Chương 1655: Có dám đánh một trận?

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1655: Có dám đánh một trận?

Ánh mắt mọi người nhìn qua tảng đá to lớn có trăm ngàn lỗ thủng trên đó, bây giờ lại xuất hiện thêm một cái lỗ vừa sâu vừa rộng.

Rồi lại nhìn về phía Diệp Thu Bạch đang có vẻ mặt bình thản, giống như hắn vừa làm một chuyện vô cùng bình thường.

Người xung quanh đều há hốc mồm, người thì con ngươi co rút, người thì nhíu chặt mày đến nỗi hiện rõ chữ “xuyên” (川) trên trán.

Làm sao hắn làm như vậy được?

Vẻ mặt của Diêu Chuẩn cũng cực kỳ khó coi.

Mới nãy bọn họ đều nói Diệp Thu Bạch không thi triển được Thương Huyền kiếm thuật, nhưng bây giờ hắn không chỉ thi triển hoàn hảo mà còn tiến hành cải tiến, rõ ràng uy lực mạnh hơn quá nhiều so với thức thứ nhất của Thương Huyền kiếm thuật bản gốc.

Phải biết, cải tiến kiếm thuật không chỉ đơn giản là điều chỉnh lại động tác hay gia tăng thêm lực lượng truyền vào. Muốn phá vỡ khuôn khổ cố định để thay đổi là một việc vô cùng khó khăn.

Nếu không có đủ kiến thức về kiếm đạo, cũng như cảnh giới không đủ cao thì chắc chắn không thể làm được.

Diêu Chuẩn thầm tự hỏi bản thân, nếu bảo hắn làm thì e là không làm được giống như Diệp Thu Bạch.

Nhìn biểu tình khó coi và kinh ngạc của mọi người xung quanh, Diệp Thu Bạch không có ý định thêm thắt hay khoe khoang sự việc. Sự thật thắng lời nói, nên làm thì đã làm, lời gièm pha cũng tự tan biến, nói gì cũng không còn quan trọng nữa.

Lúc hắn định trả lại kiếm cho Diêu Chuẩn thì đột nhiên vẻ mặt thay đổi, cơ thể lập tức căng cứng, nắm chặt kiếm trong tay chém về phía bên trái!

Keng!

Âm thanh kim loại va chạm vào nhau vang lên.

Là Hiên Viên Triệt.

Chỉ thấy Hiên Viên Triệt kề sát hắn, nở một nụ cười lạnh nhạt và nói: “Ta có chút kiến giải khác về Thương Huyền kiếm thuật này. Có câu nói phải thực hành mới thấy được chân lý, hay là chúng ta tỷ thí với nhau một trận, thế nào?”

Nghe vậy, Diệp Thu Bạch hiểu rằng không thể tránh được nữa, liền khẽ gật đầu.

Được sự đồng ý, Hiên Viên Triệt lùi lại vài bước, kiếm ý bắt đầu uốn lượn xung quanh người, khí tức lôi kiếp tầng thứ năm điên cuồng trào dâng!

Chỉ thấy Hiên Viên Triệt nhìn chằm chằm vào Diệp Thu Bạch, cười nhạt: “Ngươi và Hiên Viên thị chúng ta vốn có mâu thuẫn, cho nên ta cũng không cần phải tuân theo võ đức gì đó mà hạ thấp cảnh giới giao chiến với ngươi.”

“Hơn nữa cảnh giới kiếm đạo của ngươi cao hơn ta, hạ thấp cảnh giới chỉ tự rước lấy cực khổ vào người mà thôi.”

Đầu óc Hiên Viên Triệt rất tỉnh táo, mặc dù thiên phú kiếm đạo của hắn tốt hơn Hiên Viên Quân Nho, nhưng cũng chỉ tốt hơn đôi chút về phương diện lĩnh ngộ kiếm chi đạo tắc. Còn muốn chạm đến cảnh giới quy tắc kiếm đạo thì vẫn còn kém xa.

Chênh lệch giữa cảnh giới quy tắc kiếm đạo và kiếm chi đạo tắc lớn đến mức nào? Có lẽ cũng chỉ có kiếm tu mới hiểu được.

Nghe được lời nói của Hiên Viên Triệt, Diệp Thu Bạch không khỏi coi trọng đối phương thêm vài phần, đồng thời cũng tăng lòng cảnh giác với Hiên Viên Triệt hơn.

Không sợ kẻ địch quá mạnh, chỉ sợ kẻ địch thông minh.

Câu này quả thật không phải nói chơi.

Vì thế Diệp Thu Bạch gật đầu nói: “Vốn nên như vậy.”

Nói xong, khí tức lôi kiếp tầng thứ hai cũng tràn ra!

Mọi người xung quanh còn đang kinh ngạc vì sao Hiên Viên Triệt lại ra tay với Diệp Thu Bạch trong lúc này.

Nhưng sau khi cảm nhận được cảnh giới quá chênh lệch giữa hai người thì lại cười khẩy.

“Xem ra đây là một trận chiến hoàn toàn nghiêng về một bên rồi.”

“Kém đến ba tầng lôi kiếp, quá mức áp đảo rồi còn gì.”

“Hiên Viên Triệt không hổ danh xếp hạng tư trên Thương Huyền bảng, trước đó hắn mới đột phá đến lôi kiếp tầng thứ tư thôi đúng không? Không ngờ lần này lại đột phá tiếp, có thể giao đấu với Quý Dương xếp hạng ba trên Thương Huyền bảng rồi. Cũng không biết trong cùng cảnh giới thì ai mạnh hơn.”

