Chương 1654: Thương Huyền kiếm thuật? Cũng chỉ có vậy.

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1654: Thương Huyền kiếm thuật? Cũng chỉ có vậy.

Là giảng sư có trình độ kiếm đạo cao nhất trong nội viện Thương Huyền học viện, đương nhiên Diêu Chuẩn có lòng kiêu ngạo của mình.

Bị hai tên tiểu bối thẳng thừng nói ngay trước mặt tất cả các học viên rằng bộ kiếm thuật hắn diễn giải chẳng ra gì? Vậy thể diện của hắn để ở đâu?

Cho dù không quan tâm thể diện, nhưng sau này hắn làm sao tạo dựng được uy tín với các học viên được nữa? Không có uy tín thì sao có thể khiến người ta tin tưởng, có thể giảng đạo cho đám tiểu tử kiêu ngạo này?

Cùng lúc đó, vẻ mặt của các học viên kiếm tu ở đây đều biến sắc.

Là kiếm đạo đệ nhất thế gia Hiên Viên thị, hơn nữa còn đang đứng thứ tư trên Thương Huyền bảng hiện nay - Hiên Viên Triệt. Hắn cũng là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Hiên Viên thị, vì thế bọn họ không thể lên tiếng chỉ trích Hiên Viên Triệt.

Thứ nhất là bởi vì quả thật đối phương có thực lực và nội tình quá mạnh, thứ hai là vì bọn họ không dám chọc vào Hiên Viên thị.

Vì thế tất cả đều quay sang nhìn Diệp Thu Bạch với ánh mắt giận dữ.

“Ngươi là ai mà dám coi thường Diêu giảng sư?”

“Diêu giảng sư chính là giảng sư kiếm tu hàng đầu của nội viện Thương Huyền học viện chúng ta. Một kẻ thấp kém đi ra từ nơi nghèo nàn như ngươi nhìn không hiểu kiếm thuật mà Diêu giảng sư giảng giải cũng là điều dễ hiểu.”

Trong lúc nhất thời, tất cả học viên đều tập trung công kích Diệp Thu Bạch.

Nhưng rõ ràng Hiên Viên Triệt cũng nói giống vậy, mà hắn không mở miệng giải quyết tình thế khó khăn này giúp Diệp Thu Bạch. Hiên Viên Triệt khoanh tay hứng thú đứng nhìn, giống như muốn xem Diệp Thu Bạch sẽ làm gì để giải quyết chuyện này.

Đối mặt với những lời nói này, Diệp Thu Bạch không hề tức giận, gương mặt bình tĩnh, vẫn nở một nụ cười nhẹ.

Hứa Dạ Minh ở bên cạnh lên tiếng: “Đại sư huynh, hay để ta giúp ngươi?”

Diệp Thu Bạch cười khoác tay áo nói: “Được rồi, nếu Hứa sư để là mở miệng thì chỉ sợ bọn họ sẽ nhào lên đánh mất.”

Hắn đã chứng kiến thấy miệng lưỡi của Hứa Dạ Minh lợi hại như thế nào.

Lúc này, Diêu Chuẩn thu kiếm, nhìn Diệp Thu Bạch ở phía xa, hít sâu một hơi rồi nói: “Học viên trao đổi của Thanh Tiêu học viện nói kiếm thuật ta thi triển không ra gì? Vậy chắc ngươi có sự hiểu biết nhất định về Thương Huyền kiếm thuật đi? Nếu đã thế thì lên đây thể hiện thử xem?”

Lúc đầu Diệp Thu Bạch vốn không để tâm.

Nhưng sau đó giọng điệu Diêu Chuẩn lại thay đổi, khinh miệt cười nói: “Ta cũng muốn xem rốt cuộc học viên của Thanh Tiêu học viện mạnh đến cỡ nào. Cái danh quán quân giao lưu học viện Lục giới là nhờ thực lực, hay chỉ là hữu danh vô thực đây.”

Nghe vậy, Diệp Thu Bạch nhíu mày.

Nếu như chỉ nhằm vào hắn thì có lẽ hắn sẽ không quan tâm.

Những lời nói khiêu khích hoàn toàn vô dụng đối với Diệp Thu Bạch.

Thế nhưng…Dường như đối phương hiểu rõ, trực tiếp nhắm mũi nhọn vào Thanh Tiêu học viện.

Nếu Diệp Thu Bạch lùi bước ở đây, cũng đồng nghĩa với việc Thanh Tiêu học viện thật sự không ra gì, và chắc chắn sẽ bị đối phương càng thêm khinh thường. Lời đồn lan truyền ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ đến thanh danh và sự phát triển của Thanh Tiêu học viện.

Nghĩ như thế, Diệp Thu Bạch nhún vai, tung người nhảy đến cạnh Diêu Chuẩn.

Thấy vậy, Diêu Chuẩn ném thanh kiếm trong tay cho Diệp Thu Bạch và nói: “Cho chúng ta xem thực lực của người Thanh Tiêu học viện ra sao đi.”

Lúc nói đến hai chữ “thực lực”, Diêu Chuẩn đặc biệt nhấn mạnh.

Xem ra hắn cũng chướng mắt Thanh Tiêu học viện.

Diệp Thu Bạch nhận lấy trường kiếm, không nói gì thêm, quay đi nhìn tảng đá to lớn có trăm ngàn lỗ thủng kia.

Dường như tảng đá này được cấu tạo từ một chất liệu đặc biệt, cho dù bị cường giả đã vượt qua bốn tầng lôi kiếp như Diêu Chuẩn công kích cũng không bị vỡ nát.

Diệp Thu Bạch nhắm hai mắt lại, hồi tưởng Thương Huyền kiếm thuật thức thứ nhất mà Diêu Chuẩn thi triển vừa nãy.

