Chương 1659: Làm sao có thể là huyết mạch Kỳ Lân?!
Cũng không biết tin tức đã lan truyền ra ngoài từ khi nào, hiện giờ phần lớn học viên nội viện đều đã biết chuyện Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh muốn đi đến Giám Huyết điện.
Trước khi Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đến, trong Giám Huyết điện đã chật kín người, đông hơn bình thường rất nhiều.
Bọn họ đến đây không phải vì Hứa Dạ Minh, mà là muốn nhìn xem người gây ra náo động khắp cả học viện suốt mấy ngày qua, kẻ chiến thắng được cả Hiên Viên Triệt rốt cuộc có huyết mạch đặc biệt đến mức nào.
Tứ trưởng lão dẫn theo hai người Hứa Dạ Minh đi vào, nhìn lướt qua đám học viên mà không nói gì, đi thẳng về phía trước.
Khi đến trung tâm Giám Huyết điện, trước mặt bọn họ có một cây cột đá thô to đến nỗi mười người ôm không hết.
Cột đá này xuyên suốt Giám Huyết điện, từ bên dưới nền đâm thẳng lên mái vòm.
Trên cột đá có vô số đường vân màu đỏ rực như máu, điểm cuối của những đường vân này đều hội tụ lại ở giữa cột đá.
Ở đó có một chỗ trống, bên trong chỗ trống có một viên bảo châu trông có vẻ rất tầm thường, thậm chí còn ảm đạm u tối. Viên bảo châu này kết nối hai đầu của cột đá.
Tứ trưởng lão quay lại nhìn Hứa Dạ Minh và nói: “Ngươi nhỏ một giọt tinh huyết lên cột đá là được rồi.”
Hứa Dạ Minh gật đầu, lúc hắn vừa định làm thì phía bên trái vốn dĩ đang đứng đầy học viên, bây giờ mọi người lại tản ra hai bên, tạo thành một con đường.
Một lão giả với vẻ mặt nghiêm nghị đi đến.
Tứ trưởng lão thấy thế thì nhíu mày: “Sao đại trưởng lão lại có thời gian rảnh đi đến Giám Huyết điện?”
Đại trưởng lão nhìn thoáng qua Hứa Dạ Minh, sau đó nhìn sang tứ trưởng lão, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Ngươi dẫn bọn hắn đến Giám Huyết điện làm gì?”
“Còn có thể làm gì? Đương nhiên là giám định huyết mạch cho hai người này.”
Tứ trưởng lão bình tĩnh đáp: “Bọn hắn là học viên trao đổi đến từ Thanh Tiêu học viện, đương nhiên Thương Huyền học viện chúng ta phải tỏ chút lòng hiếu khách.”
Nghe vậy, đại trưởng lão khoác tay áo phản đối: “Chỉ có học viên nội viện mới có tư cách sử dụng Giám Huyết điện. Mặc dù bọn hắn là học viên trao đổi, nhưng cũng không thể có đặc quyền này. Nếu không thì những học viên ngoại viện không được dùng Giám Huyết điện kia sẽ nghĩ gì?”
Thấy cảnh này, các học viên khác đều hai mặt nhìn nhau, gương mặt hiện đầy sự nghi ngờ.
Mặc dù đại trưởng lão nói không sai, nhưng sử dụng Giám Huyết điện cũng không phải chuyện gì lớn, vì sao đại trưởng lão phải đích thân đến đây để ngăn cản?
Chỉ có hai người Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch là hiểu ý của đại trưởng lão.
Mặc dù bây giờ chưa thể xác định dụng ý này là tốt hay xấu.
Nhưng chung quy lại, đối phương cũng không muốn để lộ chuyện Hứa Dạ Minh có huyết mạch Hứa gia.
Vẻ mặt tứ trưởng lão trầm xuống, nói: “Trường hợp đặc thù nên phải xử lý đặc biệt. Hay là… Đại trưởng lão có ý gì khác?”
Nói đến đây, tứ trưởng lão nhìn thẳng vào mắt của đại trưởng lão, giống như muốn tìm ra điều gì đó trong mắt đối phương, từ đó xác minh được chuyện gì.
“Lão phu chỉ muốn duy trì quy định của học viện thôi, tránh cho học viên ngoại viện sinh lòng bất mãn.” Vẻ mặt đại trưởng lão vẫn rất bình tĩnh, ánh mắt không hề dao động.
Nhìn cảnh hai người giằng co, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh liếc nhìn nhau, đều thấy được nghi ngờ trong mắt người kia.
Chẳng lẽ đại trưởng lão thật sự là người phe mình?
Nhưng vì để tạm thời xua tan nghi ngờ của tứ trưởng lão, lúc này Hứa Dạ Minh bước ra nói: “Đại trưởng lão, chúng ta cũng muốn biết về phương pháp truyền đạo của quý viện. Nếu Giám Huyết điện đã là cửa ải truyền đạo đầu tiên ở nội viện thì chúng ta vẫn muốn thử xem.”
Nghe Hứa Dạ Minh nói vậy, không chỉ có đại trưởng lão kinh ngạc, mà ngay cả tứ trưởng lão cũng tỏ thái độ nhíu mày khó hiểu.
