Chương 1657: Cẩn thận tam trưởng lão?

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1657: Cẩn thận tam trưởng lão?

Hòa sao?

Chỉ có Hiên Viên Triệt biết rõ mình đã thua.

Mặc dù hắn còn chưa sử dụng át chủ bài, nhưng hắn tin Diệp Thu Bạch cũng có.

Huống chi, xét về cảnh giới thì Hiên Viên Triệt đã hoàn toàn chiếm ưu thế.

Nhưng dù vậy, Hiên Viên Triệt lại là người bị thương nặng hơn.

Hiên Viên Triệt mất tròn ba ngày chữa thương mới có thể xuống giường hành động, trong khi ngay hôm sau Diệp Thu Bạch đã được các học viên khác dẫn đi tham quan học viện.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Hiên Viên Triệt chậm rãi ngưng trọng, trong lòng hắn đã đưa ra quyết định.

Hắn lấy từ trong ngực ra một khối ngọc bội hình thanh kiếm, đặt bên bàn và truyền kiếm khí đặc hữu của kiếm pháp Hiên Viên thị vào.

Rất nhanh, một giọng nói vang lên từ ngọc bội.

“Hiên Viên Triệt, ngươi gặp được Diệp Thu Bạch chưa?”

Hiên Viên Triệt gật đầu: “Gặp được rồi.”

“Vậy ngươi đã truyền đạt lại ý định của Hiên Viên thị ta cho hắn biết rồi chứ? Dù sao chúng ta cũng không muốn làm to chuyện với Thương Huyền học viện. Mặc dù thủ hộ thú đang trong tình trạng sắp chết, nhưng suy cho cùng vẫn tồn tại dư uy.”

Thương Huyền học viện là nơi duy nhất có thể liên hệ được với Thương Huyền thủ hộ thú của Thương Huyền đại lục.

Mặc dù chỉ là liên hệ, cũng không có giao tình gì nhiều, nhưng vẫn có nhiều hơn một mối liên hệ so với những thế lực khác, cũng nên kiêng kỵ một chút.

Nghe vậy, Hiên Viên Triệt cười khổ: “Đã nói rõ ràng cho hắn biết.”

Nghe được giọng cười khổ của Hiên Viên Triệt, đại trưởng lão của Hiên Viên thị ở bên kia ngọc bội trầm giọng nói:

“Hắn từ chối đúng không? Vậy không còn cách nào khác, truyền thừa của Thanh Vân kiếm chủ quá quan trọng đối với chúng ta, hơn nữa tên Diệp Thu Bạch này cũng có thiên phú quá mức yêu nghiệt. Chỉ có thể cưỡng ép xử lý hắn tại Thương Huyền học viện.”

“Đại trưởng lão, ta cảm thấy làm vậy không thỏa đáng. So với kết thù với một yêu nghiệt, sao chúng ta không kết giao với hắn?”

Đại trưởng lão hơi sững sờ.

Nói thật, lão chưa từng suy nghĩ đến chuyện này.

Hiên Viên thị là thế lực đỉnh cao trên Thương Huyền đại lục… Thậm chí là trên toàn bộ Hỗn Độn giới. Không có bao nhiêu thế lực có thể sánh ngang với Hiên Viên thị.

Là thế lực đỉnh cao, hơn nữa thế gia cổ xưa có truyền thừa huyết mạch từ thời thượng cổ, bọn họ chưa từng nghĩ đến việc phải kết giao với người khác. Hoặc là nói, xưa nay căn bản không để năm chữ “kết giao với người khác” này vào trong đầu.

Luôn là người khác muốn bám víu, tạo dựng quan hệ với bọn họ.

Dần dần, lối tư duy này đã ăn sâu bén rễ, mà đã ăn sâu bén rõ thì lòng ngạo mạn của bọn họ càng cao hơn, khinh thường hết thảy những người khác…

Hiên Viên Triệt thấy đại trưởng lão im lặng thì nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng, nói: “Đại trưởng lão, ngươi cũng đã tận mắt chứng kiến thấy thiên phú kiếm đạo của Diệp Thu Bạch rồi, cũng biết chỉ cần hắn không chết, tương lai tất sẽ đứng trên đỉnh cao kiếm đạo của Hỗn Độn giới. Kết giao với một người như thế, đối với Hiên Viên thị chúng ta mà nói không hề thiệt thòi chút nào.”

“Còn chuyện mất mặt… Đợi Diệp Thu Bạch trưởng thành, người khác sẽ chỉ thấy Hiên Viên thị có mắt nhìn người. Hơn nữa từ bao giờ Hiên Viên thị phải quan tâm đến ánh mắt người khác?”

Nghe vậy, cuối cùng đại trưởng lão cũng lên tiếng, bất đắc dĩ nói: “Đúng là có thể giải quyết như thế. Nhưng truyền thừa của Thanh Vân kiếm chủ đối với Hiên Viên thị chúng ta mà nói không phải cái loại có cũng được mà không có cũng không sao. Không chỉ truyền thừa của Thanh Vân kiếm chủ, ngay cả kiếm cốt của Diệp Thu Bạch cũng vậy.”

“Cho nên chúng ta đã chú định là sẽ đối định với Diệp Thu Bạch.”

Nói đến đây, giọng nói của đại trưởng lão trở nên hung ác hơn, trầm giọng nói: “Nếu đã xác định là địch, vậy thì đối mặt với loại người yêu nghiệt như vậy, cũng chỉ có thể nhanh chóng bóp chết từ trong trứng nước.”

