Chương 1660: Kỳ Lân tử?
Vì sao hắn có thể kích phát được lực lượng huyết mạch Kỳ Lân?
Cũng chỉ có Đại Hoang Thú Tâm và Đại Hoang Kinh của Hứa Dạ Minh, cộng thêm sự trợ giúp của Lục Trường Sinh mới làm được.
Huyết mạch đặc biệt sẽ có công pháp đặc thù để tiến hành che giấu, hơn nữa những công pháp này thường có đẳng cấp rất cao, rất khó kiếm được.
Tuy nhiên, phương pháp che giấu khí tức huyết mạch này chỉ có thể hạn chế người muốn dò xét từ bên ngoài. Nếu như làm giống Hứa Dạ Minh, nhỏ tinh huyết của bản thân lên pháp bảo có công dụng kiểm tra huyết mạch, cho dù có công pháp với đẳng cấp cao đến cỡ nào cũng không thể che giấu.
Huyết mạch thế nào thì sẽ hiện ra như vậy.
Cho dù đã tiến hành thay máu, thay đổi huyết mạch ban đầu thành một loại huyết mạch khác hoàn toàn mới đi chăng nữa, nhưng nhiều ít cũng sẽ lưu lại một ít khí tức.
Còn huyết mạch Kỳ Lân…
Lúc Hứa Dạ Minh ở Ma Thú đại lục, hắn đã lợi dụng năng lực của Sơn Hải Kinh để triệu hoán ma thú có huyết mạch thuần chính của Tứ đại thú tộc. Không chỉ phân tinh huyết của những ma thú này cho Tứ đại thú tộc, mà đồng thời cũng để lại một ít cho mình, cung cấp cho Đại Hoang Thú Tâm hấp thụ.
Nói cách khác, bây giờ thể chất Đại Hoang Thú Tâm của Hứa Dạ Minh không chỉ có huyết mạch Hứa gia, mà còn có một giọt tinh huyết của Lục Trường Sinh, huyết mạch của Hoàng Thiên và Chúc Cửu Âm.
Còn có huyết mạch tinh thuần nhất của Kỳ Lân tộc, Thất tinh Bạch Hổ tộc, Tất Phương tộc và Cùng Kỳ tộc.
Đương nhiên… Còn có những lực lượng huyết mạch của các dị thú khác trong Sơn Hải Kinh. Mặc dù hắn còn chưa hoàn toàn hấp thụ hết huyết mạch của bảy mươi lăm dị thú, nhưng cũng đã được một phần…
Tóm lại, chỉ cần Hứa Dạ Minh muốn, khi hắn kiểm tra huyết mạch tại Giám Huyết điện, cũng có thể xuất hiện huyết mạch của Thất tinh Bạch Hổ tộc hay Tất Phương tộc.
Đây chính là đặc điểm thần kỳ của Đại Hoang Thú Tâm kết hợp với Đại Hoang Kinh.
Cũng chỉ có Hứa Dạ Minh mới làm được chuyện nghe rùng mình này.
Ngay khi tứ trưởng lão đang chất vấn Hứa Dạ Minh thì bên ngoài có âm thanh vang lên: “Kỳ Lân tộc đến bái phỏng Thương Huyền học viện!”
Vẻ mặt mọi người đều kinh ngạc nhìn ra bên ngoài Giám Huyết điện.
Đại trưởng lão nhìn Hứa Dạ Minh một lúc lâu, sau đó đi ra ngoài.
Sắc mặt của tứ trưởng lão lại rất khó coi, cũng vội vàng đi theo.
Trong lúc nhất thời, đoàn người nối đuôi nhau ra khỏi Giám Huyết điện.
Lúc này, có ba người đang đứng bên ngoài Giám Huyết điện.
Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch đều quen ba người này.
Dẫn đầu chính là Kỳ Ngộ, sau lưng hắn là hai đại Thân Vương của Kỳ Lân tộc, Xích Viêm Thân Vương và Dương Viêm Thân Vương.
Về phần Tử Viêm Thân Vương… Sớm đã bị Lục Trường Sinh diệt sát từ lâu.