“Không rõ ai mạnh hơn, hai người đều là thiên chi kiêu tử đến

Luồng kiếm ý này không giống với kiếm chi đạo tắc, khí tức cực kỳ xa xăm nhưng lại ẩn chứa nguyên thủy chi ý.

Học viên đứng quanh đều ngẩn người, bọn họ có kiến thức hạn hẹp nên nhất thời không rõ loại kiếm ý này ở đẳng cấp nào.

Diêu Chuẩn lại khiếp sợ thốt lên: “Lực lượng quy tắc kiếm đạo?! Làm sao có thể?!”

Tiếng kinh hô của hắn truyền khắp đại điện.

Cũng truyền rõ vào tai của mọi người đang ở đây.

Quy tắc kiếm đạo?

Vẻ mặt của các học viên xung quanh từ ngây ngốc đến trợn mắt há mồm, đều nhìn Diệp Thu Bạch với ánh mắt không thể tin được.

“Tên này… Đến từ Phàm Nhân giới đúng không?”

Có người gật đầu.

“Phàm Nhân giới là man hoang chi địa đúng không?”

Có người do dự một chút rồi cũng gật đầu.

“Hắn mới vượt qua lôi kiếp tầng thứ hai mà?”

Không còn ai trả lời tên học viên này nữa, bởi vì những người khác cũng đang chìm trong sự nghi ngờ sâu sắc.

Có một vài người trong số bọn họ còn chưa hoàn toàn nắm vững kiếm chi đạo tắc, thậm chí ngay cả kiếm chi đạo tắc cũng chưa chạm đến.

Mặc dù phần lớn trong số bọn họ có cảnh giới thấp hơn Diệp Thu Bạch, nhưng mà… Bọn họ tự hỏi, nếu như mình cùng cảnh giới với Diệp Thu Bạch thì có thể chạm đến quy tắc kiếm đạo không?

Đáp án chắc chắn là không.

Có thể hoàn toàn nắm giữ kiếm chi đạo tắc là quá xuất sắc rồi!

Hiên Viên Triệt cảm nhận được cảnh giới quy tắc kiếm đạo thì cũng trở nên thất thần, sau đó cảm khái nói: “Dù đã biết ngươi nắm giữ quy tắc kiếm đạo, nhưng khi thật sự đối mặt rồi vẫn cảm thấy không thể tin nổi.”

“Ở cảnh giới này đã nắm giữ quy tắc kiếm đạo, từ xưa đến nay cũng chỉ có một mình ngươi.”

“Cho dù là Thanh Vân kiếm chủ được người đời thán phục cũng không thể làm được điều này.”

Diệp Thu Bạch cầm kiếm đứng đó, xung quanh hắn không có gió, chỉ có những luồng kiếm ý của quy tắc kiếm đạo vờn quanh, khiến cho vạt áo trắng của hắn tung bay.

“Cho nên… Ngươi sợ?”

Không ngờ Hiên Viên Triệt lại có vẻ mặt nghiêm túc mà thẳng thắn gật đầu, không hề che giấu suy nghĩ trong lòng: “Đúng thế, ta sợ.”

“Thiên phú của ngươi quá sức khủng khiếp, nếu là ta thì chắc chắn sẽ không trêu chọc vào ngươi, mà cố gắng hết sức để kết giao với ngươi.”

Diệp Thu Bạch nhún vai: “Vậy ngươi không cần truyền thừa của Thanh Vân kiếm chủ nữa?”

Hiên Viên Triệt lắc đầu rồi lại gật đầu: “Nếu như ta đạt được thì chính là của ta, nếu ngươi đã đạt được thì ta sẽ không tranh giành, dù sao thiên phú của ngươi cũng quá kinh khủng.”

“Cái gì của ta thì vẫn là của ta, của người khác là của người khác… Đương nhiên điều kiện tiên quyết là thiên phú và thực lực của đối phương đều cao hơn ta, vậy thì ta sẽ không đi tranh giành, mà cảm thấy khá đáng tiếc và muốn kết giao với ngươi.”

Nói cách khác, nếu có một người với thiên phú và thực lực không bằng Hiên Viên Triệt đạt được truyền thừa, hắn sẽ ra tay tranh đoạt.

Diệp Thu Bạch không nhịn được mà cười nói: “Ngươi thật sự là một người thẳng thắn.”

Hiên Viên Triệt cũng cười: “Kiếm tu không thẳng thì còn tu kiếm gì nữa?”

“Nếu như ta cố gắng hết sức để thuyết phục mọi người trong tộc, vậy ngươi có bằng lòng kết giao với Hiên Viên thị không?”

Diệp Thu Bạch cũng thẳng thắn nói: “Nếu vậy ta sẽ không truy cứu Hiên Viên thị nữa, nhưng cũng sẽ không kết giao với Hiên Viên thị. Bỏ qua những chuyện khác, ta sẽ coi riêng ngươi là bằng hữu.”

Mọi người xung quanh nghe được lời nói của Diệp Thu Bạch thì đều chấn động.

Truy cứu… Hiên Viên thị?

Hiên Viên Triệt lại không hề nghi ngờ Diệp Thu Bạch, chỉ cười khổ nói: “Ta sẽ cố gắng, nhưng ta vẫn muốn đánh với ngươi một trận, dù sao cảnh giới quy tắc kiếm đạo rất hiếm thấy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right