Chương 1662: Lễ nghi thật giả, cầu lợi bỏ tâm

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1662: Lễ nghi thật giả, cầu lợi bỏ tâm

Mỗi người đều có cá tính khác biệt.

Chỉ có điều, kẻ yếu bởi vì tu vi không cao mà bình thường đành phải kiềm chế cá tính của mình, những gì thể hiện ra bên ngoài không khác gì so với đại đa số người khác.

Đó chính là “thuận theo dòng nước.”

Còn cường giả, bởi vì quá mạnh, đã đứng phía trên phần lớn người đời, cho nên bọn họ không hề có chút kiêng dè gì mà giải phóng cá tính bản thân, không cần phải thuận theo số đông kiềm chế cá tính của mình.

Ví dụ như Thương Huyền viện trưởng, người khác khi nhắc đến Thương Huyền viện trưởng, điều đầu tiên nghĩ đến luôn là hình tượng đức cao vọng trọng, tiên phong đạo cốt.

Ai có thể ngờ được, trên thực tế, Thương Huyền viện trưởng lại đang ngồi xổm dưới gốc cây, cầm một nắm lá trá tùy tiện ném vào nước nóng, bộ y phục bằng vải thô trên người cũng không biết đã mặc bao lâu rồi, đầy nếp nhăn và bụi bẩn.

Đây là biểu hiện của việc không cần kiềm chế cá tính.

Theo suy nghĩ của bọn họ, người không quen nhìn thì cút, không muốn kết giao cũng cút luôn. Đã đến cảnh giới như bọn họ, muốn để họ chiều lòng người khác, chủ động đi nịnh bợ là chuyện gần như không thể nào.

Đương nhiên… Nếu như ngươi có giá trị xứng đáng thì họ vẫn có thể chủ động đến nịnh bợ ngươi.

Dù sao, trên thế gian này, hều hết mọi thứ đều có thể dùng để trao đổi lợi ích. Nếu như không trao đổi được thì là do lợi ích đưa ra còn chưa đủ nhiều.

“Đến rồi? Lại đây ngồi đi, thuận tiện nếm thử xem trà đại diệp tử này của ta thế nào.”

Hai người đến nơi, thấy Thương Huyền viện trưởng ngồi xổm trước nhà gỗ, vẫy vẫy tay gọi bọn họ lại gần.

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh liếc nhìn nhau, sau đó cùng đi đến. Họ vừa định chắp tay hành lễ thì lại nghe Thương Huyền viện trưởng khoác tay nói: “Đã gọi các ngươi đến Thương Huyền phong, cũng không cần làm những lễ nghi giả tạo kia nữa, lão phu không muốn nơi này cũng trở nên giả dối.”

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh vẫn khăng khăng chắp tay.

Thương Huyền viện trưởng thấy thế khẽ nhíu mày, gương mặt tỏ vẻ không vui, hắt luôn hai chén trà vừa rót đi: “Không nể mặt chút nào, trà này không cho các ngươi uống nữa.”

Diệp Thu Bạch lại cười nói: “Tiền bối gọi là lễ nghi giả tạo, nhưng chúng ta tôn trọng tiền bối vất vả vì học viện, tôn trọng tiền bối truyền đạo giải đáp nghi vấn trong học viện, tôn trọng tiền bối đã cho các tán tu kia có cơ hội tiến vào học viện tu luyện.”

Lúc Thương Huyền học viện tuyển chọn học viên, có một điều luật thép là: Tuyển học viên không nhìn bối cảnh thân phận, chỉ xét thiên phú.

Đây cũng là quy định mà Thương Huyền viện trưởng nhiệm kỳ này đưa ra.

Mặc dù thông thường thì thiên phú của tán tu thấp hơn con cháu thế gia rất nhiều, nhưng đôi khi trong số đó vẫn có những viên ngọc quý chưa có cơ hội tỏa sáng.

Đỉnh Huyền là một ví dụ điển hình.

“Cho nên chúng ta hành lễ cũng không phải giả tạo như lời tiền bối nói, mà là lòng chân thành thật sự.” Diệp Thu Bạch mỉm cười kết luận.

Nghe vậy, tay Thương Huyền viện trưởng hơi khựng lại, sau đó bật cười sang sảng, lại rót đầy nước trà vào trong hai cái chén kia, tiện tay bốc một nắm lá trà đại diệp tử từ trong túi áo ném vào trong.

“Không có trận pháp cấm không, nhưng các ngươi vẫn bò lên đến đỉnh cũng coi như có lòng, vẫn là uống chút trà đi.”

Vừa nói, bàn tay Thương Huyền viện trưởng nhẹ nhàng vung về phía hai người Diệp Thu Bạch, một lực lượng vô hình khiến cho hai người ngồi xuống đất, nhưng lực lượng này không hề có cảm giác áp lực.

“Uống đi.”

Thế là hai người nâng chén trà lên nhấp một ngụm, mặc dù chỉ là loại trà đại diệp tử thông thường, cách pha cũng rất tùy tiện, nhưng uống vào lại có một hương vị khác.

Thương Huyền viện trưởng vừa uống trà vừa nói: “Uống trà cũng giống như tu luyện, quan trọng chính là tâm cảnh. Người tĩnh tâm mới có thể cảm nhận được hương vị trong trà của lão phu, người tâm loạn thì chỉ biết uống giải khát.”

Nhìn vẻ mặt có chút hưởng thụ của hai người Diệp Thu Bạch, trong mắt Thương Huyền viện trưởng hiện lên một tia tán thưởng.

