Chương 1653: Xếp hạng tư trên Thương Huyền bảng, Hiên Viên Triệt!
Hiên Viên thị?
Học viên nội viện đang vây quanh ầm ĩ gọi Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh ra luận bàn đều kinh ngạc.
Mặc dù Thương Huyền học viện là thế lực nhất lưu đỉnh cấp ở Thương Huyền đại lục.
Thế nhưng nếu so sánh với gia tộc hàng đầu như Hiên Viên thị thì vẫn có sự chênh lệch nhất định.
Huống chi, những thế gia cổ xưa có truyền thừa huyết mạch như thế này, bình thường sẽ không đưa dòng chính trong gia tộc đến nơi khác tu luyện. Dù sao trong mỗi thế gia cổ xưa đều có con đường tu luyện thích hợp nhất với tộc nhân, căn bản không cần đến thế lực học viện như Thương Huyền học viện.
Còn là… Hiên Viên Triệt?
Đây không phải là nhân vật đứng thứ tư trên Thương Huyền bảng sao? Vì sao lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa còn muốn dẫn Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đi tham quan Thương Huyền học viện?
Lúc này, cuối cùng cửa tiểu viện cũng mở ra, hai người Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh một trước một sau đứng trước cửa, vẻ mặt bình thản đánh giá Hiên Viên Triệt mặc một thân kim văn bạch bào.
Ánh mắt của Hiên Viên Triệt cũng sắc bén như kiếm, mắt đối mắt với Diệp Thu Bạch.
Ai ở gần đây cũng nhận ra được giữa hai người có sự va chạm tóe lửa.
“Không ngờ ngươi còn dám công khai xuất hiện tại Thương Huyền đại lục.”
Hiên Viên Triệt lạnh nhạt nói: “Chẳng lẽ ngươi không biết Hiên Viên thị đang truy lùng tung tích của ngươi?”
Diệp Thu Bạch khẽ cười một tiếng, nói: “Ta không có ý định trốn tránh.”
“Ngươi nói vậy là coi thường lực lượng của Hiên Viên thị chúng ta sao?”
“Ý tứ của ta còn chưa đủ rõ ràng à?”
“Ngươi sẽ hối hận.”
“Rửa mắt chờ đợi.”
Cuộc trò chuyện của hai người nghe thì gió êm sóng lặng, thế nhưng người xung quanh đều có thể cảm nhận được sóng gió mãnh liệt trong từng câu nói.
Hiên Viên Triệt khoác tay áo nói: “Bây giờ ta cũng tạm thời gia nhập Thương Huyền học viện, mặc dù còn chưa quen thuộc nhưng dẫn các ngươi đi tham quan cũng không thành vấn đề.”
Diệp Thu Bạch không từ chối, cười đi ra: “Vậy làm phiền.”
Kết quả Hiên Viên Triệt đi đầu tiên, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đi theo sau, cùng đi về một hướng.
Dọc đường đi.
Nói là tham quan, nhưng thực tế ba người đều không nhìn ngắm cảnh tượng xung quanh.
“Nghe nói ngươi đã đạt đến cảnh giới quy tắc kiếm đạo?” Hiên Viên Triệt đi đầu tiên, thản nhiên hỏi mà không quay đầu lại.
Diệp Thu Bạch cười nói: “Cho nên Hiên Viên thị các ngươi mới sợ, muốn diệt trừ ta càng sớm càng tốt?”
“Ngươi nói cũng không sai.” Hiên Viên Triệt cũng không che giấu, thản nhiên nói ra một câu mà trong mắt người khác là chuyện rất mất mặt: “Nếu như là ta, có lẽ sẽ chọn rời khỏi giới vực này, tu luyện cho đến khi không e ngại Hiên Viên thị nữa mới quay về.”
Nói đến đây, Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Diệp Thu Bạch, lạnh nhạt nói: “Có thể đột phá cảnh giới quy tắc kiếm đạo khi mới chỉ vượt qua hai tầng lôi kiếp, với thiên phú của ngươi, việc đó không phải không thể.”
Diệp Thu Bạch nhún vai, từ chối cho ý kiến.
“Cho nên? Ngươi muốn nói gì?”
Gương mặt Hiên Viên Triệt hiện lên sự lạnh lùng, nói: “Cho nên ngươi sẽ không thể bước ra khỏi Thương Huyền học viện này. Cũng đừng mong chờ Hiên Viên thị sẽ đối xử công bằng với ngươi. Có lẽ không lâu nữa Hiên Viên thị sẽ đến Thương Huyền học viện đòi người.”
“Người đến đòi chính là ngươi?”
Hiên Viên Triệt gật đầu: “Nhưng mà trước đó, ta thật sự muốn được chứng kiến xem rốt cuộc thì cảnh giới quy tắc kiếm đạo có thể mạnh đến mức nào.”
Nghe vậy, Diệp Thu Bạch cũng không đồng ý mà khoác tay áo nói: “Không đánh.”
Hiên Viên Triệt nhíu mày: “Vì sao?”
Diệp Thu Bạch: “Bởi vì thật vô nghĩa, ta đánh thắng ngươi thì lại càng chọc giận Hiên Viên thị, mà không đánh ngươi cũng không thay đổi được suy nghĩ của Hiên Viên thị, vậy ta cần gì đánh với ngươi?”
Nghe đến đó, Hiên Viên Triệt hơi nhướng mày: “Ngươi cũng khá rõ ràng.”