Trong đầu hắn đang phá giải, phân tích chiêu thức.

Nhìn thấy dáng vẻ đứng yên nhắm mắt của Diệp Thu Bạch trên đài, các học viên xung quanh đều cười lạnh.

“Đứng đó giả vờ làm gì? Hay là mới nãy chỉ khua môi múa mép thôi? Bây giờ phải thật sự thể hiện thì lúng túng không biết?”

“Thương Huyền kiếm thuật là bộ kiếm thuật tiến cấp trong nội viện. Cho dù chỉ là thức thứ nhất nhưng cũng rất khó đối với kiếm tu chưa từng tu luyện qua. Huống chi còn là loại thấp kém đến từ nơi nghèn nàn như hắn.”

“Ha ha, chắc muốn kéo dài thời gian chứ gì? Không làm được thì cút xuống đi, đã bất tài còn ngoan cố, không sợ ảnh hưởng đến tâm cảnh sao? Tâm cảnh là thứ cực kỳ quan trọng đối với kiếm tu!”

Ở một bên, Hiên Viên Triệt nhìn Diệp Thu Bạch với ánh mắt suy tư.

Hắn không có thái độ xem thường và cũng không cho rằng Diệp Thu Bạch đang làm trò.

Mà ngược lại, hắn cảm thấy đối với kiếm tu có thiên phú yêu nghiệt như Diệp Thu Bạch mà nói, Thương Huyền kiếm thuật này sẽ không gây chút khó khăn nào.

Diệp Thu Bạch đã đột phá đến cảnh giới quy tắc kiếm đạo, nếu chỉ xét riêng về thiên phú kiếm đạo thì Diệp Thu Bạch còn cao hơn so với hắn!

Hứa Dạ Minh thì càng không phải nói, hắn đương nhiên tin tưởng mười phần vào đại sư huynh nhà mình.

Nửa chén trà nhỏ trôi qua.

Diêu Chuẩn thấy Diệp Thu Bạch vẫn đứng yên không nhúc nhích thì cười lạnh: “Người trẻ tuổi, nếu như thật sự không làm được thì bỏ đi. Dù sao Thương Huyền kiếm thuật cũng là kiếm thuật gần đến cấp Quân Thần, không thể tu luyện thành công trong thời gian ngắn là chuyện bình thường, không cần cố gắng.”

Nhưng hắn vừa nói xong, đột nhiên Diệp Thu Bạch mở mắt ra, hàn quang trong mắt bắn ra sắc bén như lưỡi kiếm.

Hắn không để ý đến lời cười chê của mọi người xung quanh, một luồng kiếm ý vờn quanh cơ thể hắn rồi hội tụ trên trường kiếm trong tay!

Nhìn thấy cảnh này, các học viên khác còn khinh thường, nhưng vẻ mặt của Hiên Viên Triệt và Diêu Chuẩn đã ngưng trọng.

Kiếm ý do Diệp Thu Bạch hội tụ và hướng nó chuyển động hoàn toàn giống với thức thứ nhất của Thương Huyền kiếm thuật mà Diêu Chuẩn diễn giải vừa nãy!

Chẳng lẽ lại…

Nhưng lúc Diêu Chuẩn đang sinh lòng hoài nghi, vẻ mặt Diệp Thu Bạch bình thản, trường kiếm trong tay đâm đến tảng đá trước mặt!

Rõ ràng chỉ có một kiếm, nhưng khi kiếm đâm ra thì vạn điểm hàn mang cũng theo đó mà xuất hiện, đồng loạt đâm vào tảng đá!

Ầm ầm!

Ngay sau đó, phía trên tảng đá to lớn lại xuất hiện vô số lỗ nhỏ,

Thấy cảnh tượng này, những tiếng nói châm chọc chế giễu xung quanh đột nhiên im bặt, không gian đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh, vô cùng quỷ dị.

Tất cả các học viên và cả Diêu Chuẩn đều dùng ánh mắt không thể tin được mà nhìn Diệp Thu Bạch.

Đây…

Thật sự làm được sao?

Nói như vậy, mới nãyy Diệp Thu Bạch nhắm mắt đứng yên là vì đang hồi tưởng lại khung cảnh Diêu Chuẩn thi triển Thương Huyền kiếm thuật?

Nhưng dù vậy… Cũng chỉ tốn thời gian nửa chén trà mà thôi!

Chẳng lẽ hắn chỉ cần thời gian uống cạn nửa chén trà là đã lĩnh ngộ được Thương Huyền kiếm thuật?

Hiên Viên Triệt không hề cảm thấy bất ngờ, vẻ mặt cũng cực kỳ bình tĩnh, thấp giọng nói: “Nếu chỉ thi triển ra kiếm thuật giống như đúc…. Vậy xem ra cũng chỉ có vậy…”

Thế nhưng vừa dứt lời.

Lại nghe Diệp Thu Bạch vuốt nhẹ trường kiếm trong tay, bình thản nói: “Quả nhiên kiếm thuật này không ổn lắm, hơi rườm rà.”

Diêu Chuẩn nghe xong thì biến sắc, vừa định lên tiếng chỉ trích.

Sau đó lại thấy Diệp Thu Bạch dùng tư thế y như trước, đâm tiếp ra một kiếm nữa!

Nhưng mà lần này, sau khi vạn điểm hàn mang đâm vào tảng đá kia thì lại hội tụ về trường kiếm, trường kiếm lại đâm vào đá.

Tảng đá to lớn bị xuyên thủng.

Diệp Thu Bạch thu kiếm, gật đầu: “Ừm, như vậy là ổn rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right