Không chỉ có tấm lòng chân thành, lúc đối mặt với lão vẫn có thể giữ thái độ tĩnh tâm, bằng vào hai điều này thôi cũng đã vượt qua chín thành người trẻ tuổi ở Tu Tiên giới hiện nay.

“Không dám nhận đánh giá của tiền bối.” Diệp Thu Bạch nói.

Thương Huyền viện trưởng: “Xuất thân từ Phàm Nhân giới, ở tuổi này đã vượt qua hai tầng lôi kiếp, đồng thời bước vào cảnh giới quy tắc kiếm đạo, có thể nói là xưa nay chưa từng có. Hơn nữa sẽ không vì đạt được thành tích mà kiêu ngạo, tiến lui có chừng mực, không kiêu không vội, vì sao không dám nhận?”

Giọng điệu của Thương Huyền viện trưởng hơi dồn dập, dường như rất kích động.

Sau đó lão nhìn sang Hứa Dạ Minh, nói: “Mặc dù không biết thể chất của ngươi là gì. Nhưng người sở hữu Sơn Hải Kinh, lại có thể hấp thu huyết mạch Kỳ Lân… Nếu như ta đoán không lần, chỉ sợ ngươi còn có thể hấp thu huyết mạch của các dị thú khác đúng không?”

Nói đến đây, trên mặt Thương Huyền viện trưởng nở một nụ cười trêu chọc: “Chắc ngươi chính là nhi tử của tiểu tử Hứa Thương Hải đó?”

Sắc mặt Hứa Dạ Minh chấn động, Diệp Thu Bạch cũng nhíu mày.

“Không cần cảnh giác với ta, ta chỉ là một lão già đã gần đất xa trời, không có hứng thú can thiệp vào mấy chuyện tranh đấu quyền lực kia.” Thương Huyền viện trưởng thở dài khoác tay.

“Làm sao tiền bối biết?”

Mặc dù Thương Huyền viện trưởng không đoán ra Đại Hoang Thú Tâm, dù sao đó cũng là thể chất chưa từng xuất hiện trước đây.

Nhưng lão vẫn có thể nói ra được một vài năng lực của Đại Hoang Thú Tâm.

Huống chi, từ khi Hứa Dạ Minh bước chân vào Thương Huyền học viện, hắn chưa từng thể hiện năng lực của thể chất này trước mặt người khác. Cho nên thấy Thương Huyền viện trưởng nói ra được làm trong lòng hắn rất kinh ngạc.

Thương Huyền viện trưởng cười nói: “Điều này thì lát nữa các ngươi sẽ biết.”

“Nhưng trước hết, lão già này muốn trò chuyện với người trẻ tuổi các ngươi, không biết tư tưởng của ta đã lạc hậu hay chưa.”

“Tiền bối cứ nói.” Diệp Thu Bạch đáp.

“Nếu như có một loại phương pháp có thể giúp các ngươi vượt qua lôi kiếp tầng thứ chín, nhưng điều kiện chính là không được tiếc bất cứ giá nào, các ngươi sẽ lựa chọn ra sao?”

Thương Huyền viện trưởng nói thẳng.

Sau khi nói xong, ánh mắt lão sáng rực nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt.

Nhưng Diệp Thu Bạch chỉ khẽ cười.

Lúc ở trong Đăng Thần di tích, hắn đã đối mặt với sự lựa chọn giống vậy.

Điều kiện chính là gia nhập Thần giới.

Lúc đó Diệp Thu Bạch đã từ chối.

Điều kiện ấy thậm chí không khó như lời Thương Huyền viện trưởng nói, Diệp Thu Bạch còn từ chối được, huống chi là chuyện này?

Vậy nên vẻ mặt hắn bình tĩnh nói: “Trái với đạo tâm của ta, đương nhiên sẽ từ chối.”

Nghe vậy, Thương Huyền viện trưởng nhìn sang Hứa Dạ Minh.

Hứa Dạ Minh ngẩn người.

Nếu nói không động lòng là nói dối.

Đây chính là lôi kiếp tầng thứ chín.

Nếu đạt được phương pháp đó, nếu có thể vượt qua tầng lôi kiếp thứ chín, chỉ cần không vẫn lạc nửa đường thì tương lai sau này chắc chắn đứng trên đỉnh cao Lục giới.

Nhưng… Vì điều đó mà muốn hắn không tiếc bất cứ giá nào.

Hứa Dạ Minh đặt tay lên ngực mình và tự hỏi, hắn còn không làm được đến mức này. Theo quan điểm của hắn, mục đích của tu luyện là vì bảo vệ người mình muốn bảo vệ, có thể làm chuyện bản thân muốn làm.

Lỡ như cái giá hắn phải trả đi ngược lại với tâm của hắn, vậy tu luyện còn có ý nghĩa gì?

Huống chi… Còn có sư tôn.

Nghĩ tới đây, Hứa Dạ Minh mỉm cười lắc đầu: “Ta cũng nghĩ giống sư huynh.”

Thương Huyền viện trưởng cười: “Các ngươi cũng là người thông minh, chắc biết lúc ta hỏi vấn đề này, cũng tức là ta quả thật có loại phương pháp đó đi?”

Hai người đều gật đầu.

Lúc này, Thương Huyền viện trưởng đứng lên nói: “Từ chối rất dứt khoát… Đã thế thì hãy đi với lão phu một chuyến.”

Nói xong, bàn tay Thương Huyền viện trưởng vươn về phía nhà gỗ, ấn một cái.

Trong nháy mắt, căn nhà gỗ nhỏ hóa thành những mảnh gỗ vụn!

Mà bên dưới có một cái không gian truyền tống trận.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right