Đại trưởng lão nghĩ: Chẳng lẽ Hứa Dạ Minh không biết chuyện này sẽ khiến hắn bại lộ thân phận? Hay là hắn đã chuẩn bị thủ đoạn đối phó? Nếu không, không thể nào đã được nhắc nhở mà hắn vẫn chấp nhận làm chuyện tự bại lộ thân phận như vậy.
Còn tứ trưởng lão khó hiểu và kinh ngạc vì trong lòng lão đã nghi ngờ về thân phận của Hứa Dạ Minh, thậm chí còn chắc bảy phần rằng Hứa Dạ Minh chính là nhi tử của Hứa Thương Hải.
Dù sao khí tức cũng khá tương tự, và hắn cũng họ Hứa…
Bây giờ hắn lại chủ động muốn tiến hành kiểm tra huyết mạch?
Nhưng tứ trưởng lão vẫn muốn nhìn một chút, đến tột cùng Hứa Dạ Minh làm thật là vì đã có chuẩn bị, hay là hắn căn bản không biết chuyện này.
Vì vậy lão cười nói: “Đã như thế, đại trưởng lão, chúng ta cũng không nên từ chối đúng không?”
Đại trưởng lão nhíu mày, nhìn chằm chằm Hứa Dạ Minh một lúc rồi gật đầu: “Được rồi.”
Nói xong, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Hứa Dạ Minh đi lên rạch ngón tay mình, nặn ra một giọt tinh huyết.
Khi tinh huyết rỉ ra, vẻ mặt của các học viên xung quanh đều cứng đờ.
Bên trong giọt tinh huyết kia truyền ra những tiếng gầm thét vang dội của mãnh thú!
Tiếng gầm chấn thiên động địa, dường như có thể rung chuyển của tòa Giám Huyết điện.
Thậm chí nhiều học viên ở đây còn cảm nhận được huyết mạch trong cơ thể bắt đầu chảy ngược, hoặc ngưng trệ do sự ảnh hưởng của tiếng gầm này.
Thậm chí có một số học viên đã phun máu tươi.
Đôi mắt của đại trưởng lão hơi trừng lớn, còn trong mắt tứ trưởng lão thì tràn đầy sự kinh ngạc khó tin.
Rất rõ ràng, chỉ có huyết mạch thú tộc mới gây ra tình trạng như vậy.
Hơn nữa còn không phải là huyết mạch thú tộc bình thường.
Không đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, Hứa Dạ Minh đã bôi giọt tinh huyết kia lên cột đá.
Ngay sau đó, vô số đường vân màu máu chằng chịt trên cột đá bỗng tách ra và tỏa ra huyết quang chói mắt!
Sau khi tinh huyết được bôi lên cột đá thì bắt đầu không ngừng lan rộng, thậm chí còn leo lên dọc theo các đường vân màu máu. Tất cả khí tức huyết mạch đều hội tụ về viên bảo châu ảm đạm kết nối hai đầu cột đá!
Viên bảo châu vốn u ám ảm đạm, cũng vào lúc này mà bừng lên huyết quang chói mắt.
Một luồng huyết khí cuồn cuộn bốc lên, bao trùm hết không gian trong Giám Huyết điện.
Mọi người ở đây đều khiếp sợ ngẩng đầu lên nhìn trên đỉnh Giám Huyết điện.
Chỉ thấy luồng huyết khí kia dần dần ngưng tụ thành thực thể.
Sau một tiếng gầm thét, một con cự thú xuất hiện, toàn thân trải đầy lân phiến, trên lân phiến nhấp nhô phun ra từng luồng nhiệt khí.
Cự thú bốn chân đạp lên hư không, ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh.
Đó là Kỳ Lân.
Ngoại trừ Kỳ Lân ra, không còn khí tức huyết mạch nào khác.
Nói cách khác, huyết mạch của Hứa Dạ Minh chính là huyết mạch Kỳ Lân thuần chính!
Gương mặt căng cứng của đại trưởng lão thoáng thả lỏng một chút.
Còn tứ trưởng lão nhìn lại kinh ngạc thốt lên: “Không thể nào!”
Làm sao có thể là huyết mạch Kỳ Lân?!
Sao có thể là huyết mạch Kỳ Lân?!
Hơn nữa, vì sao huyết mạch Kỳ Lân thuần chính như vậy lại là học viên của Thanh Tiêu học viện? Kiêu ngạo như Kỳ Lân tộc sao có thể cho phép dòng chính đến Phàm Nhân giới?
Cho dù là Thương Huyền học viện, Kỳ Lân tộc cũng không có khả năng để mặc dòng chính có huyết mạch tinh thuần như thế gia nhập!
Dường như nắm được điều đáng ngờ, tứ trưởng lão nhìn Hứa Dạ Minh, lớn tiếng chất vấn: “Nếu đã có được huyết mạch của Kỳ Lân tộc, sao ngươi lại gia nhập vào một thế lực ở man hoang chi địa?”
“Sao Kỳ Lân tộc có thể cho phép chuyện như vậy xảy ra?”
Đúng lúc tứ trưởng lão nhìn chằm chằm vào Hứa Dạ Minh với đôi mắt nóng rực, hắn nhìn ra bên ngoài, khẽ nói: “Chắc là đến rồi…”
Cũng vào lúc đó, bên ngoài truyền đến một tiếng hô vô cùng vang dội: “Kỳ Lân tộc đến đây bái phỏng!”