Đồng thời, sau khi Kỳ Ngộ thành công trở thành người thừa kế duy nhất của ngôi vị tộc trưởng Kỳ Lân tộc, hai vị Thân Vương này cũng thuận theo mà trở thành người của hắn.
Bầu không khí có vẻ căng thẳng, trên bầu trời có vài bóng người nhanh chóng bay đến.
Các học viên thấy thế đều cúi người chắp tay hành lễ với người dẫn đầu: “Tham kiến viện trưởng!”
Đúng thế, người dẫn đầu chính là viện trưởng của Thương Huyền học viện, tam trưởng lão và nhị trưởng lão đứng đằng sau.
Nhị trưởng lão nhìn thoáng qua bên dưới với vẻ mặt ngưng trọng.
Còn tam trưởng lão thì dường như không có hứng thú gì với mọi chuyện, nhắm hai mắt không lên tiếng.
Viện trưởng hạ xuống trước mặt đám người Kỳ Ngộ.
Kỳ Ngộ ôm quyền nói: “Tiền bối.”
Tuy nói Ma Thú đại lục và Hỗn Độn giới không hợp nhau, nhưng viện trưởng là nhân vật số một số hai ở Thương Huyền đại lục, cấp bậc lễ nghĩa vẫn phải có.
Viện trưởng mỉm cười gật đầu đáp lại: “Lần này Kỳ Ngộ tiểu hữu đến đây có chuyện gì? Sao không báo trước cho chúng ta biết một tiếng?”
Lời nói có vẻ khách sáo, nhưng ẩn ý trong đó là: Kỳ Lân tộc các ngươi ngang nhiên đến nội viện của Thương Huyền học viện chúng ta mà không thèm báo trước lấy một tiếng?
Không biết Kỳ Ngộ là thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu, hắn cười sang sảng và nói: “Đương nhiên có chuyện mới phải đến đây. Ngươi cũng thấy Kỳ Lân tộc ta đã phái ra hai vị Thân Vương, chắc chắn là chuyện lớn.”
“Ồ?”
Đại trưởng lão và tứ trưởng lão đều liếc nhìn về phía Hứa Dạ Minh.
Sau khi Hứa Dạ Minh kiểm tra huyết mạch xong thì Kỳ Lân tộc liền đến đây, hơn nữa còn phô bày thanh thế lớn như thế, không lẽ chỉ là trùng hợp?
Kẻ ngốc cũng không tin!
Chỉ thấy Kỳ Ngộ nhìn thoáng qua Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh, đôi mắt chớp chớp. Sau đó hắn lại nhìn sang đại trưởng lão và tứ trưởng lão, rồi mới nhìn lại viện trưởng, cười nói:
“Chỉ là Kỳ Lân tử của Kỳ Lân tộc chúng ta đột nhiên đi đến Thương Huyền đại lục. Tộc ta không quá yên tâm, lo Kỳ Lân tử bị người ngoài ức hiếp, cho nên cố ý đến xem.”
Kỳ Lân tử của Kỳ Lân tộc?
Gương mặt của đám người đều hiện lên sự kinh ngạc.
Sau đó mọi người đều đồng loạt nhìn qua Hứa Dạ Minh.
Mặc dù đã thấy Hứa Dạ Minh có huyết mạch Kỳ Lân rất thuần khiết, nhưng… Thân phận của hắn là Kỳ Lân tử?
Không đợi mọi người suy đoán, Kỳ Ngộ đã đi đến trước mặt Hứa Dạ Minh, cười hỏi: “Có người nào dám ức hiếp Kỳ Lân tử không?”
Ngay cả hai vị Thân Vương cũng lần lượt nói: “Nếu có ai ức hiếp Kỳ Lân tử, đó chính là kẻ thù của Kỳ Lân tộc ta!”
“Yên tâm, trong tộc tất nhiên sẽ dốc toàn lực làm chỗ dựa cho ngươi.”
Nghe vậy, sao tứ trưởng lão có thể không biết đối phương đã âm thầm hãm hại mình?