Thế là Hiên Viên Triệt không nhắc gì về chuyện luận bàn nữa, lại đi ở đằng trước.
Ba người đều im lặng, bắt đầu quan sát khung cảnh xung quanh.
Không thể không nói, Thương Huyền học viện là thế lực học viện hàng đầu thuộc số một số hai trong Lục giới, nội tình hoàn toàn vượt xa Thanh Tiêu học viện hiện tại.
Nơi này không có những kiến trúc quy mô lớn, có chỉ là những bí cảnh được xây dựng dựa trên các lĩnh vực tu luyện khác nhau.
Điều này càng phù hợp cho con đường tu luyện của tất cả học viên, tăng tốc độ đột phá và tính cảm ngộ của bọn họ lên gấp bội.
Chỉ xét riêng điểm này cũng là thứ mà các học viện khác khó có thể làm được.
Đồng thời khắp nơi đều thấy có người luận bàn với nhau.
Cứ đi một đoạn đường là lại thấy có người đang giao đấu.
Dường như chuyện này có liên quan đến viện huấn của Thương Huyền học viện.
Mạnh được yếu thua, nếu như muốn nâng cao địa vị bản thân ở học viện, hoặc là muốn thứ gì đó của đối phương thì có thể luận bàn bất cứ lúc nào và ở đâu.
Đương nhiên nếu là sinh tử chiến thì phải tiến hành trên lôi đài.
Không chỉ như thế, trong nội viện còn có sự phân chia tu luyện rất chi tiết, thậm chí còn có giảng sư chuyên môn giảng giải về một loại đạo tắc chi lực nhất định nào đó.
Đi tới đi lui, Hiên Viên Triệt và Diệp Thu Bạch đều cùng nhìn về một nơi.
Ở nơi đó có một đại điện lộ thiên.
Trong đó, kiếm ý mãnh liệt đang dâng trào!
Hiên Viên Triệt nhếch môi cười nói: “Chắc đây là nơi tu luyện kiếm đạo của nội viện Thương Huyền học viện, có người đang truyền đạo, có hứng thú đi xem một chút không? Vừa lúc đánh giá xem trình độ kiếm đạo của Thương Huyền học viện ra sao.”
Diệp Thu Bạch cũng có hứng thú, cho nên hắn không từ chối, cùng với Hứa Dạ Minh đi theo Hiên Viên Triệt vào.
Sau khi ba người tiến vào trong thì nhìn thấy ngay chính giữa quảng trường có một nam tử trung niên đang cầm kiếm, diễn giải kiếm thuật.
Xung quanh có mười mấy kiếm tu đang tập trung quan sát.
Ngay lúc ba người đi vào, dường như nhận ra có người đến, cho dùng là giảng sư ở giữa hay các học viên kiếm tu xung quanh đều nhìn qua.
Lúc nhìn thấy Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh thì lộ ra vẻ mặt âm trầm.
Lúc nhìn thấy Hiên Viên Triệt thì có biểu cảm bất ngờ.
Giảng sư ở giữa thấy vậy thì tạm dừng diễn giải kiếm thuật, bình tĩnh nói: “Xem ra là học viên mới và học viên trao đổi đến, hay là vào đây nghe thử?”
Diệp Thu Bạch và Hiên Viên Triệt không từ chối, khẽ gật đầu rồi tìm một vị trí phía sau để quan sát.
Thấy thế, giảng sư càng diễn giải kiếm thuật tỉ mỉ chi tiết hơn, vừa thực hành vừa thuật giảng về tinh túy của bộ kiếm thuật này.
“Kiếm thuật có ngàn vạn, trên thế gian này có đủ loại kiếm pháp, nhưng vô số kiếm pháp cũng đều là trăm sông đổ về một biển.”
“Các ngươi đều biết rõ về tầm quan trọng của kiếm thuật, một bộ kiếm thuật có đẳng cấp cao sẽ bộc phát được hiệu quả không ngờ vào thời khắc quan trọng, bộ Thương Huyền kiếm pháp này càng là như vậy. Nhưng kiếm thuật có đẳng cấp càng cao cũng càng khó tu luyện, cho nên hãy nhìn cho kỹ.”
Không rõ có phải vì có người của gia tộc được xưng là đệ nhất kiếm đạo thế gia Hiên Viên thị, hoặc là vì hai học viên trao đổi như Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh hay không, giảng sư giảng giải càng thêm cẩn thận.
Ngay cả thực hành cũng càng thêm ra sức.
“Nhìn kỹ, đây là thức thứ nhất của Thương Huyền kiếm pháp.”
Nói xong, ánh mắt giảng sư tập trung, trường kiếm trong tay đâm ra một kiếm!
Mặc dù chỉ đâm ra một kiếm, nhưng trong ánh mắt mọi người lại như thấy có vạn điểm hàn mang!
Trên tảng đá to đặc biệt phía trước đã xuất hiện những lỗ sâu hoắm.
Hiên Viên Triệt hỏi: “Thế nào?”
Diệp Thu Bạch đáp: “Chẳng ra sao cả.”
Hiên Viên Triệt gật đầu: “Ta cũng thấy vậy.”
Hai người nói chuyện không hề che giấu, lọt vào tai các học viên xung quanh và giảng sư tựa như kim đâm, vẻ mặt bọn họ đều rất khó coi.