Chương 1663: Thương Huyền thủ hộ thú

person Tác giả: Biệt Nhượng Ngã Thông Tiêu schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1663: Thương Huyền thủ hộ thú

Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch đều biết viện trưởng gọi bọn họ đến không chỉ đơn giản là hỏi vài vấn đề.

Nhưng cả hai cũng không ngờ rằng những câu hỏi tưởng chừng vô thưởng vô phạt trước đó, lại có liên quan đến việc mà Thương Huyền viện trưởng sắp làm.

Ví dụ như bây giờ Thương Huyền viện trưởng dùng một tay đánh nát chỗ ở của mình, để lộ một không gian truyền tống trận bên dưới nhà gỗ.

Hứa Dạ Minh trầm mặc một chút rồi hỏi: “Tiền bối, ngươi thường xuyên sử dụng cái truyền tống trận này sao?”

Thương Huyền viện trưởng gật đầu.

Sau đó Hứa Dạ Minh gật gù hiểu ra: “Giờ thì cuối cùng ta cũng biết vì sao tiểu viện của tiền bối lại tồi tàn như thế rồi.”

Lúc vừa đến đây, họ nhìn thấy căn nhà gỗ này trông cực kỳ thô sơ, thậm chí còn xiêu xiêu vẹo vẹo như sắp sụp.

Thương Huyền viện trưởng trầm mặc một chút, sau đó nói: “Chẳng lẽ ngươi không nghĩ làm vậy càng toát lên phong thái cường giả hơn sao?”

Hứa Dạ Minh lắc đầu.

Sư tôn cũng rất mạnh, nhưng về phương diện nơi ở thì lại cực kỳ cẩn thận.

Chỉ là lúc hắn vừa định nói, thì lại cảm nhận được bàn tay của Diệp Thu Bạch vỗ đầu mình một cái. Sau đó hắn thấy Diệp Thu Bạch cười với Thương Huyền viện trưởng: “Mong tiền bối thứ lỗi, đôi khi vị sư đệ này của ta không biết lựa lời.”

Thương Huyền viện trưởng khoác tay: “Được rồi, đi theo ta.”

Nói xong, hắn gọi hai người Hứa Dạ Minh cùng hắn đứng trong không gian truyền tống trận.

Tiếp đó, Thương Huyền viện trưởng lấy ra một tấm lệnh bài, phía trên có khắc hai chữ Thương Huyền.

Lão ném lệnh bài lên không, hai tay Thương Huyền viện trưởng kết ấn, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Từng sợi khí tức quấn quanh lệnh bài, không gian xung quanh truyền tống trận cũng dần dần tỏa ra một luồng sáng vàng nhàn nhạt.

Dưới ánh sáng vàng, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.

Có một kết giới vô hình dần dâng lên bao quanh toàn bộ Thương Huyền phong, vây khí tức của không gian truyền tống trận ở trong kết giới.

“Mặc dù vị kia muốn gặp các ngươi, nhưng chuyện này các ngươi không được nói cho những người khác.”

Vẻ mặt của Thương Huyền viện trưởng không còn sự thong dong nhẹ nhàng trước đó nữa. Lão nhìn Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh, nghiêm túc nói: “Một khi nói cho người ngoài biết, toàn bộ Hỗn Độn giới sẽ lâm vào đại loạn.”

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh nghe vậy đều gật đầu.

Trong lòng cũng nổi lên nghi ngờ.

Vị kia?

Lúc Thương Huyền viện trưởng nhắc đến ‘vị kia’, trong mắt lão lóe lên một tia tôn kính, đã bị Diệp Thu Bạch nhạy cảm bắt được.

Rốt cuộc là ai có thể khiến cho Thương Huyền viện trưởng phải tỏ thái độ như vậy?

Lúc hai người đang suy nghĩ về chuyện này, mọi thứ trước mắt trở nên vặn vẹo.

Gần như không cảm nhận được chút áp lực không gian nào, một giây trước mọi thứ trước mắt vặn vẹo, giây sau Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đã đứng trên một mảnh đất xa lạ.

Trước mặt có một dòng suối, tuy nhỏ nhưng nhìn không thấy cuối, tốc độ dòng chảy cũng rất thong thả, nước trong veo thấy đáy, còn có thể thấy rõ có ba con cá con đang chơi đùa trong nước.

Ở hai bên dòng suối là một bãi cỏ xanh, trên đồng cỏ điểm xuyết những bông hoa dại bé nhỏ rực rỡ đủ màu, dù hoa nở một cách ngẫu nhiên, nhưng lại toát lên vẻ đẹp yên bình và hài hòa lạ thường.

Rõ ràng đây là một nơi ngập tràn sức sống, thế nhưng lại có những luồng tử khí u ám bay đến.

Hứa Dạ Minh tò mò hỏi: “Nơi này là?”

Nụ cười hiền trên mặt Thương Huyền viện trưởng đã biến mất, lão nói khẽ: “Đi theo ta.”

Nói xong, lão đi dọc về phía thượng lưu của dòng suối nhỏ.

Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh đi theo.

Đột nhiên, Thương Huyền viện trưởng dừng lại.

