Chương 1661: Thương Huyền viện trưởng cho mời
Hứa Dạ Minh là Kỳ Lân tử của Kỳ Lân tộc?
Một truyền mười, mười truyền trăm, toàn bộ nội viện và ngoại viện đều biết tin này, thậm chí còn đang có xu hướng lan truyền ra khỏi Thương Huyền học viện.
Nhưng cho dù bọn họ có nghĩ như thế nào cũng không thể nối một người đến từ nơi man di chi địa như Phàm Nhân giới với Kỳ Lân tộc được.
Kỳ Lân tộc là thế lực cỡ nào?
Đó chính là thú tộc nổi tiếng, ngang hàng với những thế gia cổ xưa ở Thương Huyền đại lục.
Còn mạnh hơn rất nhiều so với Thương Huyền học viện, chỉ xét riêng về nội tình thì hai bên đã không cùng một đẳng cấp.
Sao Hứa Dạ Minh có thể là Kỳ Lân tử của Kỳ Lân tộc được?
…
Không chỉ có các học viên, ngay cả đại trưởng lão và tứ trưởng lão cũng có nghi ngờ trong lòng.
Nếu như nói lúc ở Giám Huyết điện, Hứa Dạ Minh đã chứng minh bản thân có được huyết mạch Kỳ Lân.
Vậy mặc dù trong lòng đại trưởng lão và tứ trưởng lão có hoài nghi, nhưng họ vẫn sẽ nghĩ rằng Hứa Dạ Minh là dòng dõi của Hứa Thương Hải.
Dù sao trong khi kiểm tra huyết mạch, cơ bản những công pháp có công dụng che giấu khí tức huyết mạch đều sẽ mất đi tác dụng. Nhưng nơi này là tu đạo giới, không có chuyện gì là không thể, nếu cảm thấy không thể cũng là vì tầm nhìn và hiểu biết của bản thân còn chưa đạt đến đẳng cấp đó.
Cho nên điều này cũng không thể hoàn toàn xóa bỏ nghi ngờ của đại trưởng lão và tứ trưởng lão đối với Hứa Dạ Minh.
Thế nhưng người thừa kế được định cho ngôi vị tộc trưởng của Kỳ Lân tộc - Kỳ Ngộ và hai Thân Vương đã đích thân đến đây, chứng minh thân phận cho Hứa Dạ Minh thì họ không thể không tin.
Mặc dù thời gian quả thật có hơi trùng hợp.
Nhưng nhân vật mà đối phương phái ra đều có tiếng nói trong Kỳ Lân tộc.
Huống chi Kỳ Lân tộc kiêu ngạo như thế nào?
Suy xét dựa trên hai điều này, hiện giờ đại trưởng lão và tứ trưởng lão cũng nảy sinh nghi ngờ, liệu suy đoán của bọn họ rốt cuộc có đúng hay không…
…
Lúc này, trong tiểu viện.
Sau khi nhận được lời mời của viện trưởng, Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh cũng không vội đến, mà trước tiên bàn bạc với đám người Kỳ Ngộ vài chuyện.
Chỉ thấy Kỳ Ngộ nhìn từng quyển trục mời ghé thăm trong tay Hứa Dạ Minh, không khỏi chậc lưỡi nói: “Hứa lão đại, xem ra lần này ngươi hoàn toàn nổi tiếng rồi. Ngay cả viện trưởng của Thương Huyền học viện vốn ở ẩn đã lâu không quan tâm thế sự cũng cho gọi ngươi.”
Bọn họ không hề che giấu chuyện Kỳ Lân tộc ra mặt bảo vệ cho Hứa Dạ Minh, còn tuyên bố hắn là Kỳ Lân tử.
Sau khi các học viên nội viên thấy cảnh đó, tin này cũng lan đến tai các học viên ngoại viện và đệ tử thân truyền.
Phải biết rằng, trong Thương Huyền học viện có rất nhiều học viên không chỉ có một thân phận là học viên của Thương Huyền học viện.
Bọn họ còn có thể là đệ tử của các tông môn khác, hoặc con cháu thế gia.
Cũng tức là chỉ cần những học viên này biết tin, thì có trăm ngàn thế gia và tông môn khác biết được chuyện này.
Sau đó trăm ngàn tông môn thế gia kia lại nhanh chóng lan truyền tin này ra ngoài…
Hứa Dạ Minh bất đắc dĩ khoác tay nói: “Kỳ huynh, ta đã nói đừng gọi ta là Hứa lão đại nữa, gọi tên là được rồi.”
Kỳ Ngộ lại nhếch miệng cười: “Những người khác còn không dám gọi ba chữ Hứa lão đại này đấy. Ngươi biết không, từ khi ngươi nắm quyền Tứ đại thú tộc và không ngừng mở rộng thế lực, cai quản các thú tộc khác trong tay.”
“Bây giờ có rất nhiều người đã gọi ngươi là Hứa Hoàng.”
Đúng vậy, sau khi Hứa Dạ Minh rời đi, Tứ đại thú tộc bắt đầu trợ giúp Hứa Dạ Minh cai quản các thế lực thú tộc khác.
Đương nhiên không thể chỉ dùng vũ lực để cưỡng chế phần lớn các thú tộc khác vẫn còn cực kỳ kiêu ngạo tự phụ. Nếu như không thấy được lợi ích gì, tất nhiên sẽ không ai bằng lòng phục tùng người khác.
Cho nên Hứa Dạ Minh đã lấy tinh huyết của những dị thú trong Sơn Hải Kinh làm phần thưởng.
Đương nhiên chỉ có người nào biểu hiện tốt, hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc thì mới có thể nhận được tinh huyết.
