Chương 1664: Hứa Dạ Minh
Hứa Dạ Minh không ngờ rằng Thương Huyền thủ hộ thú nổi danh khắp Hỗn Độn giới vậy mà lại chọn để hắn tiếp nhận y bát.
Qua phút kinh ngạc ngắn ngủi, vẻ mặt của Thương Huyền viện trưởng dần trở nên bi thương.
Diệp Thu Bạch nhìn Hứa Dạ Minh rồi nhìn về phía Thương Huyền thủ hộ thú. Hắn cảm nhận được tử khí xung quanh cũng đã đoán được ý đồ của Thương Huyền thủ hộ thú.
Nhưng qua cơn giật mình, trong mắt Hứa Dạ Minh lại hiện lên sự do dự.
Thấy được sự do dự đó, mí mắt nặng nề tựa
Thương Huyền viện trưởng cũng nhìn sang Hứa Dạ Minh.
Tiếp nhận truyền thừa của Thương Huyền thủ hộ thú mà cũng do dự sao?
Đây chính là sự tồn tại đứng trên đỉnh cao Hỗn Độn giới đấy.
Hứa Dạ Minh lại khẽ gật đầu.
Huyền Chủ khẽ cười một tiếng, cũng không tức giận, hỏi: “Nói xem vì sao ngươi do dự?”
Hứa Dạ Minh nói ra suy nghĩ trong lòng mình, hắn nhìn thẳng vào đôi mắt to lớn dường như đã trải qua thương hải tang điền có thể nhìn thấu mọi thứ kia của Huyền Chủ, nhẹ nhàng hỏi:
“Tiền bối là thủ hộ giả của Hỗn Độn giới, đã như thế, nếu tiếp nhận truyền thừa của tiền bối, cũng tức là ta phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ Hỗn Độn giới đúng không?”
Huyền Chủ gật đầu, thản nhiên nói: “Không sai.”
“Nhưng mà ta còn có chuyện mà ta muốn làm.”
Hứa Dạ Minh cười bất đắc dĩ nói: “Mặc dù sau khi hoàn thành xong chuyện đó, ta đã mất đi mục tiêu.
Nhưng dù đã mất đi mục tiêu rồi, ta cũng biết mình không phải loại người có ý chí đại nghĩa, không muốn phải bảo vệ Hỗn Độn giới.”
Đối với Hứa Dạ Minh, trợ giúp phụ mẫu báo thù, báo đáp ân tình của sư tôn chính là những gì hắn muốn làm.
Còn những người khác liên quan gì đến hắn?
Huống chi Hỗn Độn giới vốn là nơi ngươi lừa ta gạt, vì lợi ích mà không từ thủ đoạn.
Nơi này có giá trị gì để bảo vệ?
Dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng Hứa Dạ Minh, cái đầu rồng của Huyền Chủ gật gật, nói:
“Ngươi nghĩ như vậy cũng rất bình thường.
Nhưng điều ngươi muốn làm, người ngươi quan tâm chắc ở ngay trong Hỗn Độn giới này phải không?
Chẳng phải bảo vệ Hỗn Độn giới cũng chính là bảo vệ cho bọn họ sao?”
Hứa Dạ Minh nói thẳng: “Ta có thể dẫn bọn họ rời khỏi Hỗn Độn giới.”
Thương Huyền viện trưởng: “…”
Diệp Thu Bạch: “…”
Huyền Chủ cũng trầm mặc một chút, sau đó lại tiếp tục nói: “Nếu như ngươi nhận được truyền thừa của ta, có phải sẽ có thể bảo vệ bọn họ tốt hơn?”
Hứa Dạ Minh lại nói: “Cho nên tiền bối đang tẩy não ta?”
Thương Huyền viện trưởng nhìn về phía Diệp Thu Bạch, có hơi ngơ người hỏi: “Vị sư đệ này của ngươi thường hay nói chuyện như vậy sao?”
Đang đối mặt với Thương Huyền thủ hộ thú đây.
Diệp Thu Bạch che trán, cảm thấy bất đắc dĩ.
Đột nhiên Huyền Chủ nở nụ cười:
“Nếu là người khác, lúc ta nói ra câu muốn truyền thụ y bát của mình thì đều sẽ đồng ý không chút do dự.
Tựa như bây giờ, rất nhiều thế lực nghe nói ta đang dần mất đi sinh cơ, sắp đi đến hồi kết thì cũng bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tung tích của ta.”
“Ngươi thì ngược lại, hành động hoàn toàn ngoài dự đoán của ta. Nhưng mà càng như vậy, cũng có nghĩa là sau khi ngươi tiếp nhận truyền thừa của ta rồi, sẽ không đi làm những chuyện thương thiên hại lý.”
Lần này, Hứa Dạ Minh không ngắt lời Huyền Chủ, mà tỏ thái độ chần chờ…. Dáng vẻ đang kìm nén.
Diệp Thu Bạch thấy thế, sắc mặt hơi thay đổi, giống như hắn nhận ra Hứa Dạ Minh chuẩn bị nói gì, định mở miệng ngăn cản thì lại bị Huyền Chủ ngăn lại.
Huyền Chủ cũng nhận ra, thế là sảng khoái nói: “Ngươi muốn nói gì thì cứ nói đi.”
Hứa Dạ Minh ngẩng đầu cẩn thận hỏi: “Thật sự muốn ta nói sao?”
”Thật.”
“Tiền bối sẽ không giận chứ?”
Huyền Chủ cười: “Sống lâu như vậy rồi, có chuyện gì chưa từng gặp qua, đương nhiên sẽ không vì một câu nói mà tức giận.”