Vẻ mặt lão trở nên cực kỳ khó coi.
Lúc này viện trưởng tiến lên, cười hòa giải nói: “Không phải Hứa Dạ Minh là học viên trao đổi của Thanh Tiêu học viện sao? Cớ sao lại lắc mình biến hóa thành Kỳ Lân tử của Kỳ Lân tộc?”
“Hơn nữa, Kỳ Lân tộc các ngươi sẽ chấp nhận cho Kỳ Lân tử đến Phàm Nhân giới sao?”
Câu hỏi của viện trưởng cũng là điều mà tứ trưởng lão muốn biết, nghe xong cũng nhìn về phía Kỳ Ngộ.
Chỉ thấy Kỳ Ngộ không chút chột dạ mà nhún vai đáp: “Không còn cách nào khác, đây là bí mật của Kỳ Lân tộc chúng ta, không thể nói cho người ngoài biết. Có điều chuyện lúc đó rất phức tạp, chúng ta cũng không muốn thấy Kỳ Lân tử lưu lạc bên ngoài.”
“Nhưng mà Kỳ Lân tử tự do tự tại đã quen, tạm thời không muốn đi theo bọn ta về Kỳ Lân tộc.”
“Tuy vậy, Kỳ Lân tử là hy vọng của Kỳ Lân tộc chúng ta, cũng là tộc nhân có huyết mạch tinh thuần nhất. Chỉ đành thuận theo ý muốn của Kỳ Lân tử thôi.”
Khóe miệng của Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh hơi giật nhẹ.
Nói ra mấy câu này mà không đỏ mặt chút nào sao?
Nhưng trong lời nói của Kỳ Ngộ cũng có thật giả lẫn lộn.
Dù sao câu nói Hứa Dạ Minh là hy vọng của Kỳ Lân tộc cũng không sai.
Sau khi mọi người ở đây nghe Kỳ Ngộ nói vậy thì đều sững sờ.
Vậy tức là Hứa Dạ Minh có quyền lực rất cao trong Kỳ Lân tộc?
Cũng có nghĩa nếu như bọn hắn dám ra tay với Hứa Dạ Minh, vậy phải chuẩn bị tinh thần gánh chịu lửa giận đáng sợ của Kỳ Lân tộc?
Gương mặt của tứ trưởng lão đã hoàn toàn lạnh lẽo.
Đồng thời trong lòng đã bắt đầu hoài nghi trực giác của mình.
Chẳng lẽ mình thật sự đã sai? Hứa Dạ Minh không phải người Hứa gia?
Lúc này viện trưởng cười nói: “Những ngày này Hứa Dạ Minh không hề bị ức hiếp. Thật ra mà nói thì hắn có thiên phú và thực lực quá mạnh, không ai ức hiếp được hắn.”
Kỳ Ngộ đáp: “Như thế thì tốt.”
Rồi nhìn sang Hứa Dạ Minh: “Kỳ Lân tử còn chưa muốn trở về?”
Hứa Dạ Minh lắc đầu.
“Nếu vậy thì hãy liên hệ bất cứ khi nào ngươi cần. Nếu ai dám có ý xấu với ngươi thì bất cứ lúc nào cũng có thể nói với ta, Kỳ Lân tộc sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất cho ngươi!”
Nói xong, Kỳ Ngộ nhìn viện trưởng Thương Huyền học viện và nói: “Tộc trưởng chúng ta cũng hơi lo cho Kỳ Lân tử, nên không biết chúng ta có thể ở tạm tại Thương Huyền học viện một thời gian không?”
Viện trưởng gật đầu, sắp xếp ba người Kỳ Ngộ ở gần tiểu viện của Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh.
Sau đó rời đi.
Tứ trưởng lão và đại trưởng lão cũng rời đi với vẻ mặt phức tạp.
Chỉ là… Trước lúc rời đi, rõ ràng Hứa Dạ Minh cảm nhận được tam trưởng lão thoáng liếc nhìn hắn.
Ngày hôm sau.
Đột nhiên có thông báo viện trưởng triệu kiến Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh.