học viện nhờ lợi dụng cơ hội mà đoạt được quán quân, sao các học viện khác trong Đăng Thần di tích có thể cam lòng? Vì sao đến giờ không hề có tiếng nói nào chất vấn Thanh Tiêu học viện?”
Sắc mặt Dương Hoan trầm xuống.
“Xem ra học viên của Thương Huyền học viện cũng chỉ như vậy mà thôi.”
Nghe đến đó, rốt cuộc vẻ lạnh lùng trên mặt Dương Hoan cũng biến mất, thay vào đó là tức giận.
“Ồ? Đã như vậy thì đến luận bàn một chút là biết chênh lệch.”
Hứa Dạ Minh lại cười nói: “Luận bàn? Ta không rảnh.”
“Không dám?”
“Không muốn phí thời gian thôi.”
Phí thời gian…
Dương Hoan nắm chặt tay, trên da thịt trắng nõn kia đã lộ ra chút ửng hồng không bình thường, khí tức sắp không kiềm được mà tràn ra khỏi cơ thể.
Hứa Dạ Minh như nhìn thấu cảm xúc của Dương Hoan, chính xác mà đâm thêm một đao:
“Muốn ra tay? Ngươi nghĩ kỹ lại đi, chúng ta đến Thương Huyền học viện giao lưu học tập. Vừa mới đến nơi đã bị các ngươi tấn công, chuyện này mà lan truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Thương Huyền học viện đó.”
Nhìn các học viên nội viên đứng xung quanh và Dương Hoan tức giận đến nỗi mặt mũi đỏ bừng.
Diệp Thu Bạch trợn mắt há mồm nhìn Hứa Dạ Minh.
Hóa ra miệng của Hứa sư đệ độc như thế sao? Trước đó khi đi theo đám bọn họ, hắn cứ im im như cái hũ nút, bây giờ… Bại lộ bản tính rồi nha?
Lúc đó, trong lòng Diệp Thu Bạch đã hạ quyết tâm sẽ không phát sinh xung đột với Hứa Dạ Minh. Nếu không dù không đánh nhau, với cái miệng của Hứa sư đệ cũng đủ làm hắn tức chết đi sống lại.
Không hề có một chữ thô tục nào.
Mỗi một câu đối đáp đều có căn cứ, lý lẽ rõ ràng.
Không cho người khác chút sơ hở!
“Đứng chen chúc ở đây làm gì, muốn để Thanh Tiêu học viện chê cười hay sao?”
Đúng lúc này, có hai lão giả đột nhiên xuất hiện giữa Dương Hoan và Hứa Dạ Minh, Diệp Thu Bạch.
“Đại trưởng lão, tứ trưởng lão!”
Tứ trưởng lão nhìn sang Dương Hoan, nhíu mày nói: “Dù gì đối phương cũng là khách, Thương Huyền học viện chúng ta phải có cấp bậc lễ nghĩa. Những năm này ngươi chỉ lo tu luyện cảnh giới, quên hết những điều cơ bản nhất rồi sao?”
Thấy Dương Hoan định nói gì đó, tứ trưởng lão răn dạy quát: “Đối phương có như thế nào đi nữa cũng là đến để học tập kinh nghiệm từ chúng ta, ngay cả lòng bao dung mà các ngươi cũng không có?”
Nghe vậy, mắt Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đều lóe sáng.
Học tập kinh nghiệm, lòng bao dung.
Rõ ràng là ám chỉ thực lực của Thanh Tiêu học viện bọn hắn quá yếu, Thương Huyền học viện có vị thế cao hơn nên phải biết bao dung cho sự cuồng ngạo của bọn hắn.
Nghe có vẻ không có vấn đề gì, nhưng cẩn thận nghĩ lại thì chính là đang thầm châm biếm Thanh Tiêu học viện bọn hắn.
Diệp Thu Bạch không nói gì thêm, bây giờ vẫn nghĩ Thanh Tiêu học viện yếu, đến lúc đó thể hiện thực lực cho bọn họ trố mắt nhìn là được rồi.
Nhưng Hứa Dạ Minh dường như không muốn nhẫn nhịn, cũng không biết chữ nhẫn nhịn này viết kiểu gì, mỉm cười nói thẳng:
Nghe vậy, tứ trưởng lão ngoài cười nhưng trong không cười khoác tay,
“Mặc dù vừa nãy học viên của quý viện cho rằng Thanh Tiêu học viện chúng ta rất yếu, còn nhận định sở dĩ Thanh Tiêu học viện vượt mặt Thương Huyền học viện mà đoạt quán quân là do lợi dụng cơ hội, nhưng mà… Thanh Tiêu học viện chúng ta vẫn luôn có một “tấm lòng bao dung” hải nạp bách xuyên.”
Nghe thế, Diệp Thu Bạch âm thầm giơ ngón cái với Hứa Dạ Minh.
Nếu để Lục Trường Sinh và Hoàng Thiên nhìn thấy dáng vẻ hiện tại này của Hứa Dạ Minh, có lẽ sẽ giật cả mình.
Mẹ nó lúc trước tính cách của hắn đâu có như vậy? Chẳng lẽ bất ngờ đổi tính?
Không chỉ có tứ trưởng lão, ngay cả các học viên nội viện cũng sắp bùng nổ cơn giận.
Khi những âm thanh trách mắng sắp vang lên thì đại trưởng lão đã vươn tay ngăn cản, nói: “Là chúng ta không dạy dỗ tốt đám tiểu tử này, chớ trách.”
“Quý viện phái hai người các ngươi đến giao lưu học tập, trước hết chúng ta sẽ sắp xếp nơi ở cho các ngươi, sau đó cho người dẫn các ngươi đi tham quan Thương Huyền học viện.”
Nói xong, hắn ra lệnh bảo các học viên đang nổi giận đùng đùng xung quanh mau giải tán.
Rồi lại nhìn về phía tứ trưởng lão, nói: “Tứ trưởng lão, ngươi dẫn bọn hắn đi đi.”
Ánh mắt của tứ trưởng lão cứ nhìn chằm chằm vào Hứa Dạ Minh, giống như một con rắn độc đang tiếp cận con mồi.
Hắn nghe vậy thì khẽ gật đầu.
Nhìn ba người kia rời đi, đại trưởng lão nhìn bóng lưng của Hứa Dạ Minh một lúc lâu, không biết đang suy nghĩ gì.