Nghe vậy, Hứa Dạ Minh thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói: “Tiền bối, ngài có thấy mình hơi phạm tiện (*) không? Người khác bằng lòng nhận lấy truyền thừa của ngài thì ngài không cho, ngược lại cứ muốn truyền thụ cho một người liên tục từ chối ngài.”
(*) Ám chỉ hành động tự hạ thấp bản thân hoặc làm những việc vô liêm sỉ, không biết tự trọng.
Diệp Thu Bạch đập một bàn tay lên mặt mình.
Quả nhiên…
Thương Huyền viện trưởng há hốc mồm, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin được.
Nói gì vậy? Những lời này có thể nói được sao?
Mí mắt Huyền Chủ lại giật giật, một lúc lâu cũng không nói gì.
Hứa Dạ Minh thấy thế lại nói tiếp: “Tiền bối, chính miệng ngài nói sẽ không tức giận.”
Huyền Chủ hít sâu một hơi, cảm giác như tử khí của mình lại dày đặc thêm vài phần, sau đó hắn há miệng mắng to:
“Chẳng lẽ tiểu tử ngươi không biết, càng khao khát một thứ gì đó thì cũng càng chứng tỏ rằng người đó có tham vọng sao?
Còn ngươi không tranh không đoạt, chẳng phải thể hiện là trong lòng ngươi không có tham vọng đó.”
“Có tham vọng thì làm sao có thể trở thành thủ hộ giả?”
Nghe vậy, Hứa Dạ Minh cười lạnh nói: “Không có tham vọng mà nhận lấy truyền thừa của tiền bối và trở thành thủ hộ giả? Không phải tương đương với việc tự đeo xiềng xích trói buộc lên người sao? Ai ngu ngốc đến mức đi làm vậy?”
Huyền Chủ sững sờ.
Mặc dù cảm thấy Hứa Dạ Minh nói không đúng lắm, nhưng hắn lại không tìm ra điểm nào để bật lại được.
Ngẫm lại… Hình như cũng có lý!
Đồng thời hắn cũng có chút bất đắc dĩ, trong lòng có chút bực mình.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp được loại người như Hứa Dạ Minh này, lại dám ghét bỏ truyền thừa của hắn?!
Phải biết rằng, chỉ cần hắn tùy tiện tìm một ai đó và nói chuyện này ra, chắc chắn người đó sẽ vô cùng mừng rỡ mà quỳ xuống dập đầu!
Nhưng không còn cách nào khác.
Ai bảo truyền thừa của hắn cũng chỉ có người với thể chất như Hứa Dạ Minh mới có thể tiếp nhận được chứ?
Nghĩ đến đây, Huyền Chủ quyết định nhịn Hứa Dạ Minh một lần, vì thế nói tiếp: “Nhưng ngươi thấy đó, tuy rằng tiếp nhận truyền thừa của ta thì phải gánh trên lưng trách nhiệm thủ hộ giả.
Nhưng nhiều năm qua cũng đâu cần thủ hộ giả ra tay, thậm chí số lần ta ra mặt có thể đếm được trên đầu ngón tay.”
Hứa Dạ Minh nói: “Nhưng bây giờ tiền bối đã hao hết sinh cơ rồi đi?”
“Ta là do hao hết thọ nguyên.”
“Cho nên ngài nhìn đi, chính vì gánh cái danh thủ hộ giả nên tiền bối mới không có thời gian tập trung vào việc tu luyện của bản thân, càng không thể nào đi xông pha khám phá những nơi khác. Điều này khiến cho cảnh giới của ngài không cách nào đột phá, không thể tăng thêm thọ nguyên.”
Lão thiên, ngươi…
Cuối cùng Huyền Chủ không nhịn được nữa, mắng to:
“Tiểu tử ngươi lấy đâu ra nhiều lời như vậy?”
“Chẳng lẽ tiền bối không thấy ta nói có lý sao?”
Giọng điệu của Huyền Chủ hơi ngập ngừng, không cách nào giải thích được, chỉ có thể nhìn về phía Thương Huyền viện trưởng.
Thương Huyền viện trưởng há to miệng, định nói gì đó, nhưng rồi cũng chỉ biết cười khổ mà đáp: “Đúng thật là có lý.”
Huyền Chủ có thể đứng trên đỉnh cao của Hỗn Độn giới, đã đủ chứng minh thiên phú của hắn.
Nếu như không phải cần phân tâm bảo vệ Hỗn Độn giới, quả thật đã có thể xông pha bên ngoài.
“Thấy chưa?”
Hứa Dạ Minh dang hai tay ra, nhìn Thương Huyền thủ hộ thú và nói: “Hơn nữa ta cảm thấy những gì sư tôn ta dạy bảo tu luyện cũng không thua kém gì so với truyền thừa của tiền bối.”
Diệp Thu Bạch đồng tình gật đầu.
Hắn cũng thấy như vậy.
Huyền Chủ nghe được hai chữ “sư tôn” trong câu nói của Hứa Dạ Minh, hắn hỏi:
“Ồ? Xem ra sư tôn của ngươi rất mạnh, thậm chí có thể vượt trội hơn truyền thừa của ta?”
Hứa Dạ Minh hỏi lại: “Nếu tiền bối đã biết thể chất của ta, vậy ngài có biết thể chất của ta nên tu luyện như thế nào không?”
“Chuyện này…”
Thể chất này chưa từng xuất hiện trước đây, làm sao hắn biết nên tu luyện như thế nào.
“Sư tôn ta biết.”
Hứa Dạ Minh cười nói: “Và ta cũng biết được, có lẽ sư tôn ta có khả năng giải quyết được vấn đề của tiền bối.”
...
Dịch giả bận chút nên mấy nay ra hơi ít nha mọi người, xin thông cảm