Nói xong, kiếm khí trên ngọc bội hình kiếm tiêu tán, lại lần nữa trở thành một khối ngọc bội có vẻ rất bình thường.

Hiên Viên Triệt thở dài, sau khi đeo lại ngọc bội lên cổ thì nhìn ra bên ngoài, sắc trời đã dần tối lại, hắn nói: “Xem ra Hiên Viên thị đã chú định vô duyên với một vị thiên kiêu siêu cấp như thế rồi.”

Nhưng Hiên Viên Triệt cũng không cho rằng Hiên Viên thị sẽ bị đánh bại.

Thái độ của hắn đối với Diệp Thu Bạch cao nhất cũng chỉ là thán phục thiên phú của Diệp Thu Bạch mà thôi, hắn cho rằng một yêu nghiệt như thế mà chết đi thì quá mức đáng tiếc.

Một thế gia cổ xưa đã trải qua hơn trăm ngàn vạn năm, tích lũy nội tình qua vô số năm tháng, tồn tại vững chắc trong dòng sông lịch sử, làm sao một tiểu bối mới ra đời có thể so sánh được?

Dù Diệp Thu Bạch có là thiên tài ngàn vạn năm có một.

Nhưng một thiên tài chưa trưởng thành thì có gì đáng sợ?

Nghĩ vậy, Hiên Viên Triệt lắc đầu, thở dài tiếc nuối rồi sau đó tiếp tục tu luyện khôi phục thương thế.

Một bên khác.

Sự việc Diệp Thu Bạch và Hiên Viên Triệt đấu một trận với nhau đã lan truyền khắp Thương Huyền học viện.

Bọn họ đều biết Diệp Thu Bạch với thực lực lôi kiếp tầng thứ hai đã chiến thắng Hiên Viên Triệt xếp hạng tư trên Thương Huyền bảng.

Không chỉ như thế, cảnh giới của Diệp Thu Bạch đã bước vào cảnh giới quy tắc kiếm đạo.

Cho dù là thứ nào cũng đều vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ.

Nhưng sau sự việc đó, đám học viên nội viện cả ngày đứng trước tiểu viện của Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh ầm ĩ đòi luận bàn cũng lặng lẽ rút lui, yên tĩnh đi nhiều.

Khi hai người đi tham quan, những học viên khác cũng có thái độ tôn trọng với hai người Diệp Thu Bạch hơn.

Quả nhiên, đối xử với những kẻ gọi là thiên tài cao ngạo như vậy, chỉ cần bộc lộ ra thiên phú và thực lực càng cường đại hơn, tốt nhất là đè thứ mà bọn hắn vẫn luôn kiêu ngạo xuống đất đánh cho một trận, thì sẽ ngoan hơn nhiều.

Chỉ là bọn họ vẫn còn nghi ngờ.

Vì sao một nơi nghèo nàn, lại còn là Thanh Tiêu học viện vừa gây dựng lại từ đống đổ nát có thể xuất hiện một yêu nghiệt như vậy?

Thanh Tiêu học viện có thể chịu được khí vận của thiên tài như Diệp Thu Bạch không?

Đêm đến.

Hai người Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh cũng kết thúc một ngày tham quan của mình, về lại tiểu viện.

Lúc bọn họ chuẩn bị đẩy cửa ra, Diệp Thu Bạch đột nhiên dừng lại, vẻ mặt ngưng trọng, nhắm hai mắt lại.

Thấy hành động của Diệp Thu Bạch, Hứa Dạ Minh cũng lập tức hiểu rõ, Sơn Hải Kinh xuất hiện trong tay, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào cửa, giống như muốn xuyên thủng khung cửa này.

Lúc này, bên trong có một giọng nói có vẻ già nua truyền đến.

“Được rồi, ta không có ác ý, vào đi thôi.”

Theo giọng nói truyền ra, một trận gió nhẹ cũng lướt qua, đẩy cửa viện mở ra từ.

Một lão già đang ngồi trên ghế đá ngay trước cửa sân, bóng dáng lão ánh vào đôi mắt hai người Diệp Thu Bạch.

Bọn họ biết người này.

Đại trưởng lão của Thương Huyền học viện.

Hai người Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch liếc mắt nhìn nhau, nhớ đến lúc trước khi đại trưởng lão và tứ trưởng lão gặp mặt bọn họ, ánh mắt hai vị trưởng lão hoàn toàn khác biệt.

Có thể chắc chắn rằng tứ trưởng lão không có thiện cảm đối với hai người.

Nhưng duy chỉ có đại trưởng lão này… Bọn họ không nhìn thấu.

Nghĩ đến đây, Thanh Vân kiếm đã xuất hiện trong tay Diệp Thu Bạch, bất cứ lúc nào cũng có thể rút kiếm ra khỏi vỏ.

Hứa Dạ Minh cũng cầm Sơn Hải Kinh trong tay.

Thấy thế, đại trưởng lão thản nhiên nói: “Lòng đề phòng của các ngươi rất cao, nhưng đây cũng là điều tốt.”

“Lão phu đến đây chỉ để nói với các ngươi, muốn làm gì thì cứ làm đi, nhưng đừng lộ liễu quá mức, cũng nên lường trước đến việc bại lộ thân phận. Nếu như có chuyện gì xảy ra thì cứ tìm đến lão phu, lão phu sẽ chịu trách nhiệm giúp các ngươi.”

“À đúng rồi… Cẩn thận tam trưởng lão.”

Nói xong, đại trưởng lão rời khỏi tiểu viện.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right