Hai người Diệp Thu Bạch và Hứa Dạ Minh cũng dừng theo, cảnh tượng trước mắt khiến con ngươi của cả hai đều co rụt lại.

Trước mặt bọn họ có một ngọn núi nhỏ.

Nếu như chỉ là một ngọn núi bình thường thì bọn họ không cảm thấy giật mình gì.

Trên ngọn núi này mọc đầy rêu xanh, còn có một cây đại thụ cao chọc trời bao phủ hết cả ngọn núi.

Thế nhưng khi tầm mắt của Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch nhìn xuống dưới ngọn núi, họ thấy có một cái đầu to lớn nhô ra từ trong đó.

Đầu như đầu rồng, cơ thể như Huyền Vũ.

Tử khí trong vùng không gian này cũng là từ cơ thể này bay ra.

Khi thấy cảnh này, Hứa Dạ Minh chấn động, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn, hắn đặt tay lên lồng ngực mình.

Lúc này, Hứa Dạ Minh cảm thấy trái tim mình đang đập từng nhịp liên hồi với tốc độ cực nhanh, các loại huyết mạch dung nhập vào cơ thể hắn nhờ Đại Hoang Thú Tâm cũng bắt đầu tăng tốc vận chuyển lưu động.

Dường như khí tức của cự thú đầu rồng Huyền Vũ này có thể kích phát Đại Hoang Thú Tâm.

Có vẻ như cả hai…. Có một mối liên quan nào đó.

Lúc này, Thương Huyền viện trưởng quỳ một gối xuống đất, cung kính nói: “Huyền Chủ, ta đã dẫn bọn hắn đến.”

Nói xong, trên cái đầu rồng kia, một đôi mắt to lớn chầm chậm mở ra. Trên mí mắt như treo khối sắt nặng vạn cân, khi mí mắt dần dần được nâng lên còn có vô số tro bụi rơi xuống, giống như đã rất lâu rồi chưa hề mở mắt.

Lúc thấy đôi mắt kia, cả Hứa Dạ Minh và Diệp Thu Bạch đều sững sờ.

Đó là một đôi mắt như thế nào…

Mờ nhạt, tang thương, bình thản, vẩn đục…

Như thể nhìn thấu hết thảy mọi chuyện trên thế gian, nhưng đã vô cùng suy yếu…

Ánh mắt Huyền Chủ liếc qua Diệp Thu Bạch, sau đó nhìn sang Hứa Dạ Minh, lúc này mới chậm rãi mở miệng.

“Thể chất có thể hấp thu và dung hợp các loại huyết mạch thú tộc… Không ngờ thật sự tồn tại, xem ra hắn không gạt ta.”

Mặc dù câu nói không có nhiều chữ, nhưng Huyền Chủ nói rất chậm, hữu khí vô lực, dường như hắn phải dốc hết sức mới nói hết được một câu đó.

Mà nghe được câu nói của Huyền Chủ, Hứa Dạ Minh giật mình, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra Đại Hoang Thú Tâm?

“Không biết tiền bối là?” Hứa Dạ Minh chắp tay hỏi.

Giọng nói của Huyền Chủ vẫn rất chậm chạp: “… Có lẽ đời này các ngươi chưa từng nghe qua tục danh của ta, nhưng cái danh Thương Huyền thủ hộ thú thì chắc đã biết.”

Vẻ mặt Diệp Thu Bạch nghi ngờ, còn Hứa Dạ Minh thì chấn động.

Thân là người Hỗn Độn giới, cho dù là ai cũng biết đến Thương Huyền thủ hộ thú.

Phải biết rằng, thời gian tồn tại của Thương Huyền thủ hộ thú dài hơn tất cả những thế lực ở Hỗn Độn giới!

Những cường giả đỉnh cao ở Hỗn Độn giới nhìn thấy Thương Huyền thủ hộ thú, cũng đều phải ngoan ngoãn chắp tay chào một tiếng tiền bối.

Huống chi, hắn là người đứng trên đỉnh cao nhất của kim tự tháp Hỗn Độn giới.

Nhưng Thương Huyền thủ hộ thú chưa từng xuất hiện trước thế gian, không ngờ bây giờ lại cố ý cho gọi bọn họ tới?

Hứa Dạ Minh vội hỏi: “Không biết tiền bối tìm chúng ta có chuyện gì?”

“Không phải tìm hắn, mà là tìm ngươi.”

Huyền Chủ nói: “Ngươi cũng nhìn ra được, tính mạng của ta đã sắp đến hồi kết. Cho nên… Ta muốn tìm một thủ hộ giả mới.”

Thủ hộ giả mới?

Hứa Dạ Minh chấn động.

Thương Huyền viện trưởng cũng nhìn Hứa Dạ Minh với ánh mắt kinh ngạc.

Chẳng lẽ là..

“Truyền thừa của ta cần được thôi động bằng huyết mạch của ta, cho nên không ai ở Hỗn Độn giới có thể tiếp nhận.”

“Chỉ có ngươi.” Huyền Chủ nhìn Hứa Dạ Minh và nói: “Có thể chất kỳ lạ như vậy, mới có thể tiếp nhận y bát của ta.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right