Dưới sự áp đảo của thực lực và sự hấp dẫn của phần thưởng tinh huyết, hiện nay trên Ma Thú đại lục, đã có bốn thành thế lực thú tộc tình nguyện thần phục Hứa Dạ Minh.
Cái danh xưng Hứa Hoàng cũng xuất hiện từ đó.
“Thôi thôi.” Nghe đến đó, Hứa Dạ Minh bất đắc dĩ phất tay, nói: “Bàn việc chính trước đi.”
Vừa mới nói xong, vẻ mặt của Kỳ Lân và hai Thân Vương đứng sau liền trở nên nghiêm túc.
“Mặc dù lần này đã thành công tạo thân phận giả, nhưng ta nghĩ đối phương sẽ không từ bỏ ý đồ dễ dàng như vậy. Cho nên còn cần các ngươi đợi ở đây một thời gian.”
Kỳ Ngộ gật đầu: “Chúng ta cũng có ý này, đến lúc đó nếu có người muốn đến gây chuyện, chúng ta sẽ làm to chuyện lên, hoặc không quan tâm thể diện của Thương Huyền học viện mà trấn áp đối phương.”
“Như vậy mới phù hợp với phong cách của Kỳ Lân tộc.”
Hứa Dạ Minh gật đầu rồi nhìn sang Xích Viêm Thân Vương và Dương Viêm Thân Vương, nói: “Hai vị Thân Vương, ta cần các ngươi giúp ta đi theo dõi hai người.”
Xích Viêm Thân Vương có vẻ mặt bình thản, tích chữ như vàng: “Ai?”
Dương Viêm Thân Vương: “Ngươi phân phó là được.”
Hứa Dạ Minh cười nói: “Tam trưởng lão và tứ trưởng lão của nội viện.”
Nghe lời phân phó của Hứa Dạ Minh, trong lòng Xích Viêm Thân Vương và Dương Viêm Thân Vương cảm thấy hơi khó hiểu, muốn hỏi vì sao phải theo dõi tam trưởng lão?
Bọn họ đã hiểu gần hết ngọn nguồn câu chuyện, theo dõi tứ trưởng lão là điều dễ hiểu.
Nhưng còn tam trưởng lão này?
Dương Viêm Thân Vương vừa định lên tiếng hỏi thì đã nghe thấy Xích Viêm Thân Vương nói: “Ta hiểu rồi, ta sẽ đi theo dõi tam trưởng lão. Dương Viêm ngươi đi theo dõi tứ trưởng lão kia đi.”
Muốn biết và hỏi ngay tại chỗ là hai chuyện khác nhau.
Nếu Hứa Dạ Minh muốn nói thì hắn đã giải thích.
Huống chi…Cần gì phải lo chuyện tiểu tử này muốn làm chứ?
Dù sao cũng không chết được… Ít nhất là không thể nào chết trong Thương Huyền học viện được.
Dù sao bọn họ cũng biết rõ sư tôn hắn có thực lực kinh khủng đến cỡ nào.
Hai người lần lượt rời đi.
Kỳ Ngộ nhún vai nói: “Vậy ta ở đây chờ lệnh, có kẻ nào dám đến gây chuyện thì tới một tên đập chết một tên.”
Hứa Dạ Minh gật đầu, nhìn sang Diệp Thu Bạch ở một bên.
Thấy Hứa Dạ Minh nhìn mình, Diệp Thu Bạch đứng lên nói: “Được rồi, vậy chúng ta đi thôi, cũng không nên để Thương Huyền viện trưởng chờ lâu.”
Bọn hắn cũng muốn biết, vị Thương Huyền viện trưởng đã ở ẩn nhiều năm không hỏi thế sự, bây giờ cho gọi bọn hắn đến rốt cuộc là muốn làm gì.
Dù sao lúc hai người bọn hắn đến đây thì cũng chưa từng thấy viện trưởng xuất hiện… Hơn nữa Kỳ Ngộ cũng nói, bọn họ không quan tâm Thương Huyền học viện, nhưng lại không thể không coi trọng Thương Huyền viện trưởng.
Bởi vì trong toàn bộ Hỗn Độn giới, cũng chỉ có một mình Thương Huyền viện trưởng có thể liên hệ với Thương Huyền thủ hộ thú.
Phải biết rằng, khi thực lực của Thương Huyền thủ hộ thú ở trong thời kỳ mạnh nhất, đó chính là sự tồn tại đứng đầu cả Hỗn Độn giới.
…
Thương Huyền đại điện tọa lạc tại nơi sâu nhất của ngọn núi cao nhất Thương Huyền học viện - Thương Huyền phong.
Thế nhưng khi Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đi đến dưới chân núi Thương Huyền phong.
Khung cảnh xung quanh vốn vô cùng náo nhiệt, nhìn đâu cũng có thể thấy được học viên và giảng sư, đến nơi này rồi thì ngoại trừ hai người ra, không còn bất kỳ ai nữa.
Hai người lòng mang nghi ngờ leo lên đỉnh núi, cũng không ngự không dù nơi này không có pháp trận cấm không.
Mất nửa ngày sau, bọn họ đến trước một căn nhà gỗ nhỏ.
Ai có thể ngờ rằng, nơi có tiên khí nồng đậm nhất Thương Huyền học viện, nằm trên đỉnh Thương Huyền phong với địa vị tôn quý nhất, lại chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ nhìn như được tùy ý dựng lên, thậm chí sắp sập đến nơi như vậy?
Trước căn nhà gỗ nhỏ.
Một lão giả tóc trắng với nụ cười tràn đầy hiền từ, đang ngồi xổm trên một khúc gỗ và tùy tiện pha trà, trông không có chút hình tượng nào.
“Đến rồi à? Lại đây ngồi đi, thuận tiện nếm thử xem trà đại diệp tử này của ta thế nào.”