Chương 1652: Che giấu sát ý
Tiểu viện mà bọn họ sắp xếp cho Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh nằm ở một vị trí rất hẻo lánh, gần như sát ranh giới giữa nội viện và ngoại viện.
Đồng thời hình như bên trong đã lâu không có người ở, khiến cho khắp nơi đều bám một tầng bụi thật dày, chỉ chạm nhẹ là bụi bặm bay đầy trong không gian.
Thấy vậy, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh cũng không cảm thấy ngạc nhiên.
Tứ trưởng lão thản nhiên nói: “Các ngươi đến đột ngột quá, dạo gần đây chúng ta cũng bận rộn nên chưa kịp cho người quét dọn tiểu viện này, các ngươi chịu khó ở tạm.”
Chắc biết miệng Hứa Dạ Minh quá độc nên tứ trưởng lão không cho hai người cơ hội lên tiếng, ngay sau đó đã nói tiếp:
“Nghỉ ngơi trước đi, chút nữa ta sẽ phái người dẫn các ngươi đi tham quan Thương Huyền học viện, nếu có yêu cầu gì các ngươi cũng có thể nêu ra.”
Nói xong, tứ trưởng lão liếc nhìn Hứa Dạ Minh rồi quay người rời đi.
Nhìn khung cảnh dột nát xung quanh, Diệp Thu Bạch cười nói: “Xem ra chúng ta không được chào đón lắm.”
Hứa Dạ Minh sử dụng thần khí quét sạch hết tro bụi trong tiểu viện rồi tiện tay kéo hai cái ghế cũ kỹ ra ngồi xuống.
“Sư huynh, ngươi có nhận ra ánh mắt của đại trưởng lão mà tứ trưởng lão nhìn chúng ta có chút bất thường không?”
Hứa Dạ Minh nhớ lại chuyện mới nãy, trầm tư nói: “Đặc biệt là lúc nhìn ta…”
Diệp Thu Bạch có Kiếm Tâm Thông Minh, hắn nhạy cảm nhất đối với những tâm tình mịt mờ chập chờn và ánh mắt như thế, gật đầu đáp: “Đúng là có chút kỳ lạ. Đại trưởng lão còn đỡ, ánh mắt không chứa ác ý. Nhưng khi tứ trưởng lão kia nhìn Hứa sư đệ ngươi thì trong mắt có nghi ngờ, còn có sát ý…”
Hứa Dạ Minh nhíu mày: “Từ trước đến nay ta chưa từng gặp tứ trưởng lão này.”
Nghe vậy, Diệp Thu Bạch lại cười: “Ta nghĩ chúng ta đã tìm ra người cần điều tra rồi.”
Hứa Dạ Minh sửng sốt rồi gật đầu.
Mục đích bọn họ đến đây là muốn điều tra chuyện gì đã xảy ra trong thời gian một năm mà Hứa Thương Hải - phụ thân của Hứa Dạ Minh từng gia nhập Thương Huyền học viện.
Hiện giờ xem ra, có lẽ tin đồn là đúng.
Dựa vào thời gian để tính toán, mấy ngày trước khi phụ thân Hứa Thương Hải và mẫu thân Bạch Khuynh Tâm của Hứa Dạ Minh bị truy sát, Hứa Thương Hải đã rời khỏi Thương Huyền học viện.
Nếu tin đồn là đúng, vậy có lẽ khi Hứa Thương Hải còn ở trong Thương Huyền học viện gặp xảy ra chuyện gì đó ghê gớm.
Có khả năng Thương Huyền học viện đóng vai trò không thể công khai trong sự kiện này.
Hơn nữa… Từ ánh mắt tứ trưởng lão nhìn Hứa Dạ Minh, chỉ sợ hắn đang nghi ngờ thân phận của Hứa Dạ Minh.
Dù sao Hứa Dạ Minh cũng có họ Hứa, còn là thân nhi tử của Hứa Thương Hải, khí tức huyết mạch sẽ
Đã đạt đến cảnh giới như tứ trưởng lão, không khó để nhận ra điều này.
Nhưng đây là chuyện của Hứa Dạ Minh, Diệp Thu Bạch không có ý định vượt quyền, hắn nhìn Hứa Dạ Minh và hỏi: “Hứa sư đệ, ngươi định làm gì?”
Hứa Dạ Minh suy nghĩ rồi nói: “Nếu như đúng theo suy đoán của chúng ta, vậy tạm thời cũng chỉ có thể chờ mà thôi. Dù sao hiện giờ chúng ta đang trong địa bàn của đối phương, cũng không thể công khai đi điều tra một vị trưởng lão của người ta được.”
Nói đến đây, Hứa Dạ Minh mỉm cười: “Mà ta nghĩ chắc không bao lâu nữa, tứ trưởng lão đó sẽ ra tay thôi.”
Diệp Thu Bạch khẽ gật đầu.
Suy nghĩ của Hứa Dạ Minh cũng giống hắn.
…
Lúc hai người đang bàn bạc cách đối phó với nhau, chuyện Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh châm chọc Thương Huyền học viện ở nơi tiếp khách trong nội viện đã bị người có tâm thêm mắm dặm muối mà lan truyền ra ngoài.
Rất nhanh, dù là học viên nội viện hay ngoại viện thì đều bắt đầu chửi mắng hai người Diệp Thu Bạch.
Thậm chí có người còn định tìm hai người Diệp Thu Bạch để luận bàn.
Tại Lạc Thủy phong.
Học viên ở đây, điều kiện cơ bản nhất phải là đệ tử thân truyền. Đồng thời còn xếp trong mười hạng đầu trong số những đệ tử thân truyền thì mới được vào ở tại Lạc Thủy phong.
Trong một động phủ ở nơi cao nhất.
Một nam tử đang nghe ngọc bội truyền âm.
“Đỉnh Huyền sư huynh, hai người từ Thanh Tiêu học viện tới kia cũng quá mức cuồng ngạo rồi, dám coi thường Thương Huyền học viện chúng ta! Có nhìn lại xem nội tình của Thanh Tiêu học viện bọn hắn kém xa Thương Huyền học viện chúng ta cỡ nào không vậy!”
Đỉnh Huyền tiện tay đặt ngọc bội truyền âm sang một bên, tay chống lên bàn, ngón tay gõ từng nhịp “cạch cạch” khẽ vang lên.
“Thanh Tiêu học viện sao… Hai người đến kia tên gì?”
Nam tử suy nghĩ rồi đáp: “Một người tên Diệp Thu Bạch, một người tên Hứa Dạ Minh.”
Khi nghe được ba chữ Diệp Thu Bạch, con ngươi Đỉnh Huyền hơi co rụt lại.
“Là hắn…” Không lâu sau, Đỉnh Huyền nhíu mày: “Vì sao lại chọn lúc này mà đến Thương Huyền học viện?”
Giọng nói trong ngọc bội truyền âm vang lên: “Không rõ nữa… Nhưng mà nếu Đỉnh Huyền sư huynh ra tay thì có thể đập tan sự phách lối của bọn hắn đi?”
Đỉnh Huyền lại lắc đầu đáp: “Không cần ta ra tay.”
Rồi hắn ngắt truyền âm từ ngọc bội, nhìn ánh nến le lói trước mặt, thì thầm: “Tự nhiên sẽ có người khác ra tay… Huống chi giờ ta cũng không có thời gian xen vào chuyện này.”
Nói xong, ánh nến trên mặt bàn hơi dịch chuyển, bên cạnh có một cánh cửa ngầm mở ra.
Đỉnh Huyền đi vào trong đó, cửa ngầm đóng lại, mắt thường không thể nhìn ra ở đây có cửa ngầm…
…
Tại phủ đệ của tứ trưởng lão.
Vẻ mặt Dương Hoan tràn đầy lãnh ngạo mà nhìn tứ trưởng lão, nói: “Sư tôn, vì sao viện trưởng lại đồng ý cho người Thanh Tiêu học viện đến học viện chúng ta? Bọn họ sao xứng chứ?”
Tứ trưởng lão lắc đầu: “Đây không phải chuyện ngươi có thể đoán được, lo tu luyện chăm chỉ đi.”
Vừa nói, ánh mắt tứ trưởng lão dần trở nên âm trầm, như đang suy nghĩ đến chuyện gì đó.
Dương Hoan thấy thế cũng không quấy rầy.
Cho đến khi tứ trưởng lão lại lên tiến: “Sau này ngươi tìm lý do gì đó để luận bàn với Hứa Dạ Minh kia, không cần đánh giết, chỉ cần ép hắn xuất ra toàn lực là được rồi.”
Dương Hoan hơi kinh ngạc, nàng gật đầu.
“Còn nữa, hình như không có ai tình nguyện dẫn hai người Thanh Tiêu học viện kia đi tham gia học viện ta sao?”
Tứ trưởng lão trầm ngâm một lúc.
“Có vẻ Hiên Viên thị và Diệp Thu Bạch có mâu thuẫn với nhau? Vậy tốt, tiết lộ chuyện này với Hiên Viên thị đi, ta nghĩ bọn họ sẽ rất tình nguyện phái người đến.”
…
Lúc này.
Tại một thác nước trong rừng trúc, đại trưởng lão khoanh chân ngồi trên một tảng đá bằng phẳng. Hắn không tu luyện mà đang ngây ngốc nhìn rừng trúc trước mặt.
Những cảnh tượng trong quá khứ liên tục lướt qua trong tâm trí.
Hắn chợt thấp giọng thì thào: “Đã qua nhiều năm như vậy, rốt cuộc vẫn trở lại Thương Huyền đại lục sao?”
“Nhưng mà… Bây giờ trở về liệu có quá mạo hiểm không? Hơn nữa bây giờ Hứa gia và Hiên Viên gia đã liên thủ và mạnh hơn rồi, nếu không giải quyết tốt thì chuyện năm đó sẽ lại tái diễn.”
Nghĩ đến đây, vẻ mặt của đại trưởng lão dần trở nên kiên quyết, hít sâu một hơi, hắn đứng dậy nhìn rừng trúc rộng lớn trước mặt và nói khẽ:
“Năm đó lão phu không giúp được các ngươi. Nếu như đã xác định được thân phận của tiểu tử kia, lão phu sẽ đảm bảo cho hắn an toàn ở Thương Huyền học viện… Cho dù có buông tha cái mạng già này đi nữa.”
Ba ngày trôi qua.
Bên ngoài tiểu viện của hai người Diệp Thu Bạch vẫn liên tục có người khiêu khích, nhưng không có ai dẫn bọn hắn đi tham quan học viện.
Mà hôm nay, có một nam tử đeo kiếm bên hông đi đến nơi này, cao giọng nói: “Hiên Viên Triệt của Hiên Viên thị, được học viện phái đến đây dẫn hai vị bằng hữu Thanh Tiêu học viện đi tham quan học viện chúng ta.”