Chương 1658: Tứ trưởng lão gọi đến, Giám Huyết điệ
Sau khi đại trưởng lão rời đi, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được sự ngưng trọng trong mắt đối phương.
Dựa theo giọng điệu của đại trưởng lão, hiện nay đại trưởng lão và tam trưởng lão đã phần nào đoán được thân phận của Hứa Dạ Minh.
Mà có vẻ đại trưởng lão đứng về phe bọn họ, còn tam trưởng lão thì đứng ở phe đối lập.
Nếu thế, có lẽ bên Hứa gia cũng đã biết được tin tức của Hứa Dạ Minh.
Nếu quả thật là như vậy, bây giờ Hứa Dạ Minh đang trong tình thế nguy hiểm.
Nhưng… Vì sao phải cẩn thận với tam trưởng lão?
Lúc tiếp đón bọn họ, tam trưởng lão không có mặt ở đó.
Người lộ ra ánh mắt chứa ác ý với Hứa Dạ Minh là tứ trưởng lão, chẳng lẽ tam trưởng lão cũng biết chuyện năm xưa?
Hay đại trưởng lão đã cố tình nói dối để khiến bọn họ suy đoán sai lầm?
Diệp Thu Bạch nói: “Hỏi Liễu thúc xem, nhờ hắn theo dõi nhất cử nhất động của Hứa gia, kiểm tra xem trong thời gian gần đây Hứa gia có hành động bất thường nào hay không. Nếu có thì khả năng cao là Hứa gia đã biết thân phận thật sự của Hứa sư đệ ngươi rồi.”
Nói xong, hắn liền nhanh chóng liên hệ với Liễu Tự Như.
Liễu Tự Như cho biết Mục Phù Sinh và Cửu Bạch Lộ đã đích thân đi điều tra chuyện này, vài ngày trước đã cài tai mắt vào Hứa gia.
Tạm thời chưa có động tĩnh bất thường gì xảy ra.
Đương nhiên…. Cũng có thể do là không phát hiện được.
Dù sao Hứa gia cũng là một trong các thế gia cổ xưa, là thế lực đỉnh cấp. Nếu bọn họ đã quyết tâm muốn che giấu hành tung của mình thì cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Sau khi cắt đứt liên hệ với Liễu Tự Như, Hứa Dạ Minh trầm giọng phân tích: “Xem ra đại trưởng lão và tam trưởng lão đều biết chuyện năm đó. Chúng ta có nên đi tìm đại trưởng lão để hỏi cho rõ ràng không?”
Nghe vậy, Diệp Thu Bạch suy nghĩ rồi lắc đầu nói: “Nếu đại trưởng lão muốn nói cho chúng ta biết thì ngay từ đầu đã chủ động nói ra rồi. Còn nếu đã không muốn nói tức là chưa đến lúc…”
“Bây giờ, điều quan trọng nhất chính là Hứa sư đệ ngươi phải tạo một thân phận mới cho mình. Hiện tại đối phương đang nghi ngờ thân phận của ngươi. Một khi hoàn toàn bại lộ, nếu bọn họ xác định chắc chắn được thân phận của ngươi thì đến khi đó sẽ dốc toàn lực ra tay.”
Nói đến đây, vẻ mặt Diệp Thu Bạch nghiêm túc nói: “Ta nghĩ… Bọn họ chưa dám chắc về thân phận của ngươi nên mới chưa báo tin cho Hứa gia...”
Hứa Dạ Minh khẽ gật đầu: “Ta biết phải làm sao rồi.”
Sau đó hắn lấy ra một khối ngọc bội truyền âm.
…
Ngày hôm sau.
Quả nhiên đối phương đã tung đòn.
Tứ trưởng lão cho gọi Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đến.
Nếu bọn họ không đi thì sẽ càng bị nghi ngờ, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh cũng không do dự, trực tiếp đến nơi ở của tứ trưởng lão.
Tại nội phong Thương Huyền học viện.
Ngũ đại trưởng lão của nội viện đều có một ngọn núi riêng.
Tiểu viện của tứ trưởng lão cũng tọa lạc trên một vách núi cheo leo, cả tòa tiểu viện này cứ như được khắc vào vách đá, bên dưới hoàn toàn treo lơ lửng.
Lúc này, giữa một khung cảnh xa hoa quý khí, có một chiếc thuyền lá nhỏ đang trôi nổi trong hồ nước.
Trên mặt hồ có những làn sương mù đang lượn lờ.
Thế nhưng cẩn thận cảm nhận lại, những làn sương mù dày đặc này đều do tiên khí tinh thuần ngưng tụ mà thành!
Trong màn sương mù này, thậm chí dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được thỉnh thoảng sẽ có từng giọt nước nhỏ rơi xuống.
Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh nhìn giọt nước rơi vào trong hồ.
Bọn hắn thầm nghĩ, dường như cái hồ này chính là do vô số những giọt nước như vậy tích tụ mà thành.
Có thể thấy rằng tiên khí ở đây tinh thuần nồng đậm đến cỡ nào.
Ở lâu tại đây, cho dù không tu luyện, chỉ hít một hơi thở thôi thì cảnh giới cũng có thể nâng cao nhanh chóng!
Lúc này.
Trên chiếc thuyền lá nhỏ ở trung tâm hồ nước, xuyên thấu qua màn sương mù, có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người đang khoanh chân ngồi trên thuyền.
Mặc dù trong màn sương lờ mờ, không thể nhìn rõ tướng mạo của người này, nhưng lại có thể mơ hồ cảm nhận được một ánh mắt đang dò xét hai người Diệp Thu Bạch.
Lúc này, trong màn sương dày đặc có hai cái bồ đoàn bay ra, chính xác rơi ngay bên chân Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh.
“Ngồi.” Một giọng nói bình tĩnh truyền đến.
Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh nghe vậy cũng không từ chối. Sau khi ngồi xuống, Hứa Dạ Minh lên tiếng hỏi: “Không biết tứ trưởng lão tìm chúng ta có chuyện gì?”
Khi Hứa Dạ Minh vừa dứt lời, không gian lại yên tĩnh suốt năm hơi thở, rồi giọng nói của tứ trưởng lão mới truyền ra từ.
“Không có chuyện lớn gì. Chỉ là những ngày này các ngươi đã tham quan hết học viện, không biết sau này các ngươi có dự định làm gì, cho nên muốn gọi các ngươi đến để hỏi một chút mà thôi.”
“Dù sao các ngươi là học viên của Thanh Tiêu học viện đến làm khách của Thương Huyền học viện chúng ta, vẫn nên quan tâm vài phần.”
Nghe vậy, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh liếc nhìn nhau.
Đến rồi…
Hứa Dạ Minh khoác tay áo nói: “Đa tạ ý tốt của tứ trưởng lão, chúng ta đã ở đây chiếm dụng tài nguyên của quý học viện rồi. Tiếp theo chỉ muốn tùy tiện đi dạo xung quanh một chút, đi cùng các học viên nội viện đến nơi tu luyện, thuận tiện cảm nhận không khí tu luyện của quý viện mà thôi.”
Lời này nói ra, ý chính là muốn giao quyền chủ động cho tứ trưởng lão.
Hai người Hứa Dạ Minh cũng muốn biết, rốt cuộc thì tứ trưởng lão sẽ dùng phương pháp gì để kiểm tra hắn. Vậy mới có thể tiện bề ứng phó, suy nghĩ cách che giấu thân phận.
Quả nhiên, sau đó tứ trưởng lão nói: “Đã như vậy, các ngươi có muốn đến xem Giám Huyết điện của Thương Huyền học viện ta không?”
“Giám Huyết điện?” Hứa Dạ Minh nghi ngờ.
“Đúng thế.” Tứ trưởng lão gật đầu nói: “Sau mấy ngày tham quan này, chắc hai người các ngươi cũng biết Thương Huyền học viện chúng ta phân chia con đường tu luyện rất tỉ mỉ cho từng học viên, cùng với các phương pháp truyền đạo khác nhau.”
“Không chỉ dùng đạo tắc chi lực để phân chia phương thức tu luyện của học viên, mà còn dùng huyết mạch để phân chia.”
“Dù sao có những người với huyết mạch đặc biệt, thích hợp để tu luyện các công pháp dựa trên huyết mạch.”
“Mà Giám Huyết điện chính là nơi dùng để kiểm tra huyết mạch.”
Nghe đến đó, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đã hiểu ra ý đồ của tứ trưởng lão.
Rất rõ ràng, tứ trưởng lão muốn thông qua kiểm tra huyết mạch để xác định xem Hứa Dạ Minh có sở hữu huyết mạch của Hứa gia hay không.
Phải biết rằng, mỗi một thế gia cổ xưa đều có lực lượng huyết mạch của riêng mình, chỉ khác biệt về độ tinh thuần và sự cường đại của huyết mạch.
Chỉ cần kiểm tra ra được Hứa Dạ Minh có huyết mạch Hứa gia, thì có thể xác định được thân phận của hắn!
Lúc đầu tứ trưởng lão nghĩ Hứa Dạ Minh sẽ từ chối nên đã nói thêm: “Chỉ cần kiểm tra ra huyết mạch của các ngươi có thuộc tính như thế nào, thì Thanh Tiêu học viện mới hỗ trợ phương thức tu luyện tu luyện phù hợp.”
Nhưng không ngờ lão vừa nói xong thì đã nghe Hứa Dạ Minh vui vẻ đồng ý: “Nếu vậy thì làm phiền tứ trưởng lão. Ta cũng muốn biết huyết mạch của mình có loại năng lực gì.”
Nghe vậy, bỗng nhiên trong lòng tứ trưởng lão nảy lên nghi ngờ liệu suy đoán của mình có sai không?
Hay đối phương thật sự không biết gì về chuyện đó?
Nhưng nếu Hứa Dạ Minh đã đồng ý thì tứ trưởng lão cũng không suy nghĩ nhiều nữa, trực tiếp bay ra khỏi màn sương dày đặc, hạ xuống trước mặt hai người và thản nhiên nói: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Dọc đường đi, Diệp Thu Bạch truyền âm hỏi: “Chuẩn bị xong rồi à?”
Hứa Dạ Minh sờ lên ngực mình, gật đầu nói: “Dựa theo thuyết pháp của Đại Hoang Kinh và sư tôn cũng đã động tay lên Đại Hoang Thú Tâm, chắc sẽ không kiểm tra ra được. Huống chi… Bọn họ cũng sắp